Loading...

BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG
#30. Chương 30: (KẾT)

BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG

#30. Chương 30: (KẾT)


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

CHƯƠNG 30: NẮNG ĐẸP

Mặt biển Kinh Bắc mười lăm năm trước từng chôn vùi Đội trinh sát đặc nhiệm trong một đêm bão bùng, hai năm trước lại một lần nữa nuốt chửng con tàu ngầm Alpha-01 cùng toàn bộ liên minh ký sinh Hắc Nha vào lòng nước xiết. Khi ngọn lửa màu xanh lam nung chảy bục điều khiển trung tâm và thiêu rụi huyết quản thối nát của Phùng Cố, hệ thống hành pháp của thành phố S bỗng chốc trống rỗng như một bãi tha ma vừa được dọn dẹp sạch sẽ rác rưởi. Công lý lượng t.ử đã được thực thi bằng một phương trình tuyệt diệt tàn nhẫn, nhưng cái giá phải trả để đổi lấy một hừng đông sạch bóng quạ đen lại mang một màu sắc rớm m.á.u, lạnh thấu xương tủy. Không có huy chương nào cho những bóng ma, không có tràng pháo tay nào vang lên giữa những container hoen rỉ ở bến cảng ngoại ô, chỉ có sự cô độc tột cùng của một kẻ duy nhất còn sót lại sau canh bạc định mệnh.

"Cạch... cạch..."

Tiếng bánh xe lăn cơ học lăn đều trên dải đất sỏi đá bám đầy vỏ ốc khô vỡ vụn, phát ra âm thanh đều đ đều đặn cắt đôi sự im lặng ngột ngạt của buổi chiều tà.

Hai năm. Bảy trăm ba mươi ngày trôi qua kể từ đêm huyết chiến rực trời ở bến cảng nước sâu.

Anh Cả Cố Tưởng c.h.ế.t, thân xác vùi sâu dưới hầm ngầm biệt thự Hoắc gia không một ngôi mộ chính thức. Pháp y thực địa Phù Trình c.h.ế.t, l.ồ.ng n.g.ự.c găm trọn băng đạn s.ú.n.g máy tự động để bảo vệ cho tia hy vọng kỹ thuật số cuối cùng. Nữ h.a.c.ker Chu An không còn gào khóc , cô mặc bộ quần áo phạm nhân sọc xám, bình thản nhận bản án tù chung thân tại trại giam tối mật liên bang vì tội danh ngụy tạo k.h.ủ.n.g b.ố an ninh toàn cầu—một sự hắc hóa vĩ đại để dọn sạch vết nhơ mưu phản cho hai bộ não thiên tài. Còn Hoắc Triều Nghiêm, gã thái t.ử từng điên cuồng vặn vẹo muốn san phẳng cả thành phố vì tôi , giờ đây đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn bằng hợp kim titan, rơi vào trạng thái sống thực vật vĩnh viễn với một quả tim sinh học bị đầu đạn Kevlar b.ắ.n nung chảy mất 70% cốt lõi cơ học.

Tôi từ bỏ mọi danh hiệu anh hùng ngụy tạo mà giới hành pháp mới cố tình gán ghép để lấp l.i.ế.m sai lầm của thế kỷ trước . Toàn bộ tài sản khổng lồ trị giá hàng trăm tỷ USD của Hoắc thị được tôi đóng băng và chuyển hướng vào các quỹ cứu trợ mẫu thử sinh học bị đào thải ở khu ổ chuột số 9. Tôi chọn cách biến mất khỏi bản đồ số hóa của thành phố, dùng những đồng tiền cuối cùng để xây dựng một căn nhà gỗ nhỏ rách nát, ẩn dật sát bờ biển vắng ngoại ô—nơi duy nhất không có camera nhận diện sinh học, không có những dòng lệnh nhị phân nhảy múa điên cuồng trong vỏ nơ-ron thần kinh.

Nhãn quan thấu thị của năm 2046 trong đầu tôi đã bị độc tính của hợp chất Omega phá hủy hoàn toàn sau đêm phóng hỏa bến cảng, trả tôi về với thân xác bình thường của một Khương Diệp Lạc bằng xương bằng thịt. Đôi mắt xám tro không còn tiêu cự lượng t.ử, giờ đây chỉ còn phản chiếu một màu vàng nhạt, nhạt nhòa của ánh nắng hoàng hôn đang rủ xuống từ đỉnh vệ tinh 'Tàn Dương' mười dặm ngoài khơi.

"Triều Nghiêm, hôm nay gió biển không mang theo mùi dầu máy nữa."

Tôi chậm rãi dừng bước, hai bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo do bỏng điện khẽ buông khỏi tay vịn của chiếc xe lăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-cang-tan-duong/30-ket.html.]

Hoắc Triều Nghiêm vẫn ngồi đó, mặc chiếc áo khoác len màu đen tuyền—thứ suit thủ công bện sợi Kevlar ngày xưa đã được thay thế bằng lớp vải thô mộc mạc bám đầy bụi muối.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ben-cang-tan-duong/chuong-30
Gương mặt sắc cạnh, lạnh lùng như tạc từ đá hộc của gã đàn ông mét tám mươi lăm mười lăm năm qua chưa từng khuất phục trước bất kỳ một thế lực thượng lưu nào, lúc này lại phẳng lặng, bình thản đến mức kinh tởm dưới ánh chiều tà. Đôi mắt đen sâu thẫm từng chứa đựng cả một bầu trời sát khí và thâm tình điên dại giờ đây nhắm nghiền, thớ cơ bên má không còn những nhịp giật mechanical tội lỗi . Anh đang ngủ, một giấc ngủ sâu và cơ học kéo dài suốt hai mươi bốn tháng qua, mặc cho sóng biển gầm rú ngoài mạn thuyền rỉ sét.

Cảm giác cô độc, lạnh ngắt và áp lực của thời gian đè nặng lên từng thớ thịt tái nhợt của tôi khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dải cát hoen rỉ sát mép nước. Thao túng tâm lý của một thiên tài cho tôi biết , những người sống thực vật như anh thực chất vẫn đang bị giam cầm trong một vùng mù nơ-ron độc lập—nơi thuật toán Vòng lặp của Phùng Cố vẫn hằng ngày chạy những dòng lệnh phân rã nguyên số để t.r.a t.ấ.n linh hồn anh .

Tôi chậm rãi quỳ sụp xuống dải sỏi đá sắc lẹm ngay bên cạnh bánh xe lăn của anh , bất chấp cái lạnh thấu xương tủy của bọt sóng biển đang tràn vào gấu quần lụa đen.

Tay trái tôi vươn ra , tìm kiếm và nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn, gầy gò và lạnh ngắt của gã thái t.ử họ Hoắc. Những vết chai bóp cò s.ú.n.g trên năm ngón tay anh giờ đây đã mòn vẹt, thô ráp và bất động như một chi tiết máy bị bỏ hoang trong xưởng thuộc da cũ. Cái ấm áp bạo liệt, ngột ngạt từng thô bạo kéo tôi ra khỏi vũng lầy sụp đổ của tư duy giờ chỉ còn là một vệt thân nhiệt mỏng manh, yếu ớt đến mức khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thắt lại một vệt đau đớn rớm m.á.u.

"Tách."

Từ trong túi áo khoác sờn cũ, tôi chậm rãi rút ra một vật di vật cuối cùng của Đội trọng án—chiếc nhẫn làm từ vỏ đạn s.ú.n.g trường hoen rỉ của Phù Trình.

Mã nguồn vi mạch lượng t.ử tầng sâu khắc bằng tia laser nano phía sau vỏ đạn đã bị virus của Chu An xóa sạch hoàn toàn quyền truy cập Root gốc, biến chiếc chìa khóa tối mật mở cửa hầm Phùng Cố thành một miếng kim loại rách nát, vô tri vô giác. Nhưng đối với hai sinh linh còn sống sót trong hang cọp này , nó không phải là một công cụ hành pháp, nó là một định ước định mệnh được ký kết bằng chính quặng m.á.u của những người đã nằm xuống.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tôi nâng bàn tay gầy gò của Hoắc Triều Nghiêm lên, ngón tay thanh mảnh của tôi run rẩy dữ dội nhưng dứt khoát, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vỏ đạn cũ kỹ đó vào ngón tay áp út của bàn tay phải đang buông thõng của anh .

"Phù Trình nói thế giới này tối quá, anh ấy muốn Chu An phải sống để nhìn thấy mặt trời." Giọng nói của tôi mỏng manh, khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều mang theo sự nghẹn ngào vỡ vụn của một quái vật lý trí đã học được cách làm người : "Còn anh , Hoắc Triều Nghiêm... Anh nói nếu ngày mai là tận thế, tôi cũng đã nằm trong m.á.u thịt của anh . Hai năm rồi , bàn cờ của Phùng Cố đã bị anh bẻ gãy, tại sao anh vẫn chưa chịu tỉnh lại để dắt tôi ra ngoài?"

Mưa hờ không rơi, chỉ có gió biển thổi l.ồ.ng lộng qua mái tóc ngắn nham nhở dính m.á.u cũ của tôi , làm loãng đi những giọt nước mắt nóng hổi đang liên tục tràn ra khỏi rèm mi xám tro không có tiêu cự. Sự ám muội nguy hiểm của quá khứ đã qua, giờ chỉ còn lại một nỗi tuyệt vọng duy mỹ, tàn nhẫn tột cùng giữa lòng đại dương xám xịt.

"Cạch... Giật!"

Chương 30 của BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại OE, Hiện Đại, Hành Động, Xuyên Không, Trinh thám, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo