Loading...
Trương Nguyệt là bạn cùng phòng ký túc đại học của tôi . Tốt nghiệp 10 năm, chúng tôi chưa từng gặp lại .
Tháng trước tôi đi cùng chồng đến buổi họp lớp, mới liên hệ lại với nhau . Nhưng mà tôi cảm giác, cô ta nhắm tới chồng tôi .
Cô ta quan tâm đến chồng tôi lái xe gì, đến công việc của anh ấy , và cuộc sống vợ chồng của hai chúng tôi . Cô ta nghe ngóng từng chút từng chút một.
Chị em bạn dì hỏi mấy cái này thì cũng bình thường thôi. Nhưng mỗi lần cô ta hỏi lại muốn dẫm lên tôi một phát. Sợ tôi không biết thân biết phận, sợ tôi không rõ khoảng cách giữa tôi và chồng mình .
“Sao cậu lớn tuổi như vậy rồi , ở nhà rảnh rỗi không trang điểm chút, không thì lấy gì đọ với với các em xinh tươi ngoài kia ?”
Các em xinh tươi?
Cô ta không biết tôi hằng mong các em xinh tươi cố gắng thêm tý chút, h.a.c.k luôn chồng tôi đi cho tôi vừa lòng. Để anh ta tha cho tôi .
Có điều là mấy em xinh tươi ấy không biết phấn đấu.
Lấy nhau 14 năm rồi , Trương Nguyệt là người đầu tiên vờn chồng trước mặt tôi .
“Chồng tớ không vậy đâu .” Tôi buồn bã đáp.
Đâu phải tôi không muốn đi , là anh ta không để tôi đi .
Trương Nguyệt đang muốn phản đối thì Sở Dương, chồng tôi đã mang con trai quay lại .
Trương Nguyệt nhìn chằm chằm chồng tôi , khuôn mặt ngập tràn ý cười . Nhưng chồng và con trai luôn chỉ nhìn tôi . Tôi thấy hơi mất tự nhiên.
Trương Nguyệt đang muốn nói gì đó, Sở Dương đột nhiên cúi xuống hôn tôi .
Tôi sợ cứng đơ cả người .
Sở Dương lại làm như không thấy gì, bế tôi ngồi lên đùi rồi gục vào gáy tôi hít hít. Sống mũi cao của anh ta cọ cọ vào gáy tôi , rất ngứa.
Thấy tôi có vẻ lo lắng, anh c.ắ.n một cái vào cổ tôi . Dây thần kinh đang căng như dây đàn, tôi không kiểm soát được kêu lên một tiếng, không dám nghĩ ngợi linh tinh nữa.
Trương Nguyệt xanh lét mặt mày, nhưng sau đó lại cười khan: “Hai người đã có con lớn như vậy rồi vẫn không biết xấu hổ như vậy đó hả?”
Châm kim một cái rồi đổi giọng luôn: “Tình cảm thế, khiến người khác ngưỡng mộ.”
Ánh nhìn của cô ta ghim c.h.ặ.t vào Sở Dương chồng tôi .
Sở Dương thì đang thấp giọng nói bên tai tôi : “Cô ta nói với em mấy câu như vậy anh rất không thích. Anh giúp em gi_ết cô ta , có được không ?”
Tôi xin anh ta : “Đừng có ra tay trong nhà, ẩm ướt bẩn thỉu lắm.”
Trong nhà đều gắn camera ẩn, mỗi lời Trương Nguyệt vừa nói , anh ta đều nghe không sót một chữ.
“Thế em thì sao ? Lại muốn trốn à ?” Sở Dương hỏi.
“Không có .” Tôi chối ngay: “Anh không thích thì lần sau em không rủ cô ấy đến nữa.”
“Không sao , em cứ chạy, anh chẳng ngại.” Sở Dương mân mê tai tôi .
Đương nhiên là
anh
ta
không
ngại
rồi
. Anh
ta
sẽ bắt
tôi
lại
, dùng đủ
mọi
cách để giày vò
tôi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/co-ta-khong-dam-lay-chong-toi/chuong-1
Trong nhà
có
một căn phòng, chuyên dùng
sau
khi
tôi
trốn chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-ta-khong-dam-lay-chong-toi/chuong-1.html.]
Trong phòng đầy gương, chỉ có một chiếc giường và xích sắt. Anh ta thích nhất là trừng phạt tôi trong đó. Anh ta là đồ biến thái. Tôi không dám tiếp lời, chỉ im lặng cho anh ta tiêu cơn bực tức.
Đột nhiên con trai bực bội khua khua nắm đ.ấ.m hỏi tôi “Sữa con đâu ?”
Ch_ết rồi . Cứ mải nói chuyện với Trương Nguyệt tôi quên đun sữa cho con rồi “Xin lỗi nhé Lâm Lâm, mẹ đi đun cho con ngay.”
Nhưng Sở Dương đã giữ c.h.ặ.t eo tôi , không cho tôi động đậy rời khỏi vòng tay anh ta .
“Chồng…”
Tôi đang muốn nói anh ta bỏ tôi ra , Trương Nguyệt tự dưng nói “Lâm Lâm, mẹ con bận rồi kìa, để dì đun sữa cho con được không ?”
Không!!!!!!!!
Tôi hoảng sợ nhìn Trương Nguyệt. Cô ta đâu có biết con trai tôi là dạng ác quỷ gì. Mà cô ta , lại là chìa khoá giúp tôi thoát được chốn này hay không . Kế hoạch của tôi còn chưa bắt đầu mà cô ta đã gặp chuyện thì tôi biết chờ đến bao giờ.
“Làm sao dám phiền cậu chứ.”
Tôi cười khan, tim đập thình thịch. Nhưng tôi cũng không dám nói gì với Sở Dương, chỉ có thể nhìn anh ta đầy đáng thương, hy vọng anh ta nổi lòng từ bi.
Nhưng mà, Trương Nguyệt lại không biết điều.
“ Tôi nuốt không trôi vẻ yêu đương khoe khoang của hai người , đến con trai cũng không thèm quan tâm”
“Lâm Miên, không phải gì chứ cậu xem lại cậu một mớ tuổi rồi còn học theo mấy em gái trẻ hấm hấm hứ hứ, có buồn nôn không ?”
Tôi thấy ngại ngại.
Lực tay Sở Dương ôm eo tôi ngày càng c.h.ặ.t, như muốn bẻ tôi làm hai đoạn. Tôi biết , anh ta tức giận rồi .
“Chồng ơi, em đau.”
Sở Dương mới buông tay khỏi eo tôi , bàn tay to vỗ vỗ nhẹ đầu tôi như an ủi.
Tôi chỉ có cảm giác như bị rắn trườn bò, gai lạnh cả sống lưng.
“Em lo cho cô ta thế à ? Sở Dương cười “Thế cô ta càng nên ch_ết”. Nói tới đó, trong phòng truyền ra một tiếng thét ch.ói tai.
Là Trương Nguyệt.
Trong tiếng kêu đau đớn của Trương Nguyệt, có lẫn tiếng cười sảng khoải của con trai tôi .
Tôi không quản được nhiều vậy nữa, chạy khỏi chỗ Sở Dương. lao đến phòng bếp.
Cảnh tượng trước mắt làm tôi ngẩn người phát ngốc.
Trương Nguyệt lăn lộn nằm dưới đất, đang cố chùi đi sữa nóng dính trên người .
Tôi nhìn thấy trên da cô ta đầy những bong bóng màu đỏ, còn có vết cứa của thuỷ tinh nữa.
Má_u thịt lẫn lộn, nhìn vết thương rất đáng sợ
“Con mụ xấu xí, còn muốn làm mẹ tao à ? Gi_ết c.h.ế.t bà, gi_ết chế_t bà.”
Đứa con trai 8 tuổi của tôi vừa vỗ tay vừa cười lớn, như thể đang chơi trò gì đó rất vui vẻ
“Sở Lâm, con im miệng cho mẹ ” Tôi cực kỳ tức giận.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.