Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 3
Ta dùng giọng đùa giỡn để nói ra thái độ của mình .
Nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định.
Hoàng hậu thở dài.
“Rõ ràng hai đứa trước nay vẫn rất tốt , sao đột nhiên lại thành ra thế này .”
Hơi nóng từ chén trà hun đến khiến hốc mắt ta cay cay.
Ta cũng từng cho rằng mình và Tạ Quân sẽ bên nhau cả đời.
Nhưng chuyện cốt nhục bị tráo đổi ở kiếp trước và sự lạnh nhạt sau khi ta c.h.ế.t…
Đã nghiền nát toàn bộ ảo tưởng của ta .
“Thôi vậy , nếu con không muốn , bản cung cũng không ép nữa.”
Bà nâng tay, ra hiệu cung nhân mang tới một chiếc hộp gấm.
“Vốn định đợi lúc con và Thái t.ử thành thân sẽ tặng làm quà cưới.”
“Bây giờ con không muốn gả nữa, vậy đưa trước cho con đi , coi như lễ mừng ngày sau thành thân , tránh để phu quân ở rể con chọn sinh lòng bất chính.”
Ta mở hộp ra .
Bên trong lại là một đạo thánh chỉ để trống.
Trong lòng bỗng ấm lên.
“Đa tạ nương nương.”
Rời khỏi thiên điện.
Trong cung đều đang bàn tán về chuyện ở yến tiệc.
“Thái t.ử và Đồ Cẩm Tú vốn lưỡng tình tương duyệt, sao người được chọn lại là Thẩm Oánh, chuyện này chẳng phải sẽ náo loạn sao ?”
“Chưa chắc đâu . Vừa rồi Thẩm Oánh tranh luận với Thái t.ử vài câu, điện hạ chẳng những không tức giận mà còn lập tức đuổi theo dỗ dành nàng ta . Ngài ấy còn chưa từng đối xử với Đồ Cẩm Tú như vậy .”
“Vậy nếu Thái t.ử không cưới Đồ tiểu thư, nàng ấy phải làm sao đây…”
Ta không để tâm tới những lời đó.
Trở về tướng phủ.
Kể hết mọi chuyện hôm nay cho phụ thân mẫu thân .
Bọn họ chỉ có một mình ta là nữ nhi, từ nhỏ đến lớn luôn thuận theo ý ta .
Nghe nói ta không muốn gả cho Tạ Quân nữa, phụ thân mẫu thân chỉ tiếc nuối vài câu rồi nói :
“Ngày mai phụ thân sẽ chọn giúp con vài lang quân thích hợp.”
Ta gật đầu đáp ứng.
Buổi tối, ta ăn thêm hai bát cơm.
Bụng no căng.
Cuối cùng cũng không cần chịu đói nữa rồi .
Ta liên tục ở lì trong phòng mấy ngày, tận hưởng cảm giác được làm người đã lâu không có .
Đến ngày thứ bảy.
Tạ Quân xuất hiện trong viện của ta .
Trên tay xách theo hộp đồ ăn.
“Bánh hoa sen của tiệm nàng thích nhất, ta cho người xếp hàng rất lâu mới mua được .”
“Khâm Thiên Giám đã xem ngày rồi , cuối tháng là ngày lành. Nàng có thể cùng Thẩm cô nương cử hành nghi thức vào hôm đó, chỉ là…”
Trong mắt hắn hiện lên chút bực bội.
“Hôm ấy nàng ta tức giận vì ta bảo nàng nhận tội thay , đến giờ vẫn không chịu để ý tới ta .”
“Bình thường nhìn nàng ta khá nhát gan, không ngờ tính khí lại lớn như vậy .”
“Ta định ngày mai sẽ để nàng vào Đông Cung làm trắc phi, khiến nàng ta sốt ruột một chút, không dám tiếp tục đóng cửa không gặp ta nữa.”
Khi nhắc tới Thẩm Oánh, nơi chân mày khóe mắt hắn đều nhuốm vẻ dịu dàng, như thể có nói mãi cũng không hết chuyện.
Chỉ là hắn chưa từng nghĩ tới…
Ta
chưa
qua nghi thức
đã
vào
Đông Cung sẽ
bị
người
đời mắng thành thế nào.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cam-tu/chuong-3
Khó trách hắn lại mang điểm tâm tới cho ta .
Hóa ra tất cả đều vì Thẩm Oánh.
Ta đẩy hộp thức ăn trả lại .
“Hôm trước trong cung ta đã nói rõ với điện hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/cam-tu/chuong-3.html.]
“Ta sẽ không gả cho ngài nữa.”
“Qua vài ngày ta sẽ chọn phu quân đính thân , xin điện hạ đừng tiếp tục làm nhục thanh danh của ta .”
Đây là lần đầu tiên ta dùng thái độ lạnh lùng với Tạ Quân.
Hắn khựng lại trong thoáng chốc.
Sự dịu dàng trong mắt nhanh ch.óng bị bất mãn thay thế.
“Đồ Cẩm Tú, nàng không giống Oánh Nhi, nàng đừng học nàng ấy mà bày đặt giận dỗi.”
“Vị trí Thái t.ử phi là do nàng tự nhường đi , trong lòng có không cam tâm thì cũng phải chịu.”
Hắn cho rằng ta không muốn làm trắc phi nên mới cố ý nói lời giận dỗi.
Đúng lúc ấy .
Hạ nhân bước vào .
“Tiểu thư, lão gia đã chuẩn bị xong tranh chân dung của những người tham gia tuyển phu, mời người xem qua.”
Choang…
Hộp đồ ăn trong tay Tạ Quân rơi xuống đất.
…
Những chiếc bánh hoa sen tinh xảo nứt vỡ.
Tạ Quân dù đã giẫm lên cũng không phát hiện.
Hắn giật lấy xấp chân dung mà hạ nhân định đưa cho ta .
Bật cười lạnh.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta trong mắt mang theo thất vọng.
“Từ bao giờ nàng trở nên đầy tâm cơ như vậy .”
“Vì muốn tranh giành mà ngay cả diễn trò cũng học được rồi .”
Tim ta chợt run mạnh.
Giống như lại nhìn thấy Tạ Quân của kiếp trước .
Hắn thường vì chơi đùa trong lúc dùng bữa với Niệm Niệm mà trì hoãn buổi chầu sớm.
Tấu chương đáng lẽ phải phê duyệt trong ngày cũng kéo sang một hai hôm sau .
Ta lo triều thần bất mãn nên lên tiếng khuyên hắn lấy chính sự làm trọng.
Hắn lại luôn cau mày chất vấn ta .
“Nàng tranh với con bé cái gì?”
Khi ấy ta còn chưa biết Niệm Niệm không phải con ruột của mình , bị hắn hiểu lầm lòng ta đau như bị d.a.o cắt.
Ta không hiểu vì sao hắn lại cho rằng ta sẽ đi so đo với chính nữ nhi của mình .
Về sau , ta bệnh nặng sốt cao, từng lê thân thể suy yếu cầu xin hắn cho thái y tới Phượng Nghi cung.
Khi đó hắn đang cầm trống bỏi dỗ Niệm Niệm.
Giữa tiếng lục lạc nặng nề vang lên… hắn nói ra câu ấy .
“Trước đây bị lây đậu mùa còn chẳng sao , giờ chỉ là phong hàn mà giả vờ cái gì.”
Ta quên mất hôm đó mình đã rời đi như thế nào.
Chỉ nhớ mình giẫm lên lớp tuyết dày.
Bước sâu bước cạn.
Càng đi càng mệt.
Cuối cùng ngã xuống trong tuyết, không bao giờ đứng dậy nữa.
Dường như lại cảm nhận được cái lạnh của đêm hôm đó, ta vô thức siết c.h.ặ.t áo ngoài.
Đưa tay.
Lấy lại xấp chân dung.
“Tùy điện hạ muốn nghĩ sao thì nghĩ.”
“Tiễn khách.”
Thấy ta hạ lệnh đuổi người , sắc mắt Tạ Quân trầm xuống, phất tay áo bỏ đi , rõ ràng đã nổi giận.
Mẫu thân ta bước tới.
Vừa rồi bà vẫn đứng ngoài cửa, nghe thấy hết mọi chuyện.
Bà khẽ thở dài.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.