Loading...
Tôi với gương mặt ngọt ngào vô hại nghiêm túc nói : "Hồi nhỏ em đ.á.n.h nhau khắp phố không ai địch nổi, bố mẹ em suýt nữa đã đưa em đi học võ rồi ."
Thầy dạy võ thuật chép miệng: "Đáng tiếc, đáng tiếc. Đúng là cây giống tốt ."
Bạch Ngọc thì xuống dưới thị phạm. Anh ta đưa ra câu hỏi về thiết kế của một vài động tác: "Nếu d.a.o đ.â.m từ chỗ này , thứ nhất là nhìn trên hình ảnh sẽ không đẹp ..."
Đang thị phạm, tôi liếc mắt lại thấy một tia sáng lóe lên. Cơ thể tôi đã hành động theo bản năng. Tôi quay người đẩy Bạch Ngọc ra . Diễn viên đóng vai hung thủ đ.â.m con d.a.o đạo cụ vào n.g.ự.c tôi . Trong lúc vội vã, tôi giơ cánh tay phải lên đỡ.
"Hự!"
Con d.a.o đạo cụ kia không biết từ lúc nào đã bị đổi thành d.a.o thật, xuyên qua cánh tay tôi , m.á.u nhỏ tong tong xuống.
"Chị Giác Hạ!" "Đạo diễn Bạch, em... em không cố ý! Em không biết con d.a.o này sao lại ..."
Chỉ số ác ý của diễn viên kia không tăng lên, nghĩa là cậu ta thật sự không cố ý.
"Gọi 120! Tất cả mọi người trong đoàn phim ở lại hết! Tất cả tư liệu quay phim không được tự ý xóa!" Bạch Ngọc ôm tôi dậy giữa đám người đang hỗn loạn. "Phó đạo diễn, anh trông coi chỗ này , liên lạc với cảnh sát!"
Xe cấp cứu đến rất nhanh. May mà tôi đã học được những chiêu thức của hệ thống, lại dùng mu bàn tay để đỡ, cố gắng tránh động mạch. Đến bệnh viện, tình trạng của tôi không quá tệ, chỉ là mất m.á.u choáng váng.
"Là sơ suất của anh . Nếu không phải em, lẽ ra nó đã đ.â.m trúng anh rồi ."
"Cũng không hẳn," tôi dần cảm thấy buồn ngủ, "Ai mà biết được cảnh này anh lại xuống sân khấu thị phạm cho diễn viên chứ. Lẽ ra người phải diễn cảnh này là em, là nhắm vào em mà đến."
Bác sĩ muốn xử lý vết thương cho tôi ngay lập tức. Sau khi tiêm t.h.u.ố.c tê, tôi hoàn toàn bất tỉnh. Lần sau tỉnh lại đã là buổi tối.
"A a a đau quá!" Tôi vừa cử động cánh tay phải quấn băng đã đau đến thấu xương.
Bạch Ngọc vội vàng nắm lấy tay tôi , dỗ dành như dỗ trẻ con: "Hạ Hạ đừng cử động, t.h.u.ố.c tê hết tác dụng rồi . Bác sĩ đã khâu cho em rồi , bây giờ phải đợi vết thương bên trong lành lại ."
"Là người nổi tiếng hay bày trò trong đoàn phim?" Tôi chớp chớp đôi mắt ướt lệ vì đau đớn tủi thân hỏi: "Thế này có tính là bị t.a.i n.ạ.n lao động không ?"
"À, tính." Bạch Ngọc bật cười .
"Đã điều tra ra được gì chưa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/binh-hoa-biet-cam-dao-tu-ho-den-dien-xuat-den-noi-khiep-so-cua-toi-pham/chuong-9.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/binh-hoa-biet-cam-dao-tu-ho-den-dien-xuat-den-noi-khiep-so-cua-toi-pham/chuong-9
html.]
Bạch Ngọc nói : "Hiện tại vẫn chưa có tin tức, có kết quả anh sẽ nói cho em biết ."
"Ồ, vậy quay phim tiếp theo không bị ảnh hưởng chứ? Em thấy em một tuần là khỏi rồi ."
"Quay phim không gấp, đợi em hồi phục đã ." Anh ta cúi đầu gọt táo, cắt thành từng miếng nhỏ đưa đến bên miệng tôi . Tôi c.ắ.n một miếng, anh ta liền hài lòng cong cong khóe miệng.
"Lúc em bị thương, anh hình như không hoảng hốt lắm?" Tôi bỗng nhớ ra điều gì đó. Người bình thường nhìn thấy người khác bị thương rất khó để ngay lập tức bình tĩnh như vậy đúng không ? "Vậy sao ? Vậy nên lúc sau trên xe cấp cứu anh giả vờ lo lắng sao ?"
Tay Bạch Ngọc chợt dừng lại , rồi lại tự nhiên đút cho tôi một miếng táo. Anh ta không trả lời, tôi cũng không thể hỏi thêm nữa.
Nghỉ ngơi vài ngày tôi mới phát hiện ra bệnh viện này không phải là bệnh viện gần đoàn phim nhất. Tôi treo cánh tay đi dạo ở hành lang, bị kéo lại chụp ảnh chung khắp nơi.
Cô y tá nhỏ rất phấn khích: "Oa, kia là đạo diễn Bạch đó! Cảm giác còn đẹp trai hơn cả minh tinh nữa." "Không phải đẹp trai, mà là khí chất đó."
Nghe truyện tại kênh Mưa Audio, tên truyện sao cứ gõ vậy ạ
Mọi người ở phòng y tá tranh thủ tám chuyện lúc rảnh rỗi. "Có gì mà ngạc nhiên chứ, có bác sĩ đến giao ban. Bạch Ngọc trước đây từng nằm viện ở đây rất lâu đấy."
Tôi thắc mắc: "Không nhìn ra nha, anh ta từng bị bệnh gì à ?"
Vị bác sĩ kia tự biết mình lỡ lời, ậm ờ vài câu rồi bỏ đi . Nửa đêm tôi chạy đến phòng trực của bác sĩ, yêu cầu xem bệnh án của mình . Bác sĩ trực trẻ tuổi đang buồn ngủ và thân thiết với tôi nên để tôi tự kiểm tra tìm kiếm.
"Bạch Ngọc". Cái tên này quá đặc biệt, không cần lọc đã hiện ra tất cả bệnh án.
"Nhập viện năm 9 tuổi. Do mẹ qua đời, chịu cú sốc lớn trong cuộc sống. Xuất hiện tình trạng ảo giác, nghi ngờ rối loạn nhân cách ranh giới kèm theo xu hướng tự hủy hoại bản thân và các triệu chứng lo âu."
Hóa ra anh ta chính là cậu bé đó. Người vợ ra ngoài đưa ô, cậu bé ở nhà. Trong chớp mắt, tôi nhớ đến cậu bé trong bức ảnh mờ nhạt trên báo mà Bạch Ngọc đã điều trị ở bệnh viện này 2 năm.
Tôi tắt máy tính, lặng lẽ quay về phòng bệnh của mình . Ở cửa, tôi nhìn thấy Bạch Ngọc đang xách theo một chiếc hộp giữ nhiệt. "Nhà tôi hầm chút canh bồ câu, nghĩ là mang đến cho em uống."
Tôi cúi đầu ừm một tiếng. Bạch Ngọc nhìn thoáng qua vẻ mặt của tôi , bình tĩnh nói : "Em biết rồi đúng không ?"
" Tôi chỉ hơi tò mò thôi. Xin lỗi ."
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.