Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi từ từ quay người ...
Trong hành lang chật hẹp, tối tăm.
Im lặng đối diện với bà.
Tôi bị gọi đến đội hình sự để thẩm vấn.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bước vào đội hình sự, lo lắng và có phần bất lực, đến nỗi khi nhận ly nước từ cảnh sát, tay run làm đổ nửa ly lên tay áo anh ta .
"Chị không cần quá căng thẳng, vì mẹ người mất báo án nên chúng tôi điều tra theo quy trình thôi."
Hai cảnh sát ngồi đối diện tôi , lên tiếng trấn an.
"Chúng tôi đã nắm được lộ trình cơ bản của chị hôm đó, giờ xác nhận lại vài câu hỏi, mong chị trả lời thành thật."
Tôi lặng lẽ gật đầu.
"Câu hỏi thứ nhất, ai đề xuất mở nước bồn tắm trước ?"
" Tôi ."
"Tại sao ?"
Dừng vài giây, tôi từ từ mở lời.
"Diệu Diệu tính hiếu động, lần nào chơi cũng đổ mồ hôi, bồn tắm chảy nước chậm, phải 20 phút mới đầy được nửa bồn, tôi sợ Diệu Diệu cảm nên bảo Hoài Nghĩa mở nước trước , định về là tắm luôn."
"Ừm, câu hỏi thứ hai, hôm đó sao chị không mang điện thoại?"
Tôi lẩm bẩm:
" Tôi cũng không biết hôm đó sao nữa, bình thường tuyệt đối không quên điện thoại, vậy mà hôm đó lại quên, điện thoại để trên tủ giày mà tôi quên mất."
Hai cảnh sát liếc nhìn nhau , lại hỏi tiếp:
"Mùa hè này gần như ngày nào chị cũng đưa con xuống chơi lúc 10 giờ sáng, chơi ở cầu trượt khu dân cư 1 tiếng rồi 11 giờ về nhà, nhưng hôm đó, sao chị về muộn 10 phút?"
Mắt tôi đỏ hoe, giọng khó khăn.
" Tôi qua nhà hàng xóm. Thực ra tôi không muốn đi , nhưng tôi ngại, người ta nói vài câu là thấy không thoải mái..."
"Chồng chị ch-ếc trong phòng tắm nhà mình , tại sao hàng xóm đối diện Tô Dược, cũng có mặt ở hiện trường đầu tiên?"
"Tô Dược?"
Tôi ngẩn người hồi tưởng một lúc, "Khi tôi vào nhà, Diệu Diệu còn nói chuyện với Tô Dược ngoài hành lang, tôi gọi chồng không ai trả lời, nên vào phòng tắm... Phòng tắm đối diện cửa chính, tôi ngồi phệt xuống cửa kêu lên, Tô Dược liền chạy vào —"
Cảnh sát lớn tuổi đột nhiên cười lạnh, giọng gay gắt ngắt lời tôi :
"Chị Trình, từ lần cuối Cố Hoài Nghĩa lộ mặt, đến khi phát hiện hiện trường t.ử vong, mỗi bước của chị đều có nhân chứng hoàn hảo, có phải quá trùng hợp không ?"
Tôi ngơ ngác nhìn anh ta , rồi cúi đầu, hai tay ôm c.h.ặ.t mặt, tiếng nấc nghẹn thoát ra từ kẽ ngón tay.
" Đúng vậy , tại tôi hết! 20 phút đó, chồng tôi cô đơn bất lực ch-ếc dần, còn tôi , ung dung, mất thời gian ở nhà mẹ Xuân Xuân, mất thời gian dỗ Diệu Diệu về nhà, mất thời gian nói chuyện với hàng xóm ngoài hành lang."
" Tôi hại ch-ếc anh ấy !"
" Tôi mới là kẻ gi-ếc chồng tôi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-ch-ec-duoi-trong-bon-tam/c4.html.]
Tôi run rẩy hét lên mấy câu đó.
Buồn đau, đau khổ, hoảng sợ, tự trách, đủ loại cảm xúc mãnh liệt như thủy triều, điên cuồng dâng trào trong
thân
thể
đã
kiệt quệ của
tôi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chong-toi-ch-ec-duoi-trong-bon-tam/chuong-4
Tôi cuối cùng không chịu nổi.
Ngất đi .
Khi tỉnh lại , thấy mình nằm trong một phòng y tế nhỏ.
Bên ngoài không biết từ khi nào có gió.
Gió thổi cửa sổ mở ra , cũng đưa tiếng thì thầm ngoài hành lang vào .
"Anh thấy cô ta có vấn đề không ?"
"Khó nói , chứng cứ ngoại phạm của cô ta tuy đầy trùng hợp, nhưng mỗi bước đều là chuyện diễn ra hợp lý trong sinh hoạt hàng ngày, điều tra trước cũng hỏi rồi , mẹ Xuân Xuân nói gọi người qua nhà là quyết định đột xuất, hàng xóm đối diện cũng tình cờ gặp khi ra đổ rác. Hơn nữa..."
"Hơn nữa gì?"
"Người khác bị nghi ngờ đều cố gắng chứng minh trong sạch, nhưng cô ta ngược lại , cái gì cũng kéo về mình , thậm chí có việc rõ ràng có thể giải thích rõ, cũng nói mập mờ, biểu hiện này , hoặc thật sự vì bị sốc nên mất phương hướng, hoặc là tội phạm có tâm lý và đầu óc xuất sắc."
"Một người nội trợ bình thường, vào cửa căng thẳng đến cầm không vững ly nước, anh vừa kích động là mất kiểm soát cảm xúc, cô ta ... làm được sao ?"
"Không biết . Nhưng dù cô ta là vậy , có điểm mấu chốt không giải thích được ."
"Điểm gì?"
"Thủ đoạn gây án."
" Đúng vậy , dù cô ta là tội phạm thông minh hiếm có , thiết kế tỉ mỉ mọi chi tiết, nhưng làm sao đảm bảo Cố Hoài Nghĩa mở cửa sổ sẽ ngã, dù ngã rồi làm sao đảm bảo vừa hay bất tỉnh—"
"Xin lỗi , ngắt lời các anh , con gái tôi ở nhà một mình , xin hỏi tôi có thể đi được chưa ?"
Hai cảnh sát đột ngột quay đầu, ngạc nhiên nhìn tôi đứng sau lưng họ.
Tôi cúi mắt, mặt tái nhợt, yếu ớt đến mức đứng không vững.
Cảnh sát lớn tuổi ho một tiếng, "Nếu chị không sao thì hôm nay thẩm vấn có thể kết thúc rồi ."
"Cảm ơn."
Tôi khẽ cảm ơn, rời đi .
Vừa đi được hai bước, lại quay người , nhìn hai người từ từ mở lời.
"Các anh cảnh sát, tôi không biết mẹ chồng tôi đã làm gì, khiến các anh lại bắt đầu điều tra lại chuyện này , vì tôi và con tôi có thể sống yên ổn , tôi nghĩ vẫn nên nói rõ."
"Các anh vừa nói gì về chứng cứ ngoại phạm, thủ đoạn gây án, tôi không hiểu, nhưng tôi biết , làm việc gì cũng phải có lý do. Tôi không có lý do gì để gi-ếc chồng tôi , điểm này , chắc các anh cũng đã điều tra rõ ràng rồi ."
"Cảm ơn các anh đã vất vả vì chuyện của chồng tôi , cảm ơn các anh ."
Tôi cúi người với họ, quay người rời đi .
Khi tôi chậm rãi ra khỏi khuôn viên đội hình sự, hai người đứng trong khói t.h.u.ố.c ngoài hành lang.
"Anh vừa nói sao ? Anh nói chúng ta cố ý để cô ta nghe lén cuộc nói chuyện, về mặt tâm lý học, kẻ gây án khi thấy cảnh sát rơi vào mê mờ vì mình , sẽ vô thức thể hiện phản ứng thật khi ở một mình , rồi chúng ta đưa video cô ta dưới camera cho chuyên gia biểu cảm vi tế phân tích... nhưng cô ta vừa rồi , ừm, chủ động đi tới, vậy tính là gì?"
Cảnh sát lớn tuổi lặng lẽ hút một hơi t.h.u.ố.c, mắng đồng nghiệp một câu.
"Tính là phí công!"
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.