Loading...
Tôi quay lưng, bước từng bước vững chãi trên đôi giày cao gót, dứt khoát bước vào cánh cửa tòa cao ốc.
Phía sau tôi , vang lên tiếng gào khóc tuyệt vọng, hoảng loạn và tan vỡ đến không còn là tiếng người của Chu Yến.
Với tôi , đó là bản giao hưởng tuyệt mỹ nhất thế gian.
Chu Yến… hoàn toàn sụp đổ rồi .
Công ty đã chính thức báo án với tội danh tham ô công quỹ. Cộng thêm hai tội danh nghiêm trọng là gây t.a.i n.ạ.n giao thông rồi bỏ trốn, và mua chuộc người khác khai man – tổng hợp lại , mức phạt cho Chu Yến là án chồng án.
Thứ đang chờ anh ta , chính là một quãng đời dài đằng đẵng trong tù.
Chiếc xe đứng tên anh ta – còn chưa trả hết nợ – bị ngân hàng siết nợ.
Ngoài ra , anh ta còn đang gánh hai khoản nợ từ công ty và từ tôi .
Cả cuộc đời của Chu Yến, từ cái tưởng là “đỉnh cao” mà anh ta tự tô vẽ, Chỉ trong chớp mắt, rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
Tô Tình – sau khi biết Chu Yến hoàn toàn không còn khả năng lật ngược tình thế,
Đã thể hiện sự “quyết đoán” đến mức đáng kinh ngạc.
Cô ta lập tức gom sạch số tiền mặt và trang sức còn lại trong cái “tổ yêu” mà hai người từng chung sống, Bế theo đứa con chưa đầy ba tháng tuổi, rồi bốc hơi khỏi thế gian.
Cô ta nghĩ rằng, như vậy là đã rút lui toàn vẹn.
Nhưng cô ta quên mất – Những khoản tiền cô ta chi tiêu ở trung tâm dưỡng t.h.a.i cao cấp, Mỗi lần cà thẻ, mỗi món dịch vụ xa xỉ, Đều để lại dấu vết rành rành.
Giấy triệu tập từ tòa án nhanh ch.óng được gửi đến địa chỉ cô ta từng thuê, Yêu cầu Tô Tình trả lại toàn bộ chi phí đã dùng từ khoản tiền bất hợp pháp mà Chu Yến chi ra cho cô ta .
Vài ngày sau , một người phụ nữ gầy rộc, hốc hác bước vào văn phòng luật của tôi .
Là Tô Tình.
Không còn chút vẻ kiêu kỳ, lẳng lơ của ngày nào.
Khuôn mặt xám xịt, hốc mắt trũng sâu, Bế theo một đứa bé đang khóc ngặt nghẽo trong tã – Trông cô ta còn già hơn tôi vài tuổi.
Cô ta định đ.á.n.h vào lòng trắc ẩn của tôi , kiểu “phụ nữ với nhau thì nên thông cảm”.
“Chị Lâm Vãn… Em biết trước đây em sai rồi … Là do em bị che mắt, bị tên cặn bã Chu Yến lừa…”
Cô ta rưng rưng vài giọt nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Giờ em chẳng còn gì hết, một mình bế con, em thật sự không biết phải làm sao …”
“Chị… làm ơn, vì đứa bé vô tội, tha cho em đi … Chị chỉ cần rút đơn kiện thôi, em… em cái gì cũng chịu!”
Ánh mắt cô ta thoáng chút gợi ý mờ ám – Như thể đang ám chỉ: nếu tôi muốn , đứa bé kia có thể trở thành con của tôi .
Tôi nhìn đứa bé đó – gương mặt nhăn nheo vì đói khóc – Giống Chu Yến đến phát bực.
Tim tôi nhói lên một cái.
Tôi chợt nghĩ đến đứa con chưa từng được gặp của chính mình .
Nhưng
cảm xúc đó…
tôi
đè nó xuống thật nhanh.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chong-ban-cham-tieu-tam-sinh-con-toi-ly-hon-don-sach-tai-san/chuong-8
Tôi nhìn thẳng vào Tô Tình, ánh mắt lạnh như băng.
“Cô tìm nhầm người rồi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-ban-cham-tieu-tam-sinh-con-toi-ly-hon-don-sach-tai-san/c8.html.]
“Đường là do cô chọn. Kết cục cũng nên do cô tự chịu.”
“ Tôi không mở trung tâm từ thiện.”
Thấy tôi không mắc mưu, lớp mặt nạ cuối cùng của Tô Tình rơi xuống.
Cô ta gào lên như hóa điên:
“Lâm Vãn! Đồ đàn bà độc ác! Cô hại Chu Yến chưa đủ, giờ còn muốn hại luôn tôi ! Cô nhất định sẽ gặp báo ứng!”
Tôi chẳng buồn tranh luận.
Chỉ lạnh lùng ấn nút gọi nội bộ:
“Alo, bộ phận bảo vệ phải không ? Có người gây rối. Phiền các anh lên xử lý giúp.”
Rất nhanh, hai bảo vệ cao to đã “mời” cô Tô ra ngoài.
Nhưng vở kịch này chưa kết thúc.
Sau khi không tìm được lối thoát, Tô Tình tìm đến Vương Thúy Hoa – mẹ của Chu Yến.
Một người thì muốn giành lại chút tài sản cuối cùng còn sót lại trước khi bị kê biên.
Một người thì dồn toàn bộ tội lỗi con trai mình vào đầu “hồ ly tinh” Tô Tình.
Hai người từng là “đồng minh” của nhau , Giờ quay ra xé xác nhau vì vài món trang sức cũ và vài triệu đồng tiền mặt.
Nghe đâu , họ đ.á.n.h nhau từ trong phòng ra ngoài hành lang, Tóc tai bù xù, quần áo rách tơi tả, Cuối cùng bị hàng xóm báo cảnh sát, cả hai đều bị đưa về đồn.
Tại đồn công an, Vương Thúy Hoa chỉ tay vào mặt Tô Tình, c.h.ử.i không ngừng:
“Đồ hồ ly tinh! Tại mày quyến rũ con tao! Chính mày phá nát cả nhà tao!”
Còn Tô Tình thì chống nạnh c.h.ử.i lại :
“Con mụ hút m.á.u! Chính bà bòn rút Chu Yến đến khô cạn, mới đẩy anh ta vào con đường tội lỗi !”
Cảnh ch.ó c.ắ.n ch.ó ấy , rất nhanh đã trở thành đề tài buôn chuyện nóng hổi trong khu phố.
Lúc luật sư Giang Nhã kể cho tôi mấy chuyện đó như kể chuyện cười , Tôi đang bận xử lý một hồ sơ hỗ trợ pháp lý mới.
Tôi chỉ cười nhạt, chẳng buồn bình luận.
Nhìn họ quay sang cấu xé lẫn nhau , So với việc tôi ra tay trả thù, còn hả dạ gấp trăm lần .
Vì chiến thắng không dính m.á.u, Mới là đòn kết liễu đỉnh cao nhất.
Vụ án của Chu Yến đã có phán quyết.
Tổng hợp nhiều tội danh, anh ta bị tuyên án tám năm tù giam.
Trước ngày bị đưa đi thi hành án, anh ta thông qua luật sư, xin được gặp tôi lần cuối.
Tôi đã do dự một lúc. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đi .
Không phải vì anh ta , Mà là vì tôi muốn tự tay khép lại đoạn quá khứ đau đớn này , một cách rõ ràng và dứt khoát.
Phòng thăm gặp lạnh lẽo và nặng nề.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau , cách nhau bởi một tấm kính chống đạn dày, trò chuyện qua điện thoại gắn tường.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.