Loading...
Ta muốn dạy cho con hàng trăm ngàn loại tình yêu trên thế gian này , là thứ mà người như cậu cùng với vô số đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi đã thiếu thốn.
Ta muốn nói với con rằng, mùa xuân rồi sẽ đến, và mọi người - những đứa trẻ bị bỏ rơi ở một góc thế giới - cũng có quyền được hưởng ánh nắng, cơn mưa và làn gió.
Sẽ có những chú chim nhỏ đậu trên khung cửa sổ của cậu để cất tiếng hát, và rồi con sẽ gặp được hạnh phúc của riêng mình , cùng một tương lai xán lạn rực rỡ.
Mùa xuân đã nhờ tôi mang đến bức thư này , để kể cho cậu nghe về vô vàn câu chuyện cổ tích giữa nhân gian.
Tiểu Hạc à , ta hy vọng con sẽ bình an khỏe mạnh trưởng thành. Điều này không liên quan đến nhiệm vụ của ta , chỉ đơn giản vì con cũng giống như bao đứa trẻ ta từng chăm sóc. Trong ánh mắt của đám nhóc các con, ta đều có thể thấy những dấu vết của các vì sao .
Lần này , ta không còn chỉ có mỗi một viên kẹo đấy nữa, ta muốn là một nghệ nhân làm kẹo.
Cuối cùng sẽ có một ngày, tôi sẽ cho bọn trẻ các cậu biết thế nào là mùi vị của vì sao .
Ứng Hạc Tuyết nửa hiểu nửa không , nhưng vẫn dang tay ra ôm lấy tôi : “Con cũng yêu viện trưởng ạ.”
Tôi xoa đầu cậu bé.
Không sao cả, là vì cậu đã biết thế nào là yêu rồi .
Nếu cậu sẽ hiểu được tình yêu trên thế giới này có rất nhiều loại, vậy thì sau này sẽ không dễ dàng bước vào vũng sâu của tình yêu giả dối.
An Nhiễm và Lục Hoành nhẹ nhàng ôm lấy tôi : “Con cũng yêu viện trưởng ạ.”
m thanh của chúng tôi vang đến tận phòng ngủ. Trong bóng tối, những đôi mắt từ từ mở ra , An Nhược Xuân đang muốn rồi đi thì bị những đôi tay nhỏ níu lại .
“Con thích viện trưởng lắm.” Một bé nhỏ nhẹ nhàng nói : “ Nhưng mà con cũng thích cô giáo An nữa.”
“Con thích cả cô An và viện trưởng luôn!”
“Con thích nhiều người lắm ạ, còn có dì Lưu đầu bếp và ông Trần bảo vệ nữa!”
“Con còn thích chị Tiểu Ôn tháng nào cũng đến thăm tụi con nữa.”
“Con thích chị Tiểu Ngư đưa quần áo cho tụi con hằng tháng nữa.”
An Nhược Xuân vừa dỗ ngủ bọn trẻ xong bây giờ lại bị chúng níu lại , nhìn về phía tôi cũng đang trong tình cảnh tượng tự cũng bất lực mà mỉm cười .
Khó khăn lắm mới dỗ lại được đám nhóc hiếu động này đi ngủ hết, tôi và An Nhược Xuân cẩn thận đóng cửa lại đi ra .
Ánh trăng đêm nay đẹp quá.
Ánh sáng ấy ch.ói loà rọi xuống mặt đất như dòng suối ngọc trai lấp lánh.
Lại đến tết rồi .
Năm nào Bắc Thành cũng sẽ có tuyết rơi vào mùa đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-9.html.]
Tôi nhìn về phía cửa sổ, quan sát những đứa trẻ đang vui đùa dưới tuyết.
Năm nay đám trẻ lại có thêm hình hoa mới, muốn cùng thầy giáo môn khoa học quan sát các hình dạng của hoa tuyết.
An Nhược Xuân
đi
đến
đứng
bên cạnh
tôi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/buc-thu-tu-mua-xuan/chuong-9
“ Tôi duyệt phép năm rồi , về quê đi .” Tôi nhướng mày nhẹ nhàng nói với cô ấy : “Nhược Xuân, lâu lắm rồi cô chưa về nhà đấy.”
“Không về đâu .” An Nhược Xuân lắc đầu, trong ánh mắt chứa đầy sự vui vẻ: “Viện trưởng à , mùng hai Tết năm nay, chị tôi sẽ đưa học sinh đến thăm chúng ta , làm không công cho viện trưởng đấy.”
Tôi có chút ngạc nhiên: “Bọn trẻ…bao nhiêu tuổi rồi .”
“Khoá học sinh đầu tiên của chị tôi , bây giờ đã tốt nghiệp cả rồi .” An Nhược nhướng mày mỉm cười : “Viện trưởng cứ yên tâm đi , làm đúng quy tắc thôi, hơn nữa chị gái tôi là người tốt , chị ấy …”
Thấy An Nhược Xuân cứ thao thao bất tuyệt về chị gái, tôi âm thầm mỉm cười rồi gật đầu: “Xem ra năm nay cô nhi viện lại tưng bừng rồi .”
Đêm giao thừa, tôi cho đám trẻ đi ngủ như thường lệ, rồi ngồi một mình trong văn phòng.
Tiểu Phúc im lặng chủ động khởi động cơ chế mát xa cho tôi , tôi hỏi thăm nó như một người bạn cũ: “Tiểu Phúc, khi nào thì cậu đi ?”
Từ lúc kí kết khế ước với tôi , nó đã nói với tôi rằng, nếu như tôi hoàn thành nhiệm vụ thì nó sẽ đi tìm chủ nhân khác. Hệ thống cũng có KPI, Tiểu Phúc từng muốn trở thành bá chủ trong ngành. Lúc nhìn thấy tốc độ của tôi tăng nhanh vượt bậc nó đã vô cùng vui sướng.
Nhưng không biết vì sao , sau khi mức độ tình cảm của tôi và Tiểu Hạc đạt đến đỉnh điểm, Tiểu Phúc chỉ thấy vui vẻ trong phút chốc. Sau đó, nó cũng chẳng nhắc gì đến chuyện rời đi nữa, cứ im lặng ở cạnh tôi cho đến hôm nay.
Nhưng lần này , Tiểu Phúc không đáp lại bằng sự im lặng như thường lệ, hoặc sẽ nói “đợi qua thêm một khoảng thời gian nữa đi ”, mà nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay tôi .
Nó hiếm khi xuất hiện trước mặt tôi dưới hình dạng thế này - một quả cầu ánh sáng mềm mại, phát ra ánh sáng yếu ớt.
“Linh Hy à , tôi …” Tiểu Phúc thường ngày mồm mép lanh lợi, hôm nay lại ngập ngừng nói mãi không hết câu: “ Tôi không muốn đi nữa.”
Tôi có chút bất ngờ, nhưng dường như cũng chẳng ngạc nhiên mấy.
“Tại sao ?”
“Bởi vì tôi đã có tên của mình rồi . Tôi là Tiểu Phúc, tôi muốn cùng cô xây dựng cô nhi viện Bác Ái thành một cô nhi viện thật tốt .” Nó nói .
Tôi im lặng rất lâu không nói gì.
Dường như nó có chút lo lắng.
“Cô… không muốn sao ? Cô không muốn để tôi lại ở bên cạnh cô sao ?”
“Tất nhiên không phải rồi .” Lần này tôi phản ứng lại rất nhanh: “Chỉ là, rất khó để hình dung được rằng bản thân sẽ có cảm xúc như vậy .”
“ Tôi cũng thế” Nghe giọng của nó có vẻ rất vui vẻ: “ Tôi dường như cũng đã giống các bạn của mình , tìm được việc mà bản thân muốn làm rồi . Tôi có được tên của riêng mình và một chủ nhân rất tốt , các bạn của tôi cũng rất vui vì điều đó.”
“ Tôi cũng mừng cho cậu .” Tôi xoa nhẹ vào đốm sáng nhỏ trên tay: “Nếu như đó là điều cậu muốn , vậy thì chúng ta cùng tiếp tục cố gắng trong năm mới này nhé.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.