Loading...

Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà
#25. Chương 25: Cuộc Trò Chuyện Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm Với Bạn Thân

Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà

#25. Chương 25: Cuộc Trò Chuyện Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm Với Bạn Thân


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Buổi tiệc kết thúc, nhưng dư vị của nó vẫn còn đọng lại trong lòng Liễu Minh Nguyệt, ngọt ngào và ấm áp.

 

Về đến phòng, Minh Nguyệt cởi bỏ chiếc váy lụa champagne, thay bằng bộ pijama cotton mềm mại. Cô ngồi xuống mép giường, cảm giác mệt mỏi thể chất nhanh ch.óng bị cảm xúc lấn át. Cô lấy điện thoại, màn hình sáng lên ngay lập tức với hàng loạt tin nhắn từ cô bạn thân , Phạm Tú Anh.

 

[Tú Anh]: Bồ c.h.ế.t ở đâu rồi ??? Aloooo!! Bồ có biết mình lướt bảng tin thì thấy hình bồ đi dự tiệc với Chủ tịch Chiến. Thật không vậy ?

 

[Tú Anh]: Trời đất ơi, chiếc váy champagne đó là của bồ hả??? Xinh xỉu luôn! Nói mau!

 

[Tú Anh]: Quan trọng nhất là: Có phải ổng cầu hôn bồ rồi không ? Mấy bà báo mạng đang xào tin ầm ầm kia kìa!

 

Minh Nguyệt bật cười thành tiếng. Tú Anh luôn là người nhạy cảm với tin tức nhất, đặc biệt là tin tức liên quan đến cô.

 

[Minh Nguyệt]: Bớt nóng! Mình mới về đến nhà đây. Mệt quá nè.

 

[Tú Anh]: Mệt cái gì mà mệt! Trả lời tin nhắn đi ! Phải hay không ? Có nhẫn kim cương bao nhiêu cara? Chủ tịch Chiến cầu hôn bồ trong khung cảnh nào? Trả lời hết cho mình !

 

Minh Nguyệt thở dài một hơi nhẹ nhõm. Cô bạn là chỗ dựa tinh thần vô giá, là người duy nhất cô có thể chia sẻ mà không cần phải dè dặt hay tô vẽ. Cô quyết định chỉ trả lời những phần cô cảm thấy thoải mái nhất.

 

[Minh Nguyệt]: Thành cái gì mà thành! Chưa có nhẫn gì hết!

 

[Tú Anh]: Hả? Thế báo chí nói dối à ? Mình tưởng bồ đã đồng ý rồi . Mà chờ chút... Không có nhẫn, vậy thì là hứa hôn hay là cầu hôn? Kể chi tiết đi ! Mình cần chi tiết!

 

Minh Nguyệt mỉm cười , cảm nhận được sự háo hức qua từng con chữ. Cô lại nhớ đến khoảnh khắc Chiến Minh Thành vòng tay ôm cô, nói câu: “Làm vợ tôi . Sẽ sớm thôi.” Cô nhắm mắt lại , cảm nhận hơi ấm của lời nói đó.

 

[Minh Nguyệt]: Ừ thì đúng là hôm ở chỗ tiệm trang sức anh ấy đã cầu hôn mình rồi nhưng mà cũng chưa hẳn là chính thức đâu . Anh ấy còn muốn cầu hôn chính thức kìa. Ảnh nói muốn mình làm vợ ảnh và muốn bảo vệ mình .

 

Cô gõ tiếp, tay hơi run:

 

[Minh Nguyệt]: Ổng nói mình là người ổng yêu.

 

Tin nhắn này vừa gửi đi , điện thoại cô reo ầm ĩ. Là cuộc gọi video từ Tú Anh.

 

Minh Nguyệt trả lời. Khuôn mặt Tú Anh gần như lấp đầy màn hình, ánh mắt sáng rực vì tò mò.

 

“Nguyệt ơi, bồ nói lại cho mình nghe đi ! Người ổng yêu? Bồ đang nói là Chiến Minh Thành nói câu đó với bồ á?” Tú Anh gần như hét lên.

 

“Trời đất ơi, sao bồ có thể bình tĩnh như vậy được hả? Đó là lời tỏ tình chính thức đó! Bồ có biết cả cái thành phố này đang phát điên vì mối quan hệ của hai người không ?”

 

“Thì mình cũng đang phát điên đây” Minh Nguyệt lầm bầm. “ Nhưng mà... mình cũng không biết nữa, nó xảy ra nhanh quá.”

 

Cô kể cho Tú Anh nghe về buổi tiệc, về những lời bàn tán cay nghiệt, và về cách Chiến Minh Thành đã bảo vệ cô. Cô kể lại ánh mắt sắc lạnh của anh khi dằn mặt những người dám x.úc p.hạ.m cô, và lời tuyên bố đầy uy lực: “Cô ấy là người tôi chọn.”

 

“Ôi Chúa ơi, nghe xong mình muốn bay qua ôm bồ một cái ghê!” Tú Anh cảm thán. “Chủ tịch Chiến thật sự rất 'ngầu' trong những tình huống như vậy ! Anh ấy không chỉ bảo vệ thể diện của bồ, mà còn bảo vệ lòng tự trọng của bồ nữa. Bồ thật sự đã chọn đúng người rồi đó, Nguyệt à .”

 

“Mình cũng nghĩ vậy ” Minh Nguyệt nói , giọng nhỏ dần. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c. “Anh ấy luôn làm mình cảm thấy an toàn .”

 

“Thế bồ đã trả lời anh ấy chưa ? Ý mình là, về chuyện làm vợ á?”

 

Minh Nguyệt c.ắ.n môi. “Mình... chưa . Mình chỉ ôm anh ấy thôi.”

 

“Thế là đủ rồi , đồ ngốc!” Tú Anh cười lớn. “Hành động đáng giá hơn lời nói mà. Dù sao thì, bồ xứng đáng có được hạnh phúc này . Tấm lòng bồ lương thiện, bồ luôn xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”

 

Sau hơn nửa tiếng trò chuyện, tâm sự đủ chuyện trên trời dưới đất, từ chiếc váy cô mặc cho đến kế hoạch du lịch sắp tới của cả hai, cuối cùng Minh Nguyệt cũng thuyết phục được Tú Anh kết thúc cuộc gọi.

 

“Thôi, bồ ngủ sớm đi . Mai còn phải đến công ty làm việc với chồng sắp cưới nữa nha!” Tú Anh trêu.

 

“Tạm biệt, bạn thân của mình . Hẹn bồ này nào đó gặp mặt đi ăn uống.” Minh Nguyệt cười , cúp máy.

 

Đêm đã khuya, nhưng cảm giác hạnh phúc vẫn lơ lửng trong không khí. Minh Nguyệt đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần nhà. Lời tuyên bố của Chiến Minh Thành cứ vang vọng trong đầu cô: “Em là người tôi yêu.”

 

Đó không chỉ là lời tỏ tình, đó là một lời khẳng định, một sự thừa nhận trước cả thế giới.

 

Cô nhắm mắt lại . Buổi tiệc đêm qua không phải là thử thách, mà là lời công khai chính thức về vị trí của cô bên cạnh anh . Cô hoàn toàn tin tưởng vào lựa chọn của mình .

 

Minh Nguyệt chìm vào giấc ngủ với nụ cười nhẹ trên môi.

 

 

Sáng hôm sau , mặt trời len lỏi qua tấm rèm cửa, đ.á.n.h thức Liễu Minh Nguyệt. Cô thức dậy với tinh thần sảng khoái và một nguồn năng lượng mới.

 

Vừa bước xuống khỏi cầu thang, cô đã thấy Chiến Minh Thành đang ngồi ở bàn ăn, đọc báo với vẻ mặt nghiêm nghị quen thuộc. Ánh nắng ban mai hắt vào , làm nổi bật đường nét nam tính, sắc lạnh trên gương mặt anh .

 

“Chào buổi sáng, chú Thành.” Cô chào, giọng tươi tắn hơn thường lệ.

 

Anh gấp tờ báo lại , ngước nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không mang vẻ cảnh giác như khi ở buổi tiệc, mà chỉ có sự dịu dàng và một chút mệt mỏi sau một đêm thức khuya.

 

“Chào buổi sáng, Minh Nguyệt.” Anh kéo ghế cho cô. “Ăn sáng đi , rồi chúng ta đi làm .”

 

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm áp, chỉ có tiếng d.a.o nĩa chạm vào đĩa sứ và vài câu hỏi han nhỏ nhẹ của anh về kế hoạch công việc hôm nay của cô. Mọi thứ trở lại với sự bình dị thường ngày, nhưng cả hai đều biết , có điều gì đó đã thay đổi vĩnh viễn sau đêm qua.

 

 

Đến Tập đoàn Chiến thị, bầu không khí đã khác hẳn.

 

Minh Nguyệt và Chiến Minh Thành bước xuống từ chiếc xe sang trọng, đi vào sảnh chính. Lần này , không còn là những cái nhìn tò mò, lén lút như những ngày đầu cô mới đến. Thay vào đó là một sự kết hợp phức tạp của:

 

Sự nể trọng (Respect): Dành cho vị hôn thê của người đàn ông quyền lực nhất công ty. Đêm qua, Chiến Minh Thành đã dùng uy quyền tuyệt đối để "dằn mặt" những kẻ dám xem thường cô, điều này khiến mọi người hiểu rằng: Vị trí của cô là bất khả xâm phạm.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-25

 

Sự ngưỡng mộ (Admiration): Cô gái trẻ, xuất thân bình thường, đã có thể khiến vị Chủ tịch lạnh lùng, sắt đá này công khai tuyên bố tình yêu và bảo vệ cô một cách mạnh mẽ.

 

Nhưng , đương nhiên, trong bất kỳ môi trường nào cũng không thể thiếu những ánh mắt của sự ghen tị và khinh miệt âm thầm. Chủ yếu từ một số nhân viên nữ cấp cao hoặc những người có xuất thân danh giá hơn. Họ nhìn cô với ánh mắt đ.á.n.h giá, đầy hoài nghi: Cô ta dùng thủ đoạn gì để được đứng cạnh anh ấy ? Liệu một cô gái "bình thường" có thể trụ được bao lâu trong giới thượng lưu này ?

 

Khi họ đi qua khu vực làm việc của phòng Hành chính, một nhóm nhân viên nữ đang đứng gần máy pha cà phê khẽ thì thầm. Dù không nghe rõ, nhưng Minh Nguyệt vẫn cảm nhận được sự ác ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-25-cuoc-tro-chuyen-tin-nhan-luc-nua-dem-voi-ban-than.html.]

 

Chiến Minh Thành vẫn giữ tay cô, bước đi với khí chất lạnh lùng, không hề bận tâm.

 

Tuy nhiên, Minh Nguyệt thì khác. Cô đã trải qua đêm qua, cô đã được anh bảo vệ, và cô đã hứa với lòng mình rằng: Cô sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai nữa.

 

Khi đi ngang qua nhóm phụ nữ đó, một cô gái tên là Hằng, có vẻ ngoài sắc sảo và luôn tự tin về gia thế, liếc nhìn cô một cách khinh khỉnh, rồi quay sang người bên cạnh và nói đủ lớn để cô nghe thấy:

 

“Thật là may mắn. Đúng là chim sẻ hóa phượng hoàng. Nhưng mà phượng hoàng thì phải có lông vũ đẹp chứ nhỉ? Lông của cô ta ... hơi mỏng manh quá.”

 

Minh Nguyệt dừng bước. Chiến Minh Thành cũng dừng theo.

 

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo sự thắc mắc, như muốn hỏi: Có chuyện gì vậy ?

 

Minh Nguyệt khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh đừng can thiệp. Cô quay lại , nhìn thẳng vào cô gái vừa nói . Cô mỉm cười , một nụ cười rạng rỡ nhưng không hề ấm áp, ngược lại , mang theo một sự kiêu hãnh sắc bén.

 

Cô chậm rãi nói , giọng nói nhẹ nhàng nhưng đủ sức vang vọng trong khu vực yên tĩnh:

 

“Chị Hằng nói đúng. Chim sẻ hóa phượng hoàng quả là may mắn. Nhưng chim sẻ biết rõ mình đã bay lên bằng đôi cánh của mình , và không cần phải học theo tiếng kêu hay bộ lông của ai khác.”

 

Cô tạm dừng, ánh mắt sắc như d.a.o găm thẳng vào cô gái kia :

 

“ Tôi không cần lông vũ lộng lẫy để được đứng cạnh ai. Tôi đứng ở đây vì người đàn ông tôi chọn muốn tôi ở đây. Còn cô, dù có đủ lông đủ cánh, có lẽ cũng chỉ dám đứng ở đây, nói lén sau lưng người khác thôi.”

 

Cô gái tên Hằng tái mặt. Những người xung quanh cũng lặng đi . Họ không ngờ một cô gái luôn dịu dàng, trầm lặng như Liễu Minh Nguyệt lại có thể phản công thẳng thừng và sắc sảo đến vậy .

 

Chiến Minh Thành đứng sau lưng cô, hơi nhếch mép. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là ôm eo cô, ánh mắt nhìn những người xung quanh như thể tuyên bố: Cô ấy nói , cũng chính là tôi nói .

 

Minh Nguyệt quay người lại , nụ cười trên môi đã biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh tuyệt đối.

 

“Đi thôi, Thành. Chúng ta trễ giờ rồi .”

 

“Được.” Anh đáp, giọng đầy ẩn ý.

 

Họ bước đi . Phía sau , cô gái tên Hằng đứng như trời trồng, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.

 

Sau khi “dằn mặt” thành công nhóm người đó, Minh Nguyệt lên phòng làm việc của mình và bắt tay vào công việc. Dù có một chút hồi hộp vì hành động táo bạo vừa rồi , cô vẫn cảm thấy nhẹ nhõm và tự hào. Cô không cần Chiến Minh Thành phải ra mặt mọi lúc. Cô có thể tự bảo vệ mình và danh dự của anh .

 

 

Giữa buổi chiều, cô nhận được một tin nhắn từ điện thoại nội bộ, từ phòng Chiến Minh Thành.

 

Thư ký Lương: “Chủ tịch gọi Liễu tiểu thư lên phòng.”

 

Minh Nguyệt gật đầu, đặt b.út xuống và đi lên.

 

Vừa bước vào phòng, cô đã thấy anh đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly cà phê.

 

“Chú gọi em à ?” cô hỏi.

 

Anh quay lại , nét mặt anh không hề có sự giận dữ, mà là một sự trầm tĩnh khó đoán.

 

Anh bước lại gần cô, ánh mắt dò xét. “Lần đầu tiên thấy em phản ứng mạnh mẽ như vậy với người ngoài.”

 

“Em không muốn chú phải đi xử lý hết mọi rắc rối cho em.” Cô nói .

 

“Đêm qua chú đã bảo vệ em, nhưng hôm nay, em nghĩ em cũng nên tự bảo vệ mình và danh dự của người đứng cạnh chú.”

 

Chiến Minh Thành nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên bật cười , một nụ cười hiếm hoi, sảng khoái, và đầy cuốn hút.

 

“Tốt” anh nói . “ Tôi thích sự dũng cảm này của em.”

 

Anh vòng tay ôm lấy cô, đặt cằm lên đỉnh đầu cô.

 

“ Nhưng em cần nhớ” anh thì thầm, giọng trầm ấm. “Em không cần phải dùng lời nói để chứng minh bất cứ điều gì. Em là vợ sắp cưới của tôi , đây là sự thật, và sự thật đó đã đủ để áp đảo tất cả. Đừng bao giờ làm mệt mỏi bản thân vì những người không xứng đáng.”

 

Cô dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh , nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ.

 

“Vâng, em hiểu rồi ” cô khẽ nói . “ Nhưng mà... em không muốn họ nghĩ em là một cô gái yếu đuối, chỉ biết dựa dẫm vào chú.”

 

Anh buông cô ra , dùng ngón cái xoa nhẹ gò má cô.

 

“Em không yếu đuối, Minh Nguyệt. Em rất mạnh mẽ. Nhưng sức mạnh của em không cần phải thể hiện bằng cách đôi co với những người đó. Để việc đó cho tôi . Tôi thích làm người bảo vệ em hơn.”

 

Anh nghiêng đầu, hôn nhẹ lên trán cô, đúng như cách anh đã làm đêm qua.

 

“Tối nay tôi có một cuộc họp đột xuất. Em làm xong thì cứ về trước . Lát nữa tôi sẽ đưa em chìa khóa xe và tài xế.”

 

Cô gật đầu. “Chú lo làm việc đi . Em về nhà chờ chú.”

 

Khi đồng hồ điểm 6 giờ 30 tối, Minh Nguyệt thu dọn đồ đạc và ra về. Cô nhận chìa khóa xe và tài xế riêng do anh sắp xếp.

 

Buổi chiều hôm nay đã trôi qua thật đặc biệt. Cô đã chính thức giáp mặt với sự ác ý của những người ghen ghét, và cô đã vượt qua nó. Điều quan trọng nhất, cô đã học được rằng, dù có Chiến Minh Thành bảo vệ hay không , cô vẫn có thể tự mình đứng vững và đáp trả.

 

Tài xế mở cửa xe. Minh Nguyệt bước vào , nhìn qua cửa kính.

 

Ánh đèn thành phố đã bắt đầu bật sáng. Con đường về nhà đêm nay không còn sự hồi hộp, lo âu như khi đi dự tiệc, mà chỉ có sự bình yên và tự tin.

 

Cô là Liễu Minh Nguyệt. Và cô là người phụ nữ của Chiến Minh Thành.

 

Tương lai, dẫu có thế nào đi nữa, cô cũng đã sẵn sàng.

 

---------------------------

 

 

Chương 25 của Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hiện Đại, Chữa Lành, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo