Loading...
Thứ tôi cần chưa bao giờ là lời xin lỗi hay diễn biến trung gian.
Tôi chỉ cần kết quả.
Nếu sau một tuần tôi không nhận đủ tám mươi vạn mà cả nhà họ nợ tôi , tôi sẽ trực tiếp đưa tất cả ra tòa, không do dự.
Những ngày sau đó.
Trương Duệ gọi điện cho tôi liên tục để giảng hòa.
Tôi không bắt máy một cuộc nào.
Anh ta còn chạy tới nhà tôi , định dùng lại chiêu cũ, ép tôi mềm lòng.
Nhưng tất cả những điều đó tôi đã tính trước .
Tôi đưa ba mẹ , em trai và em dâu cùng nhau ra nước ngoài du lịch.
Một tuần sau , chúng tôi đáp chuyến bay trở về.
Việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra tài khoản ngân hàng mà trước đó tôi đã chuyển tiền cho Trương Duệ.
Rất tốt .
Bên trong vẫn trống trơn, không thêm nổi một đồng.
Tôi bình tĩnh gọi cho luật sư:
“Nhà họ Trương vay tiền không trả. Tôi muốn khởi kiện.”
Luật sư đáp:
“Được, tôi sẽ lập tức nộp hồ sơ. Nhanh nhất ba ngày là tòa tiếp nhận.”
Cúp máy, tôi nhìn hơn một trăm tin nhắn Trương Duệ gửi cho tôi , trầm ngâm vài giây.
Sau đúng một tuần, tôi chủ động gọi cho anh ta lần đầu tiên.
Giọng Trương Duệ lập tức vang lên đầy mừng rỡ:
“Dao Dao, cuối cùng em cũng nghe máy rồi !”
“Một tuần nay anh nghĩ rất nhiều, anh thật sự biết mình sai rồi . Em đừng giận nữa được không ?”
“Mẹ anh cũng nói rồi , vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa. Em cho anh thêm một cơ hội, anh đảm bảo sau này sẽ không nghi ngờ em nữa!”
Tôi cắt ngang không chút cảm xúc:
“Trương Duệ, tôi cho anh một tuần. Tiền đâu ?”
Những lời thao thao của anh ta lập tức nghẹn cứng.
Anh ta ngập ngừng rồi ấp úng:
“Dao Dao, em nghe anh nói . Hai đứa mình còn chưa ly hôn, em ép cả nhà anh trả tiền thế này , nói ra chẳng phải để người ngoài cười sao ?”
Tôi nâng giọng, từng chữ rõ ràng:
“Vậy tức là các người không định trả nữa, đúng không ?”
Trương Duệ không ngờ rằng dù đã cúi đầu xin lỗi , tôi vẫn không nhượng bộ.
Anh ta bắt đầu cáu gắt:
“Em có thôi được không ?”
“Suốt ngày tiền tiền tiền! Trong đầu em ngoài tiền ra thì còn gì nữa?”
“Bao nhiêu năm tình cảm chẳng lẽ lại đem ra cân đo bằng tiền sao ?”
Câu nói đó buồn cười đến mức tôi bật cười thành tiếng.
Cười đến rơi cả nước mắt.
“Trương Duệ, giữa chúng ta còn gọi là tình cảm sao ?”
“Khi anh cho rằng tôi lấy tiền đưa cho em trai, khi anh ép tôi trả tiền, khi anh dùng ly hôn để uy h.i.ế.p tôi , sao lúc đó anh không nói tới tình cảm?”
Giọng tôi lạnh hẳn:
“Bây giờ tôi chỉ đối xử với anh đúng theo cách anh từng đối xử với tôi , vậy mà anh lại muốn nói chuyện tình cảm với tôi .”
Anh ta lập tức im lặng, giọng mềm xuống đầy nịnh nọt:
“Dao Dao, anh …”
Tôi không cho anh ta nói tiếp:
“Ba ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chong-tieu-tien-cho-nha-noi-toi-khien-ho-tra-du-tam-tram-ngan/chuong-5
net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-tieu-tien-cho-nha-noi-toi-khien-ho-tra-du-tam-tram-ngan/5.html.]
“Ba ngày cuối cùng.”
“Nếu tôi không nhận được tiền, luật sư của tôi sẽ chính thức nộp đơn kiện.”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.
Về nhà, tôi ngủ một giấc thật ngon.
Theo yêu cầu của luật sư, tôi photo và sao lưu toàn bộ giấy nợ, giấy bảo lãnh, cùng các đoạn chat trong nhóm gia đình nơi họ thừa nhận đã tiêu tiền của tôi .
Tất cả đều sẽ trở thành chứng cứ không thể chối cãi.
Tôi không phải người độc ác.
Cho đến đúng một phút trước khi luật sư nộp đơn, tôi vẫn kiểm tra tài khoản lần cuối.
Sau khi xác nhận không có tiền vào , luật sư lập tức gửi đơn kiện.
Tòa án tiếp nhận hồ sơ và nhanh ch.óng gửi thông báo đến toàn bộ những người liên quan trong nhà họ Trương.
Phiên tòa được mở với tốc độ nhanh đến choáng váng.
Khi cả nhà Trương Duệ đứng trước vành móng ngựa.
Trương Duệ vẫn mang vẻ mặt không dám tin:
“Lý Dao, em thật sự kiện tôi sao ?”
Mẹ anh ta trừng mắt nhìn tôi rồi “phịch” một tiếng ngồi bệt xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết:
“Trời ơi tôi tạo nghiệp gì thế này , sao lại gặp phải con dâu như vậy chứ!”
“ Tôi sống nửa đời người chưa từng thấy ai đem cả nhà chồng ra tòa kiện như thế này ! Mặt mũi của tôi coi như mất sạch rồi !”
Tôi bình thản đáp:
“Bác yên tâm, tôi sắp không còn là con dâu của bác nữa.”
Bà ta sững người , lập tức túm lấy áo Trương Duệ:
“Con trai, con nghe chưa , sớm biết nó là loại người này thì mẹ đã …”
Thẩm phán gõ mạnh b.úa xuống bàn:
“Im lặng! Phòng xử án không được gây ồn ào!”
Mẹ Trương Duệ đành ngậm miệng, ánh mắt nhìn tôi hằn đầy căm hận.
Tôi không để tâm.
Dù sao tôi cũng sắp ly hôn, bà ta nghĩ gì chẳng còn liên quan đến tôi .
Phiên tòa chính thức bắt đầu.
Luật sư của tôi nộp toàn bộ chứng cứ.
Thẩm phán cùng hội đồng xét xử lần lượt xem xét từng tài liệu.
“Bên bị có ý kiến gì không ?” – thẩm phán hỏi.
Mẹ Trương Duệ vừa định lên tiếng thì Ngô Thái Hà đã hấp tấp chen ngang:
“Thưa tòa, tôi bị oan!”
“ Đúng là tôi mượn Lý Dao mười vạn, nhưng lúc đó chị dâu tôi nói không cần trả nên tôi mới dám mượn!”
“Nếu phải trả thì cũng là chị dâu tôi trả, sao lại bắt tôi ?”
Trương Bác Đào lập tức theo sau :
“Thưa tòa, tôi cũng có lời!”
“Số tiền hai mươi vạn đó là dì tôi chủ động bảo lãnh cho vay. Tôi đem đi đầu tư làm ăn rồi thua lỗ sạch.”
“Giờ tôi không có tiền trả, để dì tôi trả là hợp lý nhất!”
Đến lượt Trương Khả cũng nổi nóng:
“ Tôi còn là sinh viên! Tiền đó Lý Dao tự nguyện cho tôi tiêu, tôi không trả!”
Càng nghe , tôi càng thấy buồn cười .
Trong toàn bộ sao kê, người tiêu nhiều nhất lại chính là Trương Khả.
Chỉ trong một năm, cô ta đã xài của tôi ba mươi vạn.
Không lạ gì khi cô ta cuống lên nhất.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.