Loading...
**CHƯƠNG 6**
Tôi và em Út gần như lăn lộn chạy xuống núi.
Chui tọt vào xe, em Út cầm lái, tôi ngồi ghế phụ, hai đứa câm như hến, chỉ nghe mỗi tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường.
Chạy được nửa tiếng, em Út mới rụt rè lên tiếng: “Chị Hai, chị Cả… chị ấy chết rồi sao?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Cái hố đó, tiếng kêu cứu đó, tiếng cười của bà nội… liệu chị Cả có còn sống không? Hay đúng hơn, chị ấy còn được coi là người sống không?
“Cứ về nhà đã,” tôi nói, “Rồi tính tiếp.”
Về đến nhà, chúng tôi không dám bật đèn. Hai chị em cuộn tròn trên sô-pha, quấn chăn kín mít từ đầu đến chân.
“Chị Hai, chị nghĩ lời bà nội nói là thật sao? Chết đến khi chỉ còn một người, thì người đó là đứa lấy quân Nhất Sách?”
“Chị không biết.”
“Thế nếu không ai trong tụi mình lấy thì sao?” Giọng em Út run rẩy, “Nếu cả ba đứa đều không lấy, vậy có phải cả ba đều chết oan không?”
Câu hỏi này tôi cũng chịu, không đáp nổi.
Đúng hai giờ sáng, điện thoại tôi lại sáng lên.
Lần này không phải tin nhắn chữ, mà là tin nhắn hình ảnh.
Khuôn mặt của chị Cả.
Khuôn mặt ấy bị bùn đất trát kín hơn một nửa, chỉ để lộ ra một con mắt và nửa cái miệng. Con mắt đó trợn trừng, đồng tử giãn to chứa đầy sự hoảng loạn tột độ. Cái miệng há hốc như đang gào kêu cứu, nhưng lại không phát ra tiếng.
Bên dưới bức ảnh là một dòng chữ:
“Hai, người tiếp theo là mày.”
Tôi ném tuột cái điện thoại, lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Em Út chạy theo, vuốt lưng cho tôi, bản thân nó cũng đang khóc nức nở.
“Chị Hai, báo cảnh sát đi chị.”
“Báo cảnh sát thì nói gì? Nói hồn ma bà nội định giết tụi mình à?”
“Thế tụi mình đi tìm thầy cúng? Tìm đạo sĩ? Chứ không lẽ ngồi chờ chết!”
Tôi sực nhớ ra bà đồng quen biết trước kia, họ Lâm, mở một tiệm hương hỏa ở mạn phía Đông thành phố, nghe nói cũng có chút bản lĩnh. Dù lần trước đi xem suýt bị bà ấy dọa chết khiếp, nhưng lúc này chẳng còn con đường nào khác.
“Trời sáng tụi mình đi tìm bà đồng Lâm.”
Thức trắng đêm.
Trời vừa tờ mờ sáng, tôi và em Út đã ra khỏi nhà. Tiệm hương hỏa của bà đồng Lâm nằm sâu trong một con hẻm cũ, mặt tiền bé xíu, trước cửa chất đầy người giấy, ngựa giấy, trông âm u lạnh lẽo vô cùng.
Bà đồng Lâm tầm hơn sáu mươi tuổi, người gầy đét như cây sậy, nhưng đôi mắt thì cực kỳ sắc bén, nhìn ai là như muốn nhìn thấu tâm can người đó.
“Hai cô nương, xem sắc mặt thế này, đụng phải âm binh rồi đúng không?”
Tôi vào thẳng vấn đề: “Bà Lâm, bà nội cháu mất được ba tháng rồi, đêm Thanh minh về báo mộng, nói ba chị em cháu có người lấy quân Nhất Sách của bà, không tìm ra thì bắt cả ba phải chết. Đêm qua chị Cả cháu đã bị bà kéo đi rồi.”
Sắc mặt bà Lâm lập tức thay đổi.
Bà nhìn tôi một cái, lại nhìn em Út, sau đó quay người lấy ba nén nhang từ trong tủ ra châm lửa, cắm vào bát hương.
Khói nhang cuộn lên từng vòng, ngoằn ngoèo vặn vẹo như có ai đang gạt tay nghịch ngợm bên trên.
“Oán khí của bà nội cháu nặng lắm.” Bà Lâm chằm chằm nhìn làn khói, vẻ mặt ngưng trọng, “Lúc mất, bà cháu có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không?”
Tôi nhớ lại một chút. Trước lúc nhắm mắt, bà cứ lẩm bẩm muốn về thăm quê cũ một chuyến, nói cả đời này bà có lỗi nhất là với nhà mẹ đẻ. Nhưng chị Cả bảo đường xa, đợi bà khỏe lại rồi đi. Thế là đợi mãi, đợi đến lúc đi luôn không về được nữa.
“Lúc sống bà muốn về quê ngoại.”
“Vậy là đúng rồi.” Bà đồng Lâm nói, “Người chết khi có tâm nguyện chưa thành, oán khí sẽ nán lại dương gian. Thêm vào đó, mấy đứa con cháu tụi bây sau khi bà mất cũng không đủ lòng hiếu kính, oán khí này càng tích tụ càng sâu.”
“Vậy giờ phải làm sao ạ?” Em Út sốt ruột chen ngang.
“Chuyện quân Nhất Sách, rốt cuộc là đứa nào lấy?”
“Tụi cháu không ai lấy cả!” Em Út vội thanh minh, “Cháu thề là cháu không lấy!”
Bà Lâm quay sang nhìn tôi.
“Cháu cũng không lấy.”
Bà Lâm trầm ngâm một lúc lâu, rồi nói một câu khiến tôi buốt lạnh sống lưng:
“Nếu cả ba đứa đều không lấy, vậy người lấy quân Nhất Sách… đâu phải là ba đứa.”
“Thế thì còn ai vào đây nữa?” Nhất thời tôi chưa nảy số kịp.
“Bộ mạt chược của bà nội, lúc sống ngoài ba chị em tụi bây ra, còn ai đụng vào nữa không?”
Tôi cố ngẫm nghĩ, trong đầu chợt xẹt qua hình bóng một người.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ba-noi-luc-sinh-thoi-thich-nhat-la-danh-mat-chuoc/chuong-3
Anh rể.
Trần Kiến Dân.
***
**CHƯƠNG 7**
Trần Kiến Dân, chồng của chị Cả, làm nghề kinh doanh vật liệu xây dựng, dáng vẻ thư sinh, ăn nói cũng rất nhã nhặn. Hồi bà nội còn sống không ưa anh ta lắm, hay chê anh ta “lắm mưu nhiều kế”.
Ngày tổ chức tang lễ cho bà, Trần Kiến Dân đến từ rất sớm, phụ giúp lo liệu không ít việc. Lúc đó tôi còn nghĩ người này cũng tử tế, chị Cả lấy anh ta coi như không thiệt thòi.
Nhưng bây giờ xâu chuỗi lại, có vài chi tiết hơi sai sai.
Đêm thức canh linh cữu, Trần Kiến Dân ngồi ở linh đường một lát rồi bỏ ra ngoài. Lúc đó tôi cứ tưởng anh ta ra ngoài hút thuốc nên không để ý. Nhưng nếu anh ta đi lục đồ của bà nội thì sao?
“Bà Lâm,” tôi hỏi, “Nếu là người ngoài lấy quân Nhất Sách, tại sao bà nội lại kiếm chuyện với ba chị em cháu?”
Bà Lâm lại nhìn vào làn khói nhang, thở dài: “Bà nội cháu không biết là ai lấy. Bà ấy chỉ biết quân Nhất Sách bị mất trong lúc canh linh cữu. Lúc đó những người có mặt, ngoài ba đứa ra thì còn ai?”
Còn Trần Kiến Dân.
Và cả mấy người họ hàng đến phụ giúp nữa.
Nhưng bà nội chỉ tìm ba chị em chúng tôi.
Bởi vì bà chỉ nhận ra ba đứa.
Bà là ma, không phải thần tiên. Bà không thể biết tuốt mọi chuyện, bà chỉ có thể nhìn thấy những người mà bà quen biết. Đám họ hàng kia lúc sống bà cũng ít qua lại, có khi đứng trước mặt bà còn chả nhận ra.
“Vậy bây giờ bọn cháu phải làm sao?” Em Út hỏi.
Bà Lâm lấy từ trong tủ ra ba tờ bùa vàng, đưa cho tôi: “Đây là bùa hộ mệnh, nhớ mang theo sát người, nó sẽ đỡ đòn cho một lần. Tối nay chắc chắn bà nội cháu sẽ tới tìm, cháu phải tìm cách cho bà biết người lấy quân bài không phải ba chị em cháu.”
“Làm sao để cho bà biết ạ?”
“Tìm ra kẻ thật sự lấy quân Nhất Sách, và trả quân bài lại.”
Vừa bước ra khỏi tiệm hương hỏa, tôi gọi ngay cho Trần Kiến Dân.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy, giọng Trần Kiến Dân uể oải: “Alo, em Hai đó hả, có chuyện gì không em?”
“Chị Cả xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì?”
“Đêm qua chị Cả mất tích, bọn em đã báo cảnh sát rồi. Anh rể, anh có biết dạo gần đây chị Cả có xích mích với ai không?”
Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây.
“Mất tích? Sao có thể? Tối qua anh mới gọi điện nói chuyện với cô ấy mà.”
Máu trong người tôi lập tức lạnh ngắt.
Đêm qua lúc chị Cả bị kéo đi là tầm bảy giờ tối. Nếu Trần Kiến Dân nói chuyện điện thoại với chị ấy, thì chỉ có hai khả năng – một là Trần Kiến Dân đang nói dối, hai là… cái “chị Cả” bị kéo đi đêm qua, vốn dĩ không phải là người sống.
“Gọi lúc mấy giờ?”
“Khoảng… hơn chín giờ tối.”
Hơn chín giờ tối.
Chị Cả đã bị lôi đi từ lúc bảy giờ rưỡi.
Trần Kiến Dân đang nói dối.
“Anh rể, anh đang ở nhà không? Em qua tìm anh.”
“Khỏi, để anh qua tìm mấy đứa.”
Cúp máy, tôi tóm tắt tình hình cho em Út nghe. Mặt nó trắng bệch như tờ giấy: “Chị Hai, ý chị là… anh rể anh ấy…”
“Khoan hãy kết luận, gặp mặt rồi nói tiếp.”
Trần Kiến Dân đến rất nhanh. Anh ta lái chiếc SUV màu đen, mặc áo khoác jacket sẫm màu, biểu cảm hết sức tự nhiên, chẳng nhìn ra chút bất thường nào.
“Hai, Út, rốt cuộc chị hai đứa bị sao? Mất tích là sao?”
Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta, mà nhìn thẳng vào mắt anh ta hỏi dồn: “Anh rể, quân Nhất Sách trong bộ mạt chược ngọc cẩm thạch của bà nội, có phải anh lấy không?”
Mặt Trần Kiến Dân cứng đờ lại một tích tắc.
Đúng một tích tắc thôi.
Sau đó anh ta cười xòa: “Em nói gì thế? Anh lấy cái đó làm gì?”
“Chị Cả nói với em, đêm tang lễ bà nội, anh có đi ra ngoài một lúc. Anh đi đâu?”
“Đi hút thuốc.”
“Hút bao lâu?”
“Mười mấy phút thôi, sao vậy?”
“Đủ lâu rồi đấy.” Tôi nói, “Đủ để anh lục tung cái rương của bà nội, tìm ra quân Nhất Sách nhét vào túi rồi.”
Sắc mặt Trần Kiến Dân rốt cuộc cũng chùng xuống.
Anh ta nhìn tôi một cái, lại nhìn em Út một cái, rồi làm ra một hành động mà chúng tôi nằm mơ cũng không ngờ tới.
Anh ta thò tay vào túi áo trong, lấy ra một vật rồi ném cạch xuống bàn trà.
Đế xanh ngọc, bụng trắng, mào đỏ.
Quân Nhất Sách.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.