Loading...

Bức Thư Từ Mùa Xuân
#7. Chương 7

Bức Thư Từ Mùa Xuân

#7. Chương 7


Báo lỗi

V//ết s//ẹo là thứ mà khi chúng ta để ý đến thì mới thấy đ//au. 

Nếu như ta phớt lờ nó, vậy thì sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ. 

Chuyến đi tham quan sở thú vô cùng thành công. 

Trở về cô nhi viện, đám trẻ đều tự giác viết lại ghi chú và cảm nghĩ của mình nộp lên cho giáo viên. Đến cả tiết Mỹ Thuật cũng không hẹn mà đồng lòng vẽ những động vật nhỏ có trong sở thú. 

Tôi nhìn thấy đám trẻ cứ mãi nhớ về sở thú Nam Thành liền lập tức tải về chương trình tạp kỹ xiếc do sở thú sản xuất để cho chúng nó coi vào cuối tuần. 

Vô tình nó đã trở thành hoạt động được mong đợi nhất vào mỗi cuối tuần, có những lúc đám nhóc này còn không chịu ăn bữa xế, chỉ biết giục nhau xếp hàng ngồi ngay ngắn để được xem chương trình. 

Sau khi mùa đông đến, tôi cùng An Nhược Xuân đi mua quần áo mùa đông mới cho bọn trẻ. 

An Nhược Xuân nói : “Viện trưởng à , sát hạch năm nay được thông qua rồi , có phải sang năm sẽ được đón thêm trẻ em đến hay không ?”

Không chỉ như thế, sang năm cô nhi viện cũng chính thức có đủ tư cách để bàn giao nhận nuôi lũ trẻ, tìm bố mẹ nuôi cho chúng.

Tôi thở phào một hơi : “Cái này không cần phải vội, lí lịch của những gia đình nhận nuôi trẻ em đó đều phải xem xét thật kỹ càng.” 

An Nhược Xuân gật đầu đồng ý. 

Quy mô của cô nhi viện Bác Ái không lớn, nhưng những đứa trẻ bị vứt bỏ lần hai đã lên đến mười mấy đứa, những đứa trẻ mới được đưa đến lần đầu cũng không quá hai mươi. 

Có điều không sao cả, chỉ cần qua vài năm nữa đợi cho đến khi tôi xin được đầu tư thì có thể mở rộng ra rồi . 

Cơm phải ăn từng đũa một, đường phải đi từng bước một. 

“Cô muốn ăn lẩu không ?” Tôi hỏi cô ấy lúc đi ngang qua một tiệm lẩu xực nức mùi thơm. 

An Nhược Xuân ngạc nhiên: “ Nhưng bây giờ chúng ta phải về rồi .” 

Tôi nhảy mắt với cô ấy : “Ngày mai thay đổi thực đơn đi , đổi thành lẩu nhỏ. Đồ ngon phải chia sẻ với mọi người chứ.” 

“An Nhược Xuân nhìn tôi , ánh mắt bỗng trở nên rất dịu dàng, cô ấy mỉm cười : “Viện trưởng, có lúc tôi thấy cô rất giống một người quen của tôi .” 

“Hửm?” 

Cô ấy cọ xát tay lại , dùng hơi ấm trong miệng sưởi ấm tay: “Có vài điểm giống, cũng có vài điểm không giống. Lần đầu tiên tôi gặp cô, tôi đã giật mình đấy.” 

“Có phải cô nhớ cô ấy rồi không ?” Tôi nói : “Tết năm nay cô có thể về thăm cô ấy .” 

“ Tôi đúng là có hơi nhớ cô ấy nhưng lại ngại, không biết phải nói ra với cô ấy như thế nào.” An Nhược Xuân cau mày.

Tôi nghe ra được chút manh mối: “Là người thân của cô à ?”

“Là chị của tôi , là một giáo viên giống như cô vậy .”

 

Tôi có chút lại nhiên, nhưng cũng chẳng mấy bất ngờ. 

Mỗi người sẽ gặp được một số chuyện hoặc gặp được một ai đó thay đổi cả bản thân mình .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-7
 

Một năm mới sắp đến rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-7.html.]

Một đêm trước giao thừa, Bắc Thành có một trận tuyết nhỏ. 

Tôi cho đám trẻ cùng nhau đắp người tuyết, ném bóng tuyết, ai cũng chơi rất vui vẻ, chỉ có Ứng Hạc Tuyết ngồi thui thủi một mình nhìn lên trời cao. 

Tôi mua cho mỗi đứa trẻ một bộ ba món mùa đông, cậu bé cởi bỏ chiếc găng tay ra hứng lấy bông tuyết đang rơi.

Có lẽ tôi đã hiểu được điều gì đó. 

Tôi từng nói với cậu bé rằng cậu ấy đã được sinh ra vào một ngày tuyết rơi, cũng là lần đầu cậu ấy gặp được mẹ .

Có lẽ cậu nhóc này cảm thấy rằng, cứ mỗi lần tuyết rơi có nghĩa là mẹ đang quay về thăm cậu . 

Nhưng ngồi chưa được bao lâu thì đã bị Lục Hoành và An Nhiễm kéo đi chơi rồi . 

“Tiểu Hạc ơi mau đến vẽ lên tuyết này ! Tôi với Lục Hoành đều vẽ xong hết rồi , đến lượt cậu đấy!” An Nhiễm vui vẻ với gương mặt đỏ ửng: “ Tôi đã vẽ một con nai, Lục Hoành vẽ cá voi, cậu muốn vẽ gì?” 

Ứng Hạc Tuyết ngồi xuống bắt đầu vẽ. 

Mười phút sau .

An Nhiễm khó hiểu: “Cậu đang vẽ gì thế, sâu lông à ?” 

“Giống gà mái.” Lục Hoành suy nghĩ rất lâu mới dám nói ra .

Gương mặt tự tin ban nãy của Ứng Hạc Tuyết bỗng chốc thay đổi: “ không phải , là hạc! Hạc đầu đỏ!” 

Tôi bị bọn trẻ kéo đến để phân xử, chỉ đành bật cười : “ phải , là hạc.” 

Ứng Hạc Tuyết: “Viện trưởng rõ ràng là đang nghĩ nó giống con sâu cắm hai chiếc đũa cơ mà.”

y da, bị phát hiện rồi . 

“Được rồi .” Tôi xoa đầu Ứng Hạc Tuyết: “Để ta vẽ giúp con nhé.” 

Cậu bé vẫn còn gi//ận d//ữ ban nãy đột nhiên trở nên phấn chấn.

Sau chơi trên tuyết xong, tôi giục các bạn nhỏ vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước nóng để tránh bị cảm lạnh.

Cô nhi viện dịp Tết không hề cô đơn, có rất nhiều người đến thăm chúng tôi và cùng ăn Tết với cô nhi viện Bác Ái. An Nhược Xuân cũng không rời đi , tôi hỏi thì cô ấy chỉ trả lời rằng muốn cùng bọn trẻ ăn cái Tết đầu tiên ở cô nhi viện. 

Chúng tôi dán câu đối xong, cùng nhau xem chương trình chào mừng năm mới, cùng nhau làm trò chơi rồi cùng nhau cầu nguyện. 

Tôi cũng phát cho mỗi đứa trẻ một bao lì xì nhỏ, bên trong là quà cho bọn trẻ và câu chúc tôi dành cho chúng. 

Đồng thời, tôi cũng nhận được hai mươi bảy tờ giấy cầu nguyện đến từ bọn trẻ. 

Bọn trẻ còn nhỏ, vừa đến chín giờ tôi đã giục đi ngủ cả rồi , sau đó lại quay về văn phòng giải quyết tiếp công việc dang dở. 

Đã gần đến nửa đêm, vai và cổ tôi hơi nhức, tôi vừa định tự mình xoa xoa nhưng một lực ấm áp áp đã đẩy sâu vào cơ bắp và xương cốt, xua tan đi sự mệt mỏi của tôi .

Tôi giật mình : “Là Tiểu Phúc sao ?” 

 

Bạn vừa đọc đến chương 7 của truyện Bức Thư Từ Mùa Xuân thuộc thể loại Đô Thị, Hệ Thống, HE, Hiện Đại, Gia Đình, Xuyên Sách, Chữa Lành, Xuyên Không, Ngọt. Truyện sẽ được cập nhật ngay khi có chương tiếp theo, đừng quên theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ các chương mới nhất. Trong lúc chờ đợi, bạn có thể khám phá thêm nhiều bộ truyện đặc sắc khác đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Chúc bạn có những phút giây đọc truyện thật trọn vẹn!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo