Loading...
01.
3h sáng, tôi đẩy cửa bước vào nhà.
Lúc đi ngang qua thư phòng để về phòng mình , tôi phát hiện đèn bên trong vẫn còn sáng. Trong lòng thầm nhủ: Muộn thế này rồi mà ba mẹ vẫn chưa ngủ sao ?
Tôi tò mò tiến lại gần, liền nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
"Ngày mai là cậu ấy tới rồi ." Giọng của ba tôi nghe rất trầm.
"Bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng chờ được ngày cậu ấy trở về."
" Đúng vậy , đợi thiếu gia thật sự về rồi , tảng đá trong lòng bấy lâu cũng có thể đặt xuống, mọi người cũng sẽ nhẹ nhõm hơn."
Thiếu gia thật sự? Thiếu gia thật sự sắp trở về sao ? Vậy ra ... tôi là thiếu gia giả?
Ba mẹ tôi kết thúc cuộc trò chuyện rồi bước ra khỏi thư phòng. Sợ bị phát hiện, tôi vội vàng nép mình vào bóng tối. Đợi đến khi họ về phòng hẳn, tôi mới lủi thủi bước ra từ góc khuất.
Trở về căn phòng của mình , tôi bàng hoàng nhìn cả một bức tường chất đầy những đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, nhìn những chiếc đồng hồ đắt đỏ xếp thành hàng dài trong tủ kính, nhìn bộ máy tính cấu hình khủng đặt cạnh cửa sổ vẫn còn treo tài khoản trò chơi với bộ trang phục hiếm mà tôi vừa quay trúng hôm qua. Trong phòng thay đồ là những bộ quần áo mà mỗi món đều đáng giá bằng nửa năm tiền lương của một người bình thường. Dưới hầm là những chiếc xe sang, tiện tay chọn đại một chiếc cũng có giá hàng triệu tệ. Trong tủ rượu là những chai vang quý giá, có những chai tôi khui ra chỉ để nhấp một ngụm rồi bỏ quên luôn. Tất cả những thứ này đều là do ba mẹ ban cho. Nhưng ngoài việc tiêu tiền ra , tôi còn biết làm gì nữa? Hình như tôi chẳng biết gì cả.
Ở cái tuổi 22, ngoại trừ việc ăn chơi nhảy múa, hưởng thụ cuộc sống xa hoa, tôi hoàn toàn vô dụng. Rời khỏi nhà họ Hứa, rời khỏi chiếc thẻ đen không giới hạn hạn mức kia , Hứa Ưu tôi rốt cuộc là cái thá gì?
Thiếu gia thật sự sắp về rồi . Tôi sẽ phải đi đâu ? Tôi có thể đi đâu ? Và tôi sẽ lấy gì để sống? Những câu hỏi ấy cứ thế ập đến như triều dâng, trong chớp mắt đã nhấn chìm tôi . Cảm giác nghẹt thở bủa vây, tôi chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy chính mình .
Không được , tôi không thể ngồi chờ c.h.ế.t như thế này . Tôi nhất định phải tìm ra cách.
02.
Sáng hôm sau khi tôi thức dậy, bầu không khí trong nhà đã hoàn toàn thay đổi. Ba mẹ lộ rõ vẻ bồn chồn lo lắng, ngay cả chú Vương quản gia và người làm cũng làm việc một cách thận trọng, dè dặt hơn hẳn thường ngày. Cho đến khi "thiếu gia thật sự" xuất hiện.
Cậu
ta
mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần dài màu xám. Cậu
ta
rất
cao, bờ vai rộng và bằng phẳng, làn da trắng đến mức
hơi
có
chút bệnh hoạn. Cậu
ta
đứng
ở cửa, ánh mắt bình thản quét qua một lượt phòng khách.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chan-thieu-gia-hao-mon/chuong-1
Ánh mắt
ấy
rất
nhạt,
không
mang theo chút cảm xúc nào, nhưng
lại
khiến
người
ta
vô thức
muốn
lẩn tránh.
"Thiếu gia đã về rồi !" Ba tôi là người đầu tiên vồn vã đón tiếp, đỡ lấy chiếc vali trong tay cậu ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chan-thieu-gia-hao-mon/chuong-1.html.]
Tiếp đến là mẹ tôi , bà cười hớn hở: "Thiếu gia đi đường có mệt không ? Phòng ốc đều đã dọn dẹp xong cả rồi , con có thể lên nghỉ ngơi bất cứ lúc nào."
Cậu ta khẽ lắc đầu: "Con không mệt."
Tôi hít một hơi thật sâu, tiến lại gần và cố nặn ra nụ cười mà tôi đã dày công luyện tập suốt cả đêm qua: "Chào cậu , tôi là Hứa Ưu!"
Cuối cùng cậu ta cũng dời tầm mắt lên mặt tôi . Đôi mắt ấy rất sâu, đồng t.ử có màu hơi nhạt, khi nhìn người khác luôn mang theo một cảm giác như nhìn thấu tâm can. Bốn mắt nhìn nhau , bao nhiêu lời hay ý đẹp định dùng để nịnh bợ cậu ta đều kẹt cứng lại nơi cổ họng.
Cậu ta không nói lời nào, lẳng lặng dời tầm mắt đi rồi bước theo ba mẹ tôi vào phòng.
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi , tôi đứng ngây ra tại chỗ, nụ cười trên môi cũng cứng đờ. Chẳng hiểu sao , tôi luôn có cảm giác cậu ta không hề thích tôi .
Trong bữa cơm tối, cậu ta được xếp ngồi ở vị trí chủ tọa, ba mẹ tôi mỗi người một bên ngồi vây quanh cậu ta . Cậu ta ăn uống rất điềm đạm và yên tĩnh. Khi ba tôi gắp thức ăn cho cậu ta , cậu ta chỉ khẽ nói : "Cảm ơn." Giọng nói vẫn bình thản như thế.
Mẹ tôi hỏi cậu ta : "Cuộc sống ở dưới quê thế nào?"
Cậu ta đáp: "Cũng tốt ạ."
Cậu ta rất ít lời, mang theo một vẻ xa cách rõ rệt. Tôi cố gắng xen vào vài câu nhưng không được , cảm thấy khá ngượng ngùng nên đành im lặng vùi đầu vào ăn cơm.
"Sau này , đây chính là nhà của con." Ba tôi nói với giọng điệu trịnh trọng mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ, "Con thiếu thứ gì cứ bảo với bọn ta , hoặc bảo với Tiểu Ưu cũng được ."
Nghe thấy câu đó, tôi suýt chút nữa thì sặc. Cậu ta ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua ba tôi rồi thoáng dừng lại trên người tôi , sau đó khẽ gật đầu: "Vâng, con biết rồi ."
Cả bữa ăn, tôi thấy vị như nhai sáp. Ba mẹ gần như dành trọn sự chú ý cho cậu ta , nào là gắp thức ăn, rót nước, hỏi han đủ điều, sự quan tâm trong ánh mắt họ dường như sắp tràn ra ngoài. Còn tôi , chẳng khác nào một kẻ ngoài cuộc.
Món tráng miệng sau bữa tối là tổ yến do chính tay mẹ tôi chưng.
"Con không ăn đồ ngọt." Cậu ta nói .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Mẹ tôi sững người một lát: "Vậy để ta đổi món khác cho con?"
"Dạ thôi, con cảm ơn." Cậu ta đặt đũa xuống, "Con ăn no rồi , con xin phép lên lầu trước ."
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.