Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cha lau nước mắt, xúc động đỡ tôi dậy: "Con gái ngoan, cha sinh được thằng con trai nhưng chẳng được hưởng phúc gì từ nó, không ngờ lúc tuổi già lại có thêm một đứa con gái, xem ra ông trời vẫn còn đối xử với cha không tệ!"
Hai cha con dìu dắt nhau , tránh xa những nơi đông người , cuối cùng cũng đến được chân núi một cách bình an. Tôi mang đôi chân bó, suốt chặng đường chạy nạn, lòng bàn chân sớm đã nát bấy. Tôi thử tháo vải bó ra nhưng phát hiện nỗi đau ấy còn khó dung thứ hơn cả lúc bó chân. Bốn ngón chân đã gập sâu vào lòng bàn chân bao năm qua, nay đã trở thành một phần của da thịt, có cố duỗi ra cũng chỉ thêm đau đớn. Tôi nghiến răng chịu đựng, nỗi đau bó chân tôi còn nhịn được , lẽ nào lại sợ leo núi?
19
Cuộc sống trên núi là một thử thách lớn đối với cả hai cha con. Thiếu vắng người hầu hạ, cả hai chúng tôi đến cả việc đun nước cũng chẳng biết làm . Ban đầu cha còn dám thường xuyên xuống huyện lân cận mua đồ ăn, sau này chiến sự căng thẳng, cha không dám mạo hiểm nữa, hai cha con tôi thực sự đã phải nếm mùi cực khổ.
Cơm nấu thì khét, nước đun thì chát, mãi mới nắm vững được kỹ năng sinh tồn. Chúng tôi cũng không dám nhóm lửa quá to hay để khói bốc lên nhiều, sợ bị người ta phát hiện ra trên núi có người ở. Thi thoảng tôi lại theo cha lẻn xuống núi, nhặt được vài đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Bàn bạc với cha xong, chúng tôi đưa chúng lên núi. Khả năng có hạn, chúng tôi không thể giúp được quá nhiều người , cũng sợ thu hút sự chú ý của kẻ xấu rồi rước họa vào thân .
Trên núi như một thế giới tách biệt, tôi đưa về ba đứa trẻ. Với đôi chân bó, tôi tất bật giặt giũ, chăm sóc cho ba đứa, chẳng khác nào một bà v.ú già. Lũ trẻ đều là dân khổ cực, cha mẹ c.h.ế.t dưới tay quân Nhật, đứa lớn nhất mới tám tuổi, đứa nhỏ nhất lên ba nhưng đứa nào cũng hiểu chuyện, thấy tôi vất vả là xúm lại giúp việc nhà trong khả năng của chúng.
Tôi dường như cũng đã quen với việc mang đôi chân nhỏ bé ấy leo lên leo xuống núi. Đêm đến, tôi lẳng lặng châm vỡ những nốt mụn nước cũ mới dưới lòng bàn chân, xức một lớp t.h.u.ố.c bột, chẳng còn chút dáng vẻ đài các, kiêu sa nào nữa. Đời mà, cứ thế mà chống chọi thôi.
Đau không ? Đau chứ.
Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau mất đi người thân , nỗi đau của sự cô độc một mình trên đời. Thật may, có cha bên cạnh làm bạn, khiến tôi không cảm thấy quá tuyệt vọng giữa thời thế gian nan này .
Thực
ra
, mỗi
lần
xuống núi
tôi
đều mang theo tâm tư riêng. Trong lớp áo lót vẫn giấu bản danh sách
ấy
. Đó là nhiệm vụ duy nhất
anh
giao cho
tôi
, cũng là thứ
anh
đã
suýt đổi cả mạng sống mới cướp
lại
được
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chim-en-truoc-nha-vuong-ta-nam-xua/chuong-12
Tiếc là
tôi
vẫn
chưa
gặp
được
quân cách mạng.
Hôm đó, tôi đeo gùi đồ vừa mua được về đến giữa sườn núi thì gặp một người đàn ông bị thương. Người đó yếu ớt nói với tôi : "Đồng hương... đừng sợ... tôi là... quân... cách mạng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chim-en-truoc-nha-vuong-ta-nam-xua/chuong-12.html.]
Giây phút ấy , bao nhiêu uất ức và đau khổ trong tôi như trực trào. Tôi muốn đưa bản danh sách cho anh ta , muốn kết thúc cuộc sống trốn chui trốn lủi này , tôi muốn khóc , muốn thét lên cho thỏa nỗi phẫn uất bấy lâu nay. Nhưng tôi đã không làm gì cả.
Tôi kéo anh ta vào một chỗ râm mát, dùng lá cây hứng nước cho anh ta uống, rồi tránh mặt anh ta , lẳng lặng theo đường mòn leo lên núi. Giờ tôi đã thoăn thoắt như một con khỉ rừng, chẳng mấy chốc đã lên tới đỉnh. Cha đang dạy ba đứa trẻ viết chữ, tôi kể chuyện gặp người dưới sườn núi cho cha nghe . Cha trầm tư một lát, dặn lũ trẻ không được chạy lung tung rồi dắt theo s.ú.n.g, cùng tôi đi xem xét.
Đúng là một anh lính. Anh ta bị thương rất nặng, không biết bằng cách nào mà mò được đến giữa sườn núi, nếu không gặp tôi tình cờ chắc đã bỏ mạng ở đó. Anh lính lịm đi , cha phải cõng anh ta lên núi. Cha am hiểu d.ư.ợ.c lý nên hái ít thảo mộc trên núi về đắp vết thương.
Sau một đêm, anh lính tỉnh lại . Gương mặt bị khói lửa chiến tranh ám đen sạm, nhưng đôi mắt lại sáng rực lạ thường. Anh lính còn rất yếu, định gượng dậy nói gì đó nhưng bị tôi ấn vai bắt nằm xuống.
"Anh cứ yên tâm ở đây, đợi lành vết thương rồi hãy đi !"
Tôi quay lưng về phía anh ta , ngồi trong góc tối chập choạng, tay không ngừng khâu vá thứ gì đó. Anh lính ngước mắt nhìn , nhận ra đó là bộ quân phục của mình , anh thấy hơi ngượng ngùng. Thật may là mặt anh đang đen nhẻm, chẳng ai thấy anh đang đỏ mặt cả. Anh thầm nghĩ như vậy .
Tinhhadetmong
Nhìn bóng dáng mảnh dẻ ấy cứ cúi đầu khom lưng, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ để vá víu áo quần cho mình , anh lính bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa khắp tứ chi.
20
Anh lính sau khi lành vết thương cũng rời đi .
Tôi vốn định cùng cha đổi chỗ ở khác, nhưng việc đó mãi không thành hiện thực. Cha tôi , sau bao biến cố gia đình, đã phải kìm nén nỗi bi thương quá lớn, cộng thêm những năm tháng trốn chui trốn lủi, leo núi xuống đèo, sức lực của ông đã cạn kiệt.
Cha ngã bệnh. Tôi thức trắng đêm này qua đêm khác bên giường bệnh, không ngừng cầu xin ông trời mở mắt, đừng mang cha rời xa tôi . Ba đứa trẻ ngoan ngoãn lạ thường: đứa con trai lớn giúp cha lau người thay đồ, đứa con gái giúp cha giặt giũ, phần nào giảm bớt gánh nặng trên vai tôi . Năm người chúng tôi cứ thế nỗ lực mà sống.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.