Loading...

Bé con của tôi đâu rồi?
#1. Chương 1

Bé con của tôi đâu rồi?

#1. Chương 1


Báo lỗi

1

 

​"A Vọng, người em lạnh quá."

 

​Giọng nói của tôi đứt quãng: "Anh... anh có thích không ?"

 

​Khóe môi Cố Hoài nhếch lên, anh càng thêm mạnh bạo.

 

​Đến lúc tình nồng ý đậm, anh kề sát tai tôi , thở dài một cách đầy thỏa mãn: "Thích chếc đi được ."

 

​...

 

​ Tôi mệt đến rã rời, nhưng vẫn gắng gượng nhướng đôi mắt mỏi mệt lên nhìn Cố Hoài.

 

​"Vậy anh có thích rắn không ?"

 

​Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm, ngũ quan sắc sảo của Cố Hoài trông càng thêm thâm thúy.

 

​Vừa nghe đến từ rắn, trong mắt anh thoáng qua một tia chán ghét: "Không thích."

 

​"Cái giống loài ấy vừa ghê tởm vừa nham hiểm, em nên tránh xa chúng ra một chút."

 

​ Tôi rủ mắt xuống, che giấu sự thất vọng nơi đáy mắt.

 

​ Tôi là một con rắn lưỡng tính hiếm gặp.

 

​Dưới sự cày cấy miệt mài mỗi ngày của Cố Hoài, tôi đã mang thai.

 

​Hơn nữa vì đang có thai... 

 

Tôi không thể duy trì hình người trong thời gian dài được nữa.

 

​Chuyện bản thể là rắn, sớm muộn gì cũng bị bại lộ.

 

​ Tôi nũng nịu rúc vào lòng Cố Hoài, ngước mắt nhìn anh : "Cũng đâu phải con rắn nào cũng nham hiểm xảo quyệt đâu anh ."

 

​Cố Hoài khẽ nhíu mày.

 

​"Đàn ông trong gia tộc anh đều là thuần dương chi thể, rất dễ thu hút loài rắn."

 

​"Lũ rắn đó vì muốn có dương khí mà không từ thủ đoạn, chúng hóa thành hình người , dùng đủ mọi cách để tiếp cận bọn anh ."

 

​"Ông nội anh từng bị một con rắn lừa. Nó không chỉ hút dương khí của ông mà còn mê hoặc tâm trí ông, khiến ông vì nó mà đào hôn giữa chốn đông người . Chuyện đó từng xôn xao khắp Cảng Thành, làm nhà họ Cố chúng anh mất mặt vô cùng."

 

​"Tóm lại , những con rắn anh từng thấy chẳng có con nào tốt lành cả. Cách đây không lâu, anh vừa mới xử lý một con rắn hóa thành người định tiếp cận anh đấy."

 

​ Tôi im lặng.

 

​Ban đầu, tôi cũng chính vì muốn hút dương khí của Cố Hoài nên mới ở bên anh .

 

​Cố Hoài đưa tay nhéo má tôi .

 

​"Không được đến gần rắn, nghe chưa ?"

 

​"Em đơn thuần thế này , sẽ bị chúng lừa mất đấy."

 

​ Tôi chột dạ , nhỏ giọng lầm bầm: " Nhưng mà..."

 

​Thấy tôi do dự, Cố Hoài tỏ vẻ không hài lòng. 

 

Anh lật người tôi lại , trừng phạt một trận tơi bời.

 

​Mãi đến khi tôi xin tha đến lần thứ tư, anh mới chịu buông tha, để lại hai câu cảnh cáo bên tai:

 

​"Không được nhắc đến rắn nữa."

 

​"Anh ghét rắn."

 

​Lời cảnh cáo của Cố Hoài cứ vang vọng mãi bên tai tôi .

 

​Cùng với đó là cảm giác gương mặt bị vỗ nhè nhẹ liên tục.

 

​ Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

 

​ Tôi gạt cái đuôi của con trai ra khỏi mặt mình .

 

​Cái thằng bé này chắc lại gặp ác mộng rồi .

 

​Cái đuôi nhỏ cứ đập thình thịch xuống đất không ngừng.

 

​ Tôi ôm bé con vào lòng, vừa khẽ đung đưa vừa thủ thỉ dỗ dành.

 

​Lúc này thằng bé mới dần bình tĩnh lại .

 

​2

 

​Bé con nhà tôi rất hiếu kỳ với thế giới bên ngoài, thường xuyên lén lút trốn ra ngoài chơi.

 

​ Tôi nghiêm giọng quát mắng thằng bé:

​"Thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm!"

 

​"Rắn nhỏ! Lần sau còn để ba phát hiện con dám lẻn ra ngoài, ba sẽ..."

 

​"Ơ kìa?! Con tôi đâu rồi ?!"

 

​ Tôi hoảng loạn.

 

​Rõ ràng vừa rồi nó vẫn còn ngoan ngoãn đi sau lưng tôi mà.

 

​ Tôi tìm kiếm trong rừng suốt nửa ngày trời.

 

​Tình cờ bắt gặp một nhóm thợ săn rắn chuyên nghiệp.

 

​ Tôi nghe thấy tiếng họ bàn tán:

 

​"Đây có phải con rắn mà ngài Cố treo thưởng một tỷ để bắt sống không ? Chúng ta phát tài rồi !"

 

​"Màu sắc y hệt, nhưng đây rõ ràng là rắn con, còn lệnh treo thưởng của ngài Cố là một con rắn trưởng thành cơ mà."

 

​"Kệ đi , cứ bắt về cho ngài Cố xem đã . Nếu ngài ấy không lấy thì đem nướng ăn."

 

​Người của bọn họ quá đông, lại còn có v.ũ k.h.í.

 

​ Tôi hoàn toàn không đ.á.n.h lại được .

 

​Chỉ đành trơ mắt nhìn bọn họ nhốt bé con vào l.ồ.ng rồi mang đi .

 

​ Tôi âm thầm bám theo phía sau .

 

Đi đến trước một căn biệt thự quen thuộc.

 

​ Tôi biến lại bản thể, lẻn vào từ cửa sổ.

 

​Cố Hoài đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, tay mân mê chuỗi tràng hạt.

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

 

​Một kẻ nịnh nọt dâng con rắn nhỏ mập mạp đến trước mặt Cố Hoài.

 

​"Ngài Cố, ngài xem đây có phải con rắn ngài đang tìm không ?"

 

​Cố Hoài khẽ nhướng mi, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người con trai tôi , quan sát tỉ mỉ.

 

​Bé con dường như cảm nhận được mối liên hệ huyết thống giữa hai người .

 

​Thằng bé phấn khích hướng về phía Cố Hoài mà thè chiếc lưỡi nhỏ, cái đuôi không ngừng ngoe nguẩy.

 

​Thế nhưng Cố Hoài lại khẽ nhíu mày, ghét bỏ nói : "Mang ra xa một chút."

 

​Bé rắn nhỏ bị phản ứng của cha nó làm cho tổn thương sâu sắc.

 

​Nó không thè lưỡi nữa, cũng chẳng buồn vẫy đuôi, cả người rũ xuống đầy vẻ thất vọng.

 

​ Tôi nhìn mà lòng đau như cắt, nhưng lại chẳng thể làm được gì.

 

​3

 

​Cố Hoài khẽ gật đầu ra hiệu.

 

​Trợ lý của anh lập tức tiến lên, đưa tiền cho nhóm người kia rồi đuổi bọn họ đi .

 

​Sau đó, anh ta nhốt bé con vào trong một chiếc hộp thủy tinh trong suốt.

 

​Đêm khuya.

 

​Đám người hầu trong biệt thự đều đã rời đi hết.

 

​Đợi đến khi Cố Hoài lên lầu.

 

​ Tôi mới lặng lẽ bò đến trước chiếc hộp thủy tinh.

 

​Bé rắn thấy tôi qua lớp kính thì mừng rỡ, ra sức dùng đầu tông vào mặt kính cộp cộp.

 

​ Tôi vội vàng dỗ dành con:

 

"Cưng à đừng sợ, ba sẽ cứu con ra ngay đây.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/be-con-cua-toi-dau-roi/chuong-1
"

 

​ Tôi cố gắng cạy khóa, nhưng thử vài lần đều vô dụng.

 

​Đang lúc luống cuống không biết làm sao , ánh mắt tôi chợt dừng lại ở một cái lỗ nhỏ.

 

​Nơi đó chắc là chỗ để đưa thức ăn vào .

 

​ Tôi bảo bé con cố chui đầu ra khỏi cái lỗ nhỏ đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/be-con-cua-toi-dau-roi/chuong-1.html.]

 

​Sau đó, tôi ngậm lấy đầu thằng bé, dùng hết sức bình sinh kéo mạnh nó ra ngoài.

 

​Kéo một hồi lâu, bé con mới chui ra được một nửa.

 

​ Tôi mệt đến thở hồng hộc.

 

​Giá mà bình thường thằng bé ăn ít đi một chút... thì nó đã ra ngoài từ lâu rồi .

 

​Nghỉ ngơi một lát, tôi lại tiếp tục kéo bé con.

 

​Nào ngờ trong lúc sơ suất, đuôi của tôi vô tình quật ngã bình hoa bên cạnh.

 

​Tiếng bình hoa vỡ tan tành giữa không gian tĩnh mịch của căn biệt thự nghe vô cùng ch.ói tai.

 

​Ngay sau đó, từ phía cầu thang truyền đến tiếng bước chân đang đi xuống.

 

​ Tôi hoảng loạn cuống cuồng: "Cưng ơi, con cứ kẹt ở đây tạm nhé, ba phải chuồn trước đây!"

 

​Dưới ánh mắt ngơ ngác của bé con, tôi vội vã lủi vào bóng tối.

 

​4

 

​Cố Hoài dừng lại trước chiếc hộp thủy tinh.

 

​Ánh mắt anh lướt qua bé rắn đang bị kẹt cứng ở lỗ thông hơi , rồi dừng lại ở những mảnh vỡ của bình hoa dưới đất.

 

​Anh nhìn chăm chú rất lâu không rời mắt.

 

​Bé rắn bị kẹt đến mức khó chịu.

 

​Thằng bé không ngừng dùng đuôi gõ vào kính, tạo ra những âm thanh lộc cộc.

 

​Lúc này Cố Hoài mới nhìn về phía bé con, giọng điệu lạnh lùng: "Kẹt thế này thấy khó chịu sao ?"

 

​"Vậy thì cứ kẹt tiếp đi ."

 

​Nói xong, anh tự rót cho mình một ly vang đỏ, thong thả ngồi xuống ghế sofa.

 

​Dường như anh đang chờ đợi điều gì đó.

 

​ Tôi trốn ở một bên mà lo sốt vó.

 

​Chỉ sợ bé con bị kẹt lâu quá sẽ bị thương mất.

 

​ Nhưng Cố Hoài cứ thản nhiên trên sofa.

 

​ Tôi thì chẳng dám manh động.

 

​Chỉ có thể sốt ruột xoay vòng vòng tại chỗ.

 

​Chẳng bao lâu sau , bé rắn bắt đầu chịu hết nổi.

 

​Nó dùng đầu tông mạnh vào mặt kính để bày tỏ sự bất mãn.

 

​ Tôi chỉ biết nén sự khó chịu trong lòng, nhìn con mà xót xa.

 

​May sao , Cố Hoài cũng không nhìn nổi nữa.

 

​Anh đặt ly rượu xuống, đứng dậy tiến về phía bé rắn.

 

​Cố Hoài đưa tay nắm lấy đầu bé con, định bụng kéo nó ra .

 

​ Nhưng thằng bé bị kẹt c.h.ặ.t quá.

 

​Lại thêm việc Cố Hoài dùng lực hơi mạnh.

 

​Thằng bé bị đau, thế là nó quay sang đớp Cố Hoài một phát rõ đau.

 

​Cố Hoài xuýt xoa vì đau, anh nheo mắt lại , giọng nói mang theo hơi lạnh thấu xương:

 

​"Mày dám c.ắ.n tao?"

 

​Nấp trong bóng tối, hơi thở của tôi bỗng khựng lại .

 

​Với cái tính tình đó của Cố Hoài.

 

​Chẳng lẽ anh ấy định lột da bé con luôn sao ?

 

​Cả người tôi run rẩy cầm cập.

 

​Chỉ thấy bé rắn phát ra những tiếng phì phì nhỏ.

 

​Đó là cách nó đang xin lỗi Cố Hoài.

 

​Cố Hoài nhìn nó một hồi, khẽ thở dài.

 

​Anh cúi xuống gầm tủ, lấy ra một chiếc b.úa.

 

​Đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng.

 

​Đột nhiên, anh giơ cao chiếc b.úa trong tay.

 

​Rồi giáng mạnh một cú xuống.

 

​Khoảnh khắc đó, tôi sợ đến mức não bộ như bị chập mạch, đứng hình tại chỗ.

 

​Tiếng kính vỡ vang lên, bé rắn đã được Cố Hoài cứu ra ngoài.

 

​Lúc này tôi mới hoàn hồn, hơi thở dồn dập.

 

​Bé rắn l.i.ế.m l.i.ế.m mu bàn tay Cố Hoài để tỏ lòng cảm ơn.

 

​Cố Hoài hoàn toàn không nhận cái ân tình này , anh nghiêm giọng mắng:

 

​"Không cho phép l.i.ế.m."

 

​5

 

​Cố Hoài lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp thủy tinh mới tinh.

 

​Anh bỏ bé rắn vào lại bên trong.

 

​Sau đó, anh lấy khăn tay ra , vẻ mặt đầy chán ghét lau sạch chỗ vừa bị bé rắn l.i.ế.m qua.

 

​Mà ở trong hộp, bé con lại bắt đầu dùng đầu tông vào kính.

 

​Tông một hồi, nó bắt đầu bò vòng vòng tại chỗ.

 

​ Tôi biết đây là do thằng bé đói bụng rồi .

 

​ Nhưng Cố Hoài không chịu đi , tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

 

​Rắn nhỏ bò quanh một hồi, thấy Cố Hoài chẳng thèm đếm xỉa gì đến mình .

 

​Nó bắt đầu cảm thấy cả con rắn đều không ổn chút nào.

 

​Nó cuộn tròn lại , rúc vào một góc.

 

​ Tôi nhìn con mà lòng đầy lo lắng.

 

​Cũng may, dường như Cố Hoài đã nhận ra điều gì đó.

 

​Anh cúi người , gõ nhẹ vào l.ồ.ng kính.

 

​"Đói rồi à ?"

 

​Rắn nhỏ lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

​Nó ra sức thè lưỡi, làm ra vẻ nịnh nọt lấy lòng.

 

​Thế nhưng, ngay lúc này Cố Hoài lại tạt cho nó một gáo nước lạnh:

 

​"Đêm hôm thế này , tôi biết đi đâu tìm đồ ăn cho nhóc?"

 

​"Cứ nhịn đi , dù sao cũng béo thế này rồi , nhịn một bữa coi như giảm cân."

 

​Bầu trời của rắn nhỏ như sụp đổ.

 

​Nó thất thiểu, ủ rũ cụp cái đầu nhỏ xuống.

 

​Lòng tôi cũng đau thắt lại .

 

​Cố Hoài à , cái miệng 37 độ của anh sao có thể thốt ra những lời làm tổn thương trái tim của một con rắn đến vậy chứ?

 

​Bình thường tôi luôn sợ bé con bị đói.

 

​Một ngày tôi phải cho nó ăn đến tám bữa.

 

​ Nhưng đúng lúc này , Cố Hoài lại bấm điện thoại gọi đi .

 

​"Mang chút đồ ăn cho rắn con qua đây."

 

​Thư ký với gương mặt đầy oán hận vội vã chạy tới. Sau khi cho rắn nhỏ ăn no nê.

 

​Cố Hoài lại ra lệnh cho cậu ta bê cả chiếc l.ồ.ng kính đựng rắn nhỏ vào trong phòng ngủ của mình .

 

​Vì thế, tôi không dám manh động thêm nữa.

 

 

 

Chương 1 của Bé con của tôi đâu rồi? vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Tiểu Thuyết, Đam Mỹ, Vô Tri, HE, Hài Hước, Sủng, Huyền Huyễn, Gia Đình, Tổng Tài, Nhân Thú, Ngọt, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo