Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 5: BẪY MỒI
Một chiếc chìa khóa vạn năng rỉ sét và một lọ t.h.u.ố.c cấm nhãn trắng không có hạn sử dụng. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ngăn kéo khóa kín tại căn hộ thuê của nguyên chủ. Khi ngón tay tôi lướt qua lớp bụi dày trên chiếc lọ thủy tinh, một cảm giác co thắt từ các dây thần kinh thị giác ập đến, nhức nhối và lạnh lẽo. Kẻ phán xét trên mạng Dark Web đã thắp ngọn nến thứ hai mang tên Bác sĩ Uông. Thật trùng hợp, ông ta chính là người từng ký vào bệnh án kết luận nguyên chủ bị "trầm cảm hoang tưởng cấp độ 4" và kê đơn loại t.h.u.ố.c ức chế nơ-ron này hàng tháng.
"Cạch."
Cửa xe SUV bật mở, Hoắc Triều Nghiêm bước vào mang theo hơi lạnh ngột ngạt của màn đêm bến cảng. Anh ném một tập tài liệu mỏng lên táp lô, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên những tia m.á.u đỏ quạch sau một giờ đấu trí căng thẳng với Ban chuyên án của Cục trưởng Phùng Cố.
"Phùng Cố đã điều động Đội Thanh tra Nội bộ giam lỏng Vương Minh và Lý Đạt." Hoắc Triều Nghiêm khởi động xe, thanh âm khàn đặc như tiếng kim loại miết trên mặt đường đá. "Dữ liệu camera quanh biệt thự Kiến trúc sư Trần không thể khôi phục, nhưng định vị xe của Lý Đạt cho thấy gã thực sự đã dừng ở cảng Đông ba mươi phút trước khi vụ án mạng xảy ra . Khương Diệp Lạc, em rốt cuộc đã đọc được gì từ gã ngoài cửa?"
Tôi xoay nhẹ lọ thủy tinh nhãn trắng trong lòng bàn tay, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào dòng chữ sáp mờ dưới đáy lọ—ký hiệu một vảy quạ đen.
"Lý Đạt chỉ là một con tốt thí bị thao túng tâm lý bằng hợp chất Omega." Tôi quay đầu, nhìn thẳng vào góc nghiêng sắc cạnh, lạnh lùng của anh . "Hợp chất đó do Bác sĩ Uông điều chế dưới danh nghĩa t.h.u.ố.c trị trầm cảm. Kẻ phán xét muốn g.i.ế.c Uông không phải vì ông ta có tội với Chúa, mà vì ông ta biết quá nhiều về danh sách VIP nhận gen biến đổi mười năm trước . Muốn bắt được Quạ, chúng ta phải đi trước Phùng Cố một bước."
Hoắc Triều Nghiêm nhìn lướt qua lọ t.h.u.ố.c trên tay tôi , chân mày nhíu c.h.ặ.t: "Em muốn làm gì?"
" Tôi sẽ quay lại phòng khám kín của Uông. Với tư cách một bệnh nhân trầm cảm hoang tưởng tái phát sau vụ tự sát hụt." Tôi thản nhiên rút chiếc kim găm giấu trong tóc ra , rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay cái, để một giọt m.á.u đỏ tươi rơi vào miệng lọ thủy tinh rỗng. "Chất độc sinh học trong người tôi cần một chất xúc tác. Uông thấy tôi chưa c.h.ế.t, ông ta nhất định sẽ ra tay thanh lý mẫu thử lỗi này ."
"Dùng chính mình làm mồi?" Hoắc Triều Nghiêm đột ngột đạp phanh, chiếc xe khựng lại giữa giao lộ vắng người , tiếng lốp ma sát với mặt đường ướt rít lên ch.ói tai. Anh xoay người , một tay thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy cằm tôi , ép tôi phải đối diện với sự điên cuồng, hung hãn trong mắt anh . "Khương Diệp Lạc, em nghĩ tôi sẽ để em tùy tiện đem cái mạng này đi đ.á.n.h cược sao ? Em c.h.ế.t rồi , ai trả lời cho tôi biết linh hồn trong thân xác này là ai?"
Tôi nhìn sâu vào sự chiếm hữu ngột ngạt trong đồng t.ử của anh , không một chút d.a.o động, thanh âm mỏng manh như sương muối:
"Hoắc Triều Nghiêm, anh đang lo lắng cho bí mật của Hoắc thị, hay là đang sợ tôi biến mất?"
Bàn tay anh khựng lại , thớ cơ bên má giật mạnh hai phần mười giây. Khoảng cách quá gần khiến tôi có thể ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c đắng ngắt và tiếng thở dồn dập của anh . Anh không buông tay, nhưng lực đạo đã giảm đi một nửa, mang theo một sự kiềm chế đau đớn.
" Tôi dán một chip định vị nano tần số cực ngắn dưới lớp gạc ở cổ tay em." Hoắc Triều Nghiêm chậm rãi buông cằm tôi ra , giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Trong vòng ba mươi phút, nếu tín hiệu của em biến mất khỏi màn hình radar của tôi quá ba mươi giây, tôi sẽ san phẳng phòng khám của Uông."
"Mười lăm phút là đủ để một sát thủ tương lai kết liễu một con mồi." Tôi lau vệt m.á.u trên ngón tay vào vạt áo khoác đen, đẩy cửa xe bước xuống màn sương mù dày đặc của khu phố cổ.
Phòng khám tâm lý của Bác sĩ Uông nằm ở tầng năm của một tòa nhà kiểu thuộc địa cũ, hành lang tối tăm, ngập mùi ẩm mốc và t.h.u.ố.c khử trùng rẻ tiền. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, hắt những vệt sáng loang lổ lên cánh cửa kính mờ có dòng chữ: "Trung tâm Tham vấn Tâm thần Uông thị".
Tôi đẩy cửa bước vào . Tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một hồi khô khốc, cô độc.
Bên trong phòng khám tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi hương nước hoa dịu nhẹ của hợp chất Omega nồng nặc hơn hẳn bình thường, len lỏi vào từng tế bào phổi, cố gắng kích hoạt cảm giác ảo giác trong bộ não của thân xác này . Tôi khẽ c.ắ.n vào đầu lưỡi, vị m.á.u tanh nồng lập tức giúp thần trí tôi tỉnh táo lại trong tích tắc.
Bác sĩ Uông ngồi phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, tóc chải chuốt gọn gàng, mang kính gọng vàng lịch lãm, phong thái hoàn hảo không một vết xước pháp lý. Khi nhìn thấy tôi bước vào với cổ tay quấn gạc trắng dính m.á.u, đôi mắt sau lớp kính của ông ta lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, nhưng nụ cười trên môi vẫn vô cùng từ ái.
"Diệp Lạc, cháu lại c.ắ.t c.ổ tay sao ?" Giọng ông ta trầm ấm, đều đều, mang theo tần số thôi miên đặc trưng của dân chuyên nghiệp. "Ta đã nói rồi , thế giới ngoài kia quá tàn nhẫn với một cô gái mỏng manh như cháu. Chỉ có ở đây, cháu mới tìm thấy sự bình yên."
Tôi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay buông thõng, ánh mắt đờ đẫn, giả vờ như một kẻ vừa bị tước đoạt toàn bộ lý trí do tác dụng phụ của t.h.u.ố.c.
"Bác sĩ Uông... họ nói tôi là kẻ điên." Tôi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, cơ thể khẽ co rúm lại đầy vẻ sợ hãi. " Tôi nhìn thấy một con quạ đen... nó đứng trên xà nhà biệt thự của Kiến trúc sư Trần. Nó nói ... người tiếp theo c.h.ế.t sẽ là ông."
Ngón tay đang cầm b.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ben-cang-tan-duong/chuong-5
út máy của Uông khựng
lại
một nhịp
rất
nhỏ, thớ cơ quanh khóe mắt ông
ta
co rút liên tục. Ông
ta
chậm rãi đặt cây b.út xuống, đẩy gọng kính, ánh mắt bắt đầu tràn ngập sự dò xét nguy hiểm:
"Cháu đến biệt thự của Trần tiên sinh ? Ai đưa cháu đến đó? Đội trưởng Hoắc?"
" Tôi không nhớ... Tôi chỉ nhớ có một người đàn ông mang đôi giày da bóng loáng đứng nhìn ông Vương uống t.h.u.ố.c độc dưới họng s.ú.n.g..." Tôi tiếp tục lầm bầm những câu thoại ngụy tạo từ ký ức tương lai, cố tình gieo rắc nỗi sợ hãi hạt nhân vào tâm trí ông ta . "Họ nói ... Cục trưởng Phùng Cố đã ký lệnh xóa sổ chúng ta mười năm trước ."
Tôi nhìn thấu sự d.a.o động trong mắt ông ta . Bác sĩ Uông ở phòng khám này thực chất chỉ là một vỏ bọc học thức được dựng lên để che giấu cho gã em ruột tàn nhẫn giấu mặt sau chiếc mặt nạ quạ—Uông Hải. Người anh điều chế t.h.u.ố.c, người em thực thi nghi thức hành hình. Họ mượn danh nghĩa Trung tâm Tham vấn để biến nơi này thành một trạm trung chuyển các "mẫu thử lỗi " trước khi đưa xuống hầm ngục ngầm của nhà thờ cổ ngay phía dưới tòa nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-cang-tan-duong/5.html.]
"Rắc."
Cây b.út máy trong tay Bác sĩ Uông bị bóp gãy làm đôi, mực đen loang lổ trên mặt bàn gỗ như vệt m.á.u của Kiến trúc sư Trần. Sự điềm tĩnh giả tạo của ông ta hoàn toàn sụp đổ, để lộ ra gương mặt tàn nhẫn, vặn vẹo của một kẻ cuồng tín dưới bóng quạ.
"Cháu thực sự đã tỉnh giấc rồi , mẫu thử số 09." Uông đứng dậy, từ trong túi áo blouse rút ra một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu xanh lục đậm—hợp chất Omega nguyên chất nồng độ cao. "Trí tuệ di truyền của cha mẹ cháu không nên tồn tại ở thời đại này . Ta đã nuôi cháu thành một kẻ ngốc mười lăm năm qua, đáng lẽ cháu nên ngoan ngoãn c.h.ế.t trong phòng tắm mới đúng."
Ông ta lao tới, tốc độ và lực đạo của một kẻ bị biến đổi gen nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Nhưng đối với một thiên tài cận chiến như tôi , từng chuyển động của ông ta đều như được tua chậm trong không gian ba chiều.
Tôi khẽ xoay người né tránh mũi tiêm hướng thẳng vào động mạch cổ, tay phải co lại thành một góc vuông, chuẩn xác dùng cạnh xương cẳng tay đập mạnh vào khớp khuỷu tay trái của ông ta , tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên.
"A!" Uông rên rỉ một tiếng đau đớn, ống tiêm rơi xuống sàn gạch.
Tôi không g.i.ế.c ông ta ngay. Tôi cần ông ta khai ra danh tính của kẻ giữ chiếc lông vũ đen thứ hai. Tôi bóp c.h.ặ.t lấy cổ họng ông ta , ấn mạnh cơ thể lực lưỡng của gã bác sĩ xuống mặt bàn gỗ gụ, ngón tay rướm m.á.u siết c.h.ặ.t đến mức khiến lão không thể thở nổi.
"Nói. Kẻ quay phim livestream vụ bắt cóc tôi mười năm trước là ai?" Tôi gằn giọng, thanh âm sắc lạnh như chứa đầy mảnh kính vỡ.
Uông trợn mắt, khuôn mặt tím tái vì ngạt thở, nhưng ông ta lại nở một nụ cười biến thái, m.á.u đen bắt đầu rỉ ra từ kẽ răng:
"Khương Diệp Lạc... cháu chậm rồi ... Lão Hoắc... đã bán đứng các người từ mười năm trước ..."
"Bùm!"
Một tiếng nổ áp suất cực mạnh từ phía cửa sổ cắt đứt lời nói của ông ta . Hệ thống phun nước tự động của tòa nhà lập tức bị kích hoạt, dòng nước lạnh ngắt dội xuống xối xả, làm nhòe đi tầm nhìn của tôi . Cùng lúc đó, một làn khói màu xám tro mang theo mùi hóa chất nồng nặc tràn vào từ khe cửa sổ bị phá vỡ.
Độc d.ư.ợ.c phát tác chậm trong người Uông lập tức bùng nổ, ông ta co giật dữ dội, toàn thân phun ra m.á.u đen rồi gục xuống mặt bàn, c.h.ế.t ngay trước mắt tôi . Manh mối lại một lần nữa bị c.h.ặ.t đứt ngay tại nút thắt quan trọng nhất.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi quay người lao về phía lối thoát hiểm của tòa nhà. Nhưng ngay khi tôi đẩy cánh cửa sắt ra , một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy không gian. Toàn bộ ánh đèn của khu phố cổ phụ cận đồng loạt vụt tắt.
Cùng lúc đó, cách phòng khám ba dãy phố.
Bên trong chiếc SUV, Hoắc Triều Nghiêm đang chăm chú nhìn vào màn hình radar cầm tay. Chấm đỏ đại diện cho chip định vị của Khương Diệp Lạc vẫn đang nhấp nháy đều đặn ở tọa độ tầng năm.
Hai mươi chín phút năm mươi giây.
"Đội trưởng Hoắc! Hệ thống mạng cam an ninh của khu phố cổ phía Bắc vừa bị đ.á.n.h sập bằng một giao thức lạ!" Tiếng Chu An gào thét hoảng loạn vang lên qua bộ đàm. "Không phải xóa dữ liệu... bọn chúng đang dùng một tường lửa sống để cô lập toàn bộ khu vực đó thành một vùng mù kỹ thuật số !"
Hoắc Triều Nghiêm biến sắc. Anh nhìn xuống màn hình radar cầm tay trên táp lô.
Chấm đỏ đại diện cho Khương Diệp Lạc đột ngột chuyển sang màu xám tro, rồi biến mất hoàn toàn khỏi màn hình hiển thị.
Ba mươi giây. Bốn mươi lăm giây. Một phút.
"Mẹ kiếp!"
Hoắc Triều Nghiêm đập mạnh tay xuống vô lăng, gầm lên một tiếng như một con thú hoang bị dồn vào chân tường. Anh giật lấy bộ đàm, bật công suất tối đa, tiếng thét của anh xuyên qua làn sóng điện nhiễu loạn, dội thẳng vào máy thu của toàn bộ lực lượng Đội trọng án đang bao vây vòng ngoài:
"Tất cả nghe lệnh! Bật còi hú, tông thẳng vào chốt chặn khu ngoại ô phía Bắc! Khương Diệp Lạc chưa cho phép mình c.h.ế.t, thì thần c.h.ế.t cũng không được đụng vào !"
Anh đạp lút ga, chiếc SUV gầm rú lao vọt vào màn đêm mù sương với tốc độ điên cuồng, bánh xe điên cuồng cày nát vũng nước mưa trên đường lớn.
Nhưng anh không biết rằng, ngay giây phút chiếc xe của anh lao vào ranh giới khu phố cổ, hệ thống cam hành trình trên xe của anh cũng lập tức nhiễu sóng, màn hình radar chỉ còn lại một màu cam c.h.ế.t ch.óc của vùng mù an ninh tuyệt đối. Tín hiệu của Khương Diệp Lạc đã bị cắt đứt hoàn toàn , một điểm nghẽn ngột ngạt, kinh hoàng dưới bóng quạ.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.