Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thời gian trôi qua, vài năm đã qua đi .
Tôi vui vẻ nhào nặn viên bột trong tay.
"Hôm nay mẹ sẽ làm mì cho mấy đứa ăn."
Tóc tôi buộc lỏng lẻo, một lọn tóc rơi xuống má khiến tôi cảm thấy ngứa ngáy, tôi vô thức muốn kẹp nó sau tai nhưng lại phát hiện hai tay đầy bột mì trắng.
"Hôm nay con lại được ăn ngon rồi ."
Một bàn tay thon dài vươn ra , giúp tôi gài lọn tóc ấy ra sau tai.
Bắc Huyền lười biếng dựa vào tủ bếp, đôi mắt đào hoa lấp lánh ý cười .
Tôi nhìn Bắc Huyền, bất chợt cảm thấy xúc động, chỉ vài năm trước cậu ấy vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, giờ đã cao hơn tôi cả cái đầu.
Hồ ly vốn dĩ sinh ra đã đẹp , Bắc Huyền lớn lên với đôi mắt sáng và sâu, khuôn mặt như tạc từ những bức tượng thần thoại Hy Lạp.
Ánh mắt cậu ấy nhìn xuống, yên tĩnh và tập trung vào viên bột trong tay tôi , ánh nắng ấm chiếu lên khuôn mặt cậu , tạo nên một lớp sáng mềm mại.
Thấy tôi im lặng, Bắc Huyền mỉm cười , đôi mắt cười khiến vết chàm ở khóe mắt cũng trở nên sinh động.
" kế, sao mẹ không nhào bột nữa? Không làm cho con ăn nữa à ?"
Tôi vội vàng thu hồi ánh mắt, tự trách mình , sắc đẹp thật là hại người .
Hệ thống:
“Thực ra ... hai người có thể...”
Tôi : “Xì, nhảm nhí!”
Hệ thống:
“ Tôi nghĩ hai người thực sự có thể, dù sao cô cũng chỉ lớn hơn cậu ấy bảy tuổi, hê hê, tôi ủng hộ trước đây.”
Tôi : “Im đi !”
Tôi đang bận rộn tranh cãi với hệ thống trong đầu, đã lơ là không chú ý đến Bắc Huyền, cậu ấy nhíu mày.
"Mẹ?"
"À? Ồ ồ, con gọi mẹ à ?"
"Lát nữa Lộ Minh cũng sẽ đến nhà mình ăn cơm, cậu ấy thích ăn cay, mẹ lấy ớt trong tủ ra giúp con."
Tôi cúi đầu cảm thấy tội lỗi , không dám nhìn thẳng vào Bắc Huyền, cái hệ thống đáng ghét, làm hỏng đạo tâm của tôi .
Vẻ mặt Bắc Huyền u ám một chốc, cậu đặt ớt bên cạnh tôi rồi quay lưng không nói gì.
Sau một hồi lâu, cậu bất ngờ nói .
"Mẹ, có phải mẹ thích Lộ Minh hơn con không ?"
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, nhưng thấy đôi mắt cậu hơi đỏ, giọng nói khàn khàn, như một đứa trẻ đã làm sai lầm.
"Lỗi tại con, tại con không biết nói chuyện như Lộ Minh, không biết làm sao để mẹ vui.”
"Cũng tại con tính tình quá trầm, không sôi nổi và vui vẻ như Lộ Minh."
Bắc Huyền lúng túng quay đầu đi , một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má, cậu lau mặt, vai run rẩy, trông rất buồn bã.
Tôi hoảng hốt rửa sạch bột trên tay, muốn vỗ về lên đầu cậu nhưng lại không với tới...
Bắc Huyền hiểu ý cúi đầu xuống, đôi tai hồ ly của cậu khéo léo cọ xát vào lòng bàn tay tôi .
Điều này càng khiến tôi cảm thấy tự trách, liệu có phải mình đã quá quan tâm đến Lộ Minh mà lơ là Bắc Huyền không ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/bac-huyen/chuong-3
net.vn - https://monkeyd.net.vn/bac-huyen/chuong-3.html.]
Tôi thực sự cảm thấy có lỗi , một con hồ ly trưởng thành mà phải khóc trước mặt tôi , chắc chắn là vì cảm thấy bị xúc phạm!
"Sao vậy được , mẹ thích con nhất mà, Lộ Minh là bạn của con, nên mẹ mới đối xử tốt với cậu ấy .”
"Xin lỗi con, mẹ làm món sườn xào chua ngọt mà con thích nhất được không ?"
Tôi vội vã lau nước mắt cho Bắc Huyền, cậu ấy hơi nghiêng người về phía tôi , trên khuôn mặt lộ ra một nụ cười nửa vời tinh quái.
"Đã hứa rồi đó, mẹ chỉ được yêu thương nhất mình con thôi."
"Được!"
"Vậy để con giúp mẹ làm mì nhé."
Bắc Huyền đẩy tôi ra khỏi nhà bếp, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng, con trai đã lớn, biết thương mẹ rồi .
Cùng lúc đó, tiếng nói vui vẻ của Lộ Minh vang lên.
"Dì Ninh, con đến ăn cơm đây!”
"Có món mì hải sản mà con yêu thích nhất không , con muốn ăn cay một chút!"
Lộ Minh mặc đồ thể thao, vừa tập thể d.ụ.c xong, mái tóc rối bời phóng khoáng dính trên trán, đôi mắt cậu ta cười như trăng lưỡi liềm, tiến gần về phía tôi .
"Con còn muốn ăn thịt viên kho nữa!"
"Được được được , đã chuẩn bị sẵn cho con rồi ."
Lộ Minh mỉm cười hài lòng, cậu ta quay quanh tôi , xoa bóp vai và đ.ấ.m chân cho tôi .
"Dì Ninh tốt nhất, con ước gì mình cũng có một người mẹ nấu ăn ngon như vậy ."
Tôi cười không khép được miệng, còn Bắc Huyền trong bếp nghe thấy lời này thì dừng lại một chút, vẻ mặt không vui lóe lên, cậu ấy đã cho Lộ Minh ăn một nửa hũ ớt bột...
“Phụt! Cay quá, quá cay!”
Lộ Minh vừa bỏ miếng mì vào miệng đã phun ra ngay, cậu ta bị cay đến nỗi nước mắt tuôn ra không ngừng, nhảy cẫng lên tìm nước uống.
Bên cạnh, Bắc Huyền mờ ám chỉ vào đĩa sườn trong bát.
“Không phải cậu thích ăn cay sao ? Xin lỗi , lần đầu tiên nấu mì không kiểm soát được độ cay.”
“Còn một bát mới trong bếp, cậu thử xem.”
Tôi nếm thử mì trong bát của mình , ừm, mùi vị khá ngon, dường như Lộ Minh ngày càng ăn cay càng kém.
“Ding dong...”
Chuông cửa đột nhiên reo, Bắc Huyền đứng dậy.
“Con đi mở.”
“Ôi, con gái yêu của mẹ , mẹ nhớ con quá.”
Một bà lão ăn mặc thời trang, khuôn mặt hiền lành, ôm tôi và hôn lên má trái phải .
“Mẹ, mẹ ạ?”
Tôi do dự mở lời, đây có lẽ là mẹ của nguyên thân , nhưng để cưới cha Bắc Huyền nguyên thân đã bất chấp sự phản đối từ gia đình, thậm chí cắt đứt liên lạc.
“Mẹ đã nói là lúc đó con bị ma ám, thế mà lại đi lấy người đàn ông hơn mình hai mươi tuổi.”
“Ngoài một bộ mặt đẹp ra , anh ta đã cho con cái gì, lại còn để lại cho con một đứa con.”
Mẹ Ninh liếc Bắc Huyền một cái, người đó đứng thất thần ở cửa, ánh mắt đối diện với tôi đầy buồn bã.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.