Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Buổi chiều Kỷ Lâm Phong không có việc gì làm , đi xem triển lãm tranh với Sở Hòa.
Phòng triển lãm rộng rãi và trống trải, các tác phẩm của họa sĩ được trưng bày theo quy luật trên những vách tường trắng như tuyết xung quanh. Người đến xem tranh không ít, phân tán thưa thớt trước các tác phẩm. Phòng triển lãm yên tĩnh, khi thì có tiếng vang lúc chân và sàn nhà tiếp xúc phát ra , khi thì có những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ hoặc tự lẩm bẩm một mình . Tinh thần mọi người đều bình yên và tập trung, nghiêm túc thưởng thức các tác phẩm tuyệt đẹp , cảm nhận sức hấp dẫn của các tác phẩm.
Kỷ Lâm Phong đi theo bên cạnh Sở Hòa, nhìn cô chậm rãi dừng bước, ngửa đầu chăm chú nhìn một bức tranh không chớp mắt, thưởng thức các đường nét vẽ, sắc thái, kết cấu vô cùng tỉ mỉ. Anh đứng cách xa một khoảng thích hợp để nhìn , cô đứng cách đó mấy bước, mắt nhìn thẳng, không nói tiếng nào mà chỉ lẳng lặng nhìn bức tranh, vẻ mặt cực kì tôn trọng. Dáng vẻ khi cô tập trung tinh thần, có lúc sẽ khiến Kỷ Lâm Phong cảm thấy dường như cô đang ném linh hồn vào trong tranh, hòa làm một thể với bức tranh. Có khi lại làm anh cảm giác được , cô đứng bên ngoài thế giới hội họa và quan sát một cách thờ ơ, thưởng thức một thứ gì đó không thuộc về mỹ thuật mà là thuộc về chính cô.
Nhìn cô gái này với thân phận là họa sĩ, khiến Kỷ Lâm Phong thấy được một mặt khác biệt với Sở Hòa của bình thường.
Ra khỏi phòng triển lãm, Sở Hòa mới thấp giọng lên tiếng, như thể bày tỏ ra hết, cũng như đang tự nói .
“Trước kia em cho rằng em cũng sẽ giống như cô ấy vậy , vẽ tranh, nhận giải, mở triển lãm tranh. Sau đó mới phát hiện, quả thật là thiên phú của em chưa đủ. Em có thể vẽ ra truyện tranh đặc sắc, tranh minh họa tuyệt đẹp , nhưng những tác phẩm giống như cô ấy , qua mấy năm như vậy , dường như từ đầu đến cuối đều không cách nào vẽ ra được …”
Kỷ Lâm Phong nghe vậy , dừng bước lại , hai tay đặt lên vai Sở Hòa, nhìn thẳng vào cô.
“Anh không hiểu về mỹ thuật, nhưng anh nghĩ, hoàn cảnh của bất kì nghề nghiệp nào cũng không khác nhau mấy. Một con đường, dường như chỉ đi về một hướng, nhưng nó sẽ dẫn đến nhiều nơi khác nhau . Học mỹ thuật, thì có nhiếp ảnh, có thiết kế, có người vẽ truyện tranh, cũng có họa sĩ vẽ tranh minh họa… Còn có rất nhiều thứ mà anh không biết , nhưng em lại biết .”
Sở Hòa lẳng lặng nghe , không nói lời nào.
Kỷ Lâm Phong nói tiếp: “Không cần để suy nghĩ đi vào ngõ cụt. Bây giờ em có cảm thấy nghề nghiệp của mình , em vẽ tranh, vui không ?”
Sở Hòa gật đầu một cái.
“Vui vẻ là được rồi . Muốn theo đuổi một đến một cảnh giới mới, điều này rất tốt , nhưng không cần thiết phải phiền muộn, để nói trói buộc tư tưởng của em. Phải biết , trạng thái của em trong giai đoạn này đã rất tài giỏi, em cũng rất ưu tú.”
Một tiếng lại một tiếng, lời nói ân cần, ôn hòa mà có lực.
Sở Hòa rũ lông mi, nói : “Thật ra thì em rất thích như bây giờ, không có gì là không hài lòng cả. Chỉ là mấy ngày nay xem triển lãm tranh lại nhớ đến giấc mộng tuổi trẻ, cũng giống như, cũng giống như ánh trăng sáng trong tình yêu vậy , vì không thể có được , tự mình ảo tưởng và tiếc nuối, nên sinh ra đôi chút cảm xúc bị bỏ rơi.”
Kỷ Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai của Sở Hòa, khuyên bảo cô: “Mọi tình huống đặc biệt đều sẽ sinh ra cảm xúc đặc biệt, người nào cũng như vậy thôi. Không đằm chìm trong đó quá mức là được . Sẽ người ngưỡng mộ những gì em có được bây giờ, theo đuổi những gì mình không có là một lẽ tự nhiên.”
Sở Hòa tựa đầu vào cổ Kỷ Lâm Phong, nhẹ nhàng “ vâng ” một tiếng. Những thứ này Sở Hòa đều biết cả, nhưng hôm nay nghe Kỷ Lâm Phong nói một lúc, cô mới thật sự nghĩ thông, trong lòng cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Một cánh tay Kỷ Lâm Phong ôm lấy cô, một tay còn lại thì dịu dàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại dài như thác của cô.
Trái tim của hai người , dường như rất gần nhau trong hôm nay.
Buổi tối, Sở Hòa vùi mình trên ghế sofa trong phòng Kỷ Lâm Phong chơi điện thoại, lâu lâu lại liếc nhìn anh một cái.
Vốn định sẽ trở về phòng riêng, Kỷ Lâm Phong lại không chịu, kiên quyết muốn Sở Hòa ở bên cạnh mình , cưỡng chế ôm lấy cô đi vào phòng mình . Kết quả m.ô.n.g còn chưa ngồi vững lên ghế, Kỷ Lâm Phong lại nghe điện thoại và đi mở cửa lấy máy tính do trợ lí đưa đến để xem văn kiện, để lại một mình Sở Hòa ngồi bên kia nhìn anh bận bịu. Ngay cả một người để nói chuyện cùng cũng không có , còn không bằng ở một mình nữa.
Đi lại thì không cho đi , cũng không giúp đỡ được cái gì, Sở Hòa không thể làm gì khác ngoài chơi điện thoại g.i.ế.c thời gian.
Chờ đến cuối cùng Kỷ Lâm Phong cũng làm việc xong, đêm đã khuya, lạnh như nước.
Kỷ Lâm Phong
ngồi
xuống bên cạnh Sở Hòa, cô
nhìn
khuôn mặt tràn đầy sự mệt mỏi của
anh
, lời oán trách
vừa
mới đến cổ sắp
ra
khỏi miệng cũng
bị
cô nuốt xuống.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-10
Cô dùng hai tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho
anh
, hỏi: “Có
phải
rất
mệt
không
?”
Kỷ Lâm Phong hơi khép mắt, dựa vào ghế sofa hưởng thụ sự thoải mái qua đôi bàn tay mềm mại của Sở Hòa đang xoa bóp trên thái dương mình , thư thả nói : “Có em ở bên cạnh, không cảm thấy mệt mỏi.”
Sở Hòa nghe vậy , có hơi đau lòng. Không biết có phải tối nào anh cũng có nhiều công việc cần phải làm như vậy không ? Tuy nói Sở Hòa còn bận rộn hơn rất nhiều, nhưng cũng không bằng tối nay tận mắt nhìn thấy người khác làm việc vất vả như vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-10.html.]
Xoa bóp một lúc, Kỷ Lâm Phong lo lắng sợ tay Sở Hòa mỏi, nằm tay ý bảo cô dừng lại .
Kỷ Lâm Phong kéo Sở Hòa vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình , đối mặt với cô.
“Tối nay ở lại , hửm?”
Sở Hòa kinh ngạc, nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, không nói lời nào.
Kỷ Lâm Phong cũng không trốn tránh, nhìn thẳng về phía cô, ánh mắt dịu dàng, giọng nói càng thêm mỏng nhẹ: “Tối nay ở bên cạnh anh được không ? Anh không muốn em đi .”
Sở Hòa từ chối có hơi khó khăn: “Em ở ngay bên cạnh, gần như vậy mà….”
Kỷ Lâm Phong hôn cô một cái, cắt đứt lời Sở Hòa muốn nói tiếp theo....
Buổi chiều Kỷ Lâm Phong không có việc gì làm , đi xem triển lãm tranh với Sở Hòa.
Phòng triển lãm rộng rãi và trống trải, các tác phẩm của họa sĩ được trưng bày theo quy luật trên những vách tường trắng như tuyết xung quanh. Người đến xem tranh không ít, phân tán thưa thớt trước các tác phẩm. Phòng triển lãm yên tĩnh, khi thì có tiếng vang lúc chân và sàn nhà tiếp xúc phát ra , khi thì có những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ hoặc tự lẩm bẩm một mình . Tinh thần mọi người đều bình yên và tập trung, nghiêm túc thưởng thức các tác phẩm tuyệt đẹp , cảm nhận sức hấp dẫn của các tác phẩm.
Kỷ Lâm Phong đi theo bên cạnh Sở Hòa, nhìn cô chậm rãi dừng bước, ngửa đầu chăm chú nhìn một bức tranh không chớp mắt, thưởng thức các đường nét vẽ, sắc thái, kết cấu vô cùng tỉ mỉ. Anh đứng cách xa một khoảng thích hợp để nhìn , cô đứng cách đó mấy bước, mắt nhìn thẳng, không nói tiếng nào mà chỉ lẳng lặng nhìn bức tranh, vẻ mặt cực kì tôn trọng. Dáng vẻ khi cô tập trung tinh thần, có lúc sẽ khiến Kỷ Lâm Phong cảm thấy dường như cô đang ném linh hồn vào trong tranh, hòa làm một thể với bức tranh. Có khi lại làm anh cảm giác được , cô đứng bên ngoài thế giới hội họa và quan sát một cách thờ ơ, thưởng thức một thứ gì đó không thuộc về mỹ thuật mà là thuộc về chính cô.
Nhìn cô gái này với thân phận là họa sĩ, khiến Kỷ Lâm Phong thấy được một mặt khác biệt với Sở Hòa của bình thường.
Ra khỏi phòng triển lãm, Sở Hòa mới thấp giọng lên tiếng, như thể bày tỏ ra hết, cũng như đang tự nói .
hằng nguyễn
“Trước kia em cho rằng em cũng sẽ giống như cô ấy vậy , vẽ tranh, nhận giải, mở triển lãm tranh. Sau đó mới phát hiện, quả thật là thiên phú của em chưa đủ. Em có thể vẽ ra truyện tranh đặc sắc, tranh minh họa tuyệt đẹp , nhưng những tác phẩm giống như cô ấy , qua mấy năm như vậy , dường như từ đầu đến cuối đều không cách nào vẽ ra được …”
Kỷ Lâm Phong nghe vậy , dừng bước lại , hai tay đặt lên vai Sở Hòa, nhìn thẳng vào cô.
“Anh không hiểu về mỹ thuật, nhưng anh nghĩ, hoàn cảnh của bất kì nghề nghiệp nào cũng không khác nhau mấy. Một con đường, dường như chỉ đi về một hướng, nhưng nó sẽ dẫn đến nhiều nơi khác nhau . Học mỹ thuật, thì có nhiếp ảnh, có thiết kế, có người vẽ truyện tranh, cũng có họa sĩ vẽ tranh minh họa… Còn có rất nhiều thứ mà anh không biết , nhưng em lại biết .”
Sở Hòa lẳng lặng nghe , không nói lời nào.
Kỷ Lâm Phong nói tiếp: “Không cần để suy nghĩ đi vào ngõ cụt. Bây giờ em có cảm thấy nghề nghiệp của mình , em vẽ tranh, vui không ?”
Sở Hòa gật đầu một cái.
“Vui vẻ là được rồi . Muốn theo đuổi một đến một cảnh giới mới, điều này rất tốt , nhưng không cần thiết phải phiền muộn, để nói trói buộc tư tưởng của em. Phải biết , trạng thái của em trong giai đoạn này đã rất tài giỏi, em cũng rất ưu tú.”
Một tiếng lại một tiếng, lời nói ân cần, ôn hòa mà có lực.
Sở Hòa rũ lông mi, nói : “Thật ra thì em rất thích như bây giờ, không có gì là không hài lòng cả. Chỉ là mấy ngày nay xem triển lãm tranh lại nhớ đến giấc mộng tuổi trẻ, cũng giống như, cũng giống như ánh trăng sáng trong tình yêu vậy , vì không thể có được , tự mình ảo tưởng và tiếc nuối, nên sinh ra đôi chút cảm xúc bị bỏ rơi.”
Kỷ Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai của Sở Hòa, khuyên bảo cô: “Mọi tình huống đặc biệt đều sẽ sinh ra cảm xúc đặc biệt, người nào cũng như vậy thôi. Không đằm chìm trong đó quá mức là được . Sẽ người ngưỡng mộ những gì em có được bây giờ, theo đuổi những gì mình không có là một lẽ tự nhiên.”
Sở Hòa tựa đầu vào cổ Kỷ Lâm Phong, nhẹ nhàng “ vâng ” một tiếng. Những thứ này Sở Hòa đều biết cả, nhưng hôm nay nghe Kỷ Lâm Phong nói một lúc, cô mới thật sự nghĩ thông, trong lòng cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Một cánh tay Kỷ Lâm Phong ôm lấy cô, một tay còn lại thì dịu dàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại dài như thác của cô.
Trái tim của hai người , dường như rất gần nhau trong hôm nay.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.