Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giang Thái Hòa mặt mày rạng rỡ, vỗ vỗ lên đầu gối tôi :
“Đấy, anh đã bảo mà, Tiểu Trần là đứa trẻ tốt !”
“Sau này đều là người một nhà, ha ha ha, chẳng mấy mà đến ngày vui rồi !”
Lúc này , trên mặt Trần Khê cuối cùng cũng nở một nụ cười .
Cô ta đứng dậy, tự nhiên ngồi vào bàn ăn, còn không quên gọi Giang Hạo:
“Nói chuyện lâu vậy , đói rồi , ăn một chút đi . Cơm dì nấu, đừng để lãng phí.”
Giang Hạo lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn theo cô ta vào bàn.
Giang Thái Hòa thì đi đến tủ rượu, lấy một chai vang, cười tươi bảo:
“Phải mở rượu ra ăn mừng chứ!”
Ba người vừa cười vừa nói , chẳng khác nào họ mới là một gia đình thực sự.
Trần Khê vừa tùy ý đảo mắt nhìn quanh nhà, vừa thản nhiên nói :
“Căn nhà này không tệ, sau này có thể để bố mẹ tôi đến ở.”
Tôi ngồi bất động trên ghế sô pha, mặt không biểu cảm.
Sau cơn giận dữ, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo và bi thương.
Đột nhiên, tôi không hiểu nổi, hai mươi mấy năm nhẫn nhịn của mình rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Tôi mới 50 tuổi, sức khỏe vẫn tốt , không bệnh không tật.
Nếu sống đến 85 tuổi, chẳng lẽ tôi còn phải chịu đựng thêm 35 năm nữa sao ?
Giang Thái Hòa và Giang Hạo chắc hẳn đều nghĩ rằng tôi sẽ nhẫn nhịn như mọi khi, tiếp tục chịu đựng mà không phản kháng.
Nhưng bọn họ không biết , trên đời này , người tôi yêu thương nhất chính là con gái tôi .
Các người có thể bắt nạt tôi , nhưng tuyệt đối không được ức h.i.ế.p con gái tôi !
“Mẹ, đồ ăn hơi nguội rồi , mẹ đi hâm lại đi !”
“À đúng rồi , Tiểu Khê muốn uống sữa chua, nhà hết rồi , mẹ ra siêu thị mua hai chai đi !”
Ba người họ vui vẻ ăn uống, hưởng thụ bữa cơm mà tôi vất vả chuẩn bị .
Tôi đứng dậy, không nói một lời, mặt không cảm xúc đi tới bàn ăn, bưng lên một đĩa đậu hũ sốt cay.
Sau đó, dội thẳng xuống đầu Trần Khê.
Dầu đỏ theo tóc cô ta chảy xuống, bị hàng lông mi giả dày cộm chắn lại một chút, tiếc là không nhỏ thẳng vào mắt.
Thật đáng tiếc.
“A a a!!!”
Trần Khê hét lên một tiếng thất thanh, như thể vừa gặp quỷ.
Giang Hạo hoảng hốt bật dậy, vừa luống cuống lau mặt cho cô ta , vừa vội vàng dỗ dành.
Giang Thái Hòa nổi giận đùng đùng, lao đến bên cạnh tôi , quát lên:
“Bà điên rồi à ?! Bà—”
“Chát!”
Tôi dốc hết sức, tóm lấy tóc ông ta , đập cả đầu xuống mặt bàn.
“Con mẹ nó! Con đàn bà già này , bà muốn ch-ếc à ?!”
Giang Thái Hòa ôm trán, ngã khuỵu xuống đất.
Trần Khê đẩy mạnh Giang Hạo ra , lao thẳng về phía tôi .
Cả đời này , tôi đã chịu không ít khổ cực.
Hồi trẻ, tôi làm ruộng, sau khi kết hôn thì mở cửa hàng.
Để tiết kiệm tiền, tự mình khuân vác, tự mình xếp hàng, mỗi ngày phải bê hàng trăm cân hàng hóa.
Tay tôi không phải loại mềm yếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-dau-chua-cuoi-vua-ra-mat-da-dat-quy-tac-cho-toi/c4.html.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/con-dau-chua-cuoi-vua-ra-mat-da-dat-quy-tac-cho-toi/chuong-4
]
Trần Khê gầy gò như cái que củi, cả ngày thức khuya đến mức quầng mắt thâm đen.
Cô ta không phải đối thủ của tôi .
Tôi túm lấy tóc cô ta , vả hai bạt tai liên tiếp.
Đang định đ-á-nh tiếp, thì cổ tay tôi bị Giang Hạo chộp lấy.
Nó dùng hết sức bóp c.h.ặ.t cổ tay tôi , rồi thô bạo đẩy mạnh ra ngoài:
“Mẹ, mẹ điên rồi sao ?!”
Lúc nãy đập đầu Giang Thái Hòa xuống bàn, bát đĩa vỡ tan tành, dầu mỡ loang lổ khắp sàn.
Bị Giang Hạo xô một cái, tôi không đứng vững, trượt ngã mạnh xuống đất.
Trần Khê thừa cơ hội, ngồi đè lên người tôi , vả liên tiếp mấy cái bạt tai.
Tôi bị đ-á-nh đến mức trước mắt tối sầm, miệng tràn đầy mùi tanh của m-á-u.
Lúc nãy, khi tôi đ-á-nh Trần Khê, Giang Hạo lập tức lao vào ngăn cản tôi .
Còn bây giờ, khi cô ta đ-á-nh tôi , Giang Hạo chỉ đứng một bên, giả vờ sốt ruột hét lên:
“Tiểu Khê, đừng đ-á-nh nữa!”
Chúng tôi sống trong một khu tập thể cũ, mỗi tầng ba hộ, cách âm rất kém.
Hàng xóm đều là những người đã ở đây hơn chục năm, quen biết nhau cả.
Nghe thấy động tĩnh, hai nhà bên nhanh ch.óng chạy sang gõ cửa, còn có người báo cảnh sát.
Lúc này , Giang Hạo mới vội vàng kéo Trần Khê dậy, chạy ra mở cửa, cười bắt chuyện với hàng xóm:
“Ai da, cha mẹ tôi lại đ-á-nh nhau đấy.”
“ Tôi và vợ tôi có cố can cũng không được , các bác nói xem, đây là chuyện gì chứ!”
Vì là chuyện mâu thuẫn gia đình, nên cảnh sát chỉ hòa giải một lúc rồi thả chúng tôi về.
Trên đường về, Giang Thái Hòa ôm trán, im lặng suốt quãng đường, ánh mắt tối sầm lại , như thể có thể chảy ra nước.
Giang Hạo dẫn theo Trần Khê bỏ đi , trước khi đi còn vứt lại cho tôi một câu:
“Mẹ, nếu mẹ không chân thành xin lỗi Tiểu Khê, thì từ nay con không nhận mẹ nữa.”
Tôi mặt mũi sưng đỏ, tóc tai rối bù, kẽ răng vẫn còn rỉ m-á-u.
Cả người đều đau nhức, nhưng vẫn không đau bằng trái tim này .
Đứa con này , coi như tôi đã nuôi uổng phí.
Về đến nhà, nhìn cảnh tượng hỗn độn khắp nơi, cuối cùng Giang Thái Hòa cũng không nhịn nổi, tiện tay chộp lấy chiếc cốc trên bàn trà , ném mạnh xuống đất.
“La Thu Quân, bà nhìn xem bà đã gây ra chuyện gì đây!”
Trước đây, mỗi lần tôi mâu thuẫn với mẹ chồng, người đàn ông này luôn đứng về phía bà ta .
Bây giờ, mâu thuẫn với con trai và con dâu, ông ta vẫn một mực bênh vực chúng.
“Giang Thái Hòa, anh muốn để người ta cưỡi lên đầu lên cổ, thì cứ việc!”
“ Nhưng đừng lôi tôi theo!”
“Anh nghe xem, Trần Khê nói cái gì kìa!”
Giang Thái Hòa thở hổn hển, trợn trừng mắt:
“Trần Khê nói có gì sai?!”
“Bà kiếm nhiều tiền như thế, không để lại cho con trai thì để cho ai?!”
Tôi sững sờ, há miệng nhưng không thể thốt lên lời, hoàn toàn không thể tin được người đàn ông trước mặt vừa nói ra câu này .
“Con trai chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi được chúng ta nhặt về nuôi.”
“Con gái mới là m-á-u mủ ruột thịt của chúng ta !”
“Chúng ta nuôi nấng Giang Hạo lớn lên, coi như đã làm trọn tình nghĩa, tại sao phải để lại toàn bộ tài sản cho nó?!”
“Còn con gái thì sao ?! Con bé phải làm thế nào?!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.