Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khoan đã .
Trần Khê… là do chính Giang Thái Hòa giới thiệu cho con trai mình ?!
Thật hết sức kinh tởm.
Lại có thể đem con gái của bồ nhí, gả cho con trai ruột của mình .
Tôi rốt cuộc đã mù đến mức nào, mới có thể sống với một con thú đội lốt người suốt mấy chục năm?!
“Mau ăn đi , ba con đang giục đấy, mẹ còn phải về trông cửa hàng.”
Ba?
Vậy là Ngô Tố Phương chưa ly hôn sao …
Tôi bí mật đi theo Ngô Tố Phương, nhìn thấy bà ta bước vào một cửa hàng rượu t.h.u.ố.c.
Sau quầy, một gã đàn ông đen đúa, người vạm vỡ, mặt mũi dữ tợn, hẳn là chồng của Ngô Tố Phương.
Sau khi đưa bữa sáng xong, Ngô Tố Phương đi vào kho sắp xếp hàng hóa, trước quầy chỉ còn lại gã đàn ông kia .
Tôi giả vờ đang tổ chức tiệc cho con, cần đặt mua rượu và t.h.u.ố.c lá, chẳng tốn chút công sức nào đã lấy được số điện thoại của hắn .
Buổi chiều, Ngô Tố Phương lại ra ngoài.
Tôi bám theo bà ta đến khách sạn, trong lòng không khỏi cảm thán về Giang Thái Hòa.
Bị tiêu chảy cả đêm, vậy mà vẫn còn sức hẹn hò, thuê phòng?!
Đúng là tình yêu đích thực.
Tôi lén chụp một loạt ảnh và quay video, đến khi trời tối hẳn mới theo Giang Thái Hòa về nhà.
Giang Thái Hòa trông có vẻ không khỏe.
Vừa về đến nơi, ông ta liền nằm dài trên ghế sô pha, bất động như thể bị hút cạn sinh lực.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, mới chống dậy được , tự pha một ly trà kỷ t.ử to tướng.
“La Thu Quân, chuyện sang tên nhà cửa, bà lo liệu cho nhanh.”
Tôi cụp mắt, mặt không cảm xúc:
“ Tôi cần suy nghĩ thêm.”
Ly hôn là điều không thể.
Giang Thái Hòa kiếm ít tiền, tôi kiếm nhiều hơn.
Tôi không muốn chia cho ông ta dù chỉ một xu.
Nhưng nếu ông ta ch-ếc, Giang Hạo vẫn có quyền thừa kế.
Vậy nên, tốt nhất là để ông ta sống dở ch-ếc dở.
Rồi cứ thế sống mãi, sống mãi, như một con ch.ó.
Tôi rút điện thoại ra , đặt mua kỷ t.ử giá rẻ, chỉ 9.9 tệ một cân, miễn phí vận chuyển.
Tất cả thực phẩm, t.h.u.ố.c bổ trong nhà, tôi đều thay bằng loại rẻ tiền nhất.
Ăn đi , cứ ăn thật nhiều vào .
Ăn cho bệnh ra , ăn cho suy kiệt luôn đi .
Từ lâu, tôi và Giang Thái Hòa đã ngủ riêng.
Bây giờ trời lạnh, tôi lén tưới nước lên chăn đệm của ông ta , chỉ đủ ẩm ướt nhưng không lộ rõ.
Ông ta lười chảy thây, ngay cả chai xì dầu đổ cũng chẳng thèm dựng lên, mọi việc trong nhà đều mặc kệ tôi lo.
Vậy nên, dù có ngủ không thoải mái, ông ta cũng sẽ không nghĩ đến chuyện tự đi thay chăn.
Có khi còn chẳng biết chăn để ở đâu .
Chỉ vài ngày sau , sắc mặt Giang Thái Hòa càng ngày càng tệ.
Quầng mắt thâm sì, hốc mắt trũng sâu, đi đường còn lảo đảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/con-dau-chua-cuoi-vua-ra-mat-da-dat-quy-tac-cho-toi/chuong-7
net.vn/con-dau-chua-cuoi-vua-ra-mat-da-dat-quy-tac-cho-toi/c7.html.]
Nhưng ông ta vẫn kiên trì mỗi ngày hẹn hò với Ngô Tố Phương.
Trong mấy ngày qua, tôi cũng thu thập được không ít thông tin về Ngô Tố Phương.
Chồng bà ta , Trần Cường, trước đây từng là dân giang hồ, tính tình cục súc, mỗi lần uống rượu say lại gây sự đ-á-nh nhau .
Hắn và Ngô Tố Phương có hai con, con gái chính là Trần Khê, còn con trai vừa vào trung học cơ sở năm nay.
Vì sinh con muộn, cả nhà cưng chiều thằng bé như trứng mỏng.
Dù kinh tế gia đình bình thường, nhưng họ vẫn c.ắ.n răng cho con trai học trường tư đắt đỏ, học phí mỗi năm hơn chục vạn tệ.
Như thường lệ, tôi đỗ xe ở cổng khách sạn, đeo khẩu trang, bước vào sảnh ngồi xuống ghế chờ.
Trong lúc ngồi nghỉ, tôi bấm giờ, gửi toàn bộ ảnh và video đã chỉnh sửa cẩn thận cho Trần Cường.
Chỉ một lúc sau , Trần Cường gọi điện lại .
Nhưng tôi thẳng tay dập máy.
Sau đó, tôi vứt bỏ chiếc SIM rác vừa mua, kiên nhẫn ngồi chờ màn kịch hay bắt đầu.
Dạo này sức khỏe Giang Thái Hòa yếu hẳn, thời gian ở trong khách sạn càng ngày càng ngắn.
Trước đây mỗi lần vào phải ở cả nửa ngày, dạo này chỉ thuê phòng theo giờ, hai tiếng là xong.
Lúc ông ta lọ mọ từ trên lầu xuống, Trần Cường cũng vừa lúc xuất hiện, sát khí bừng bừng.
Tất cả… đều vừa đúng lúc.
“Mẹ kiếp! Dám ngủ với vợ tao, hôm nay tao cho mày ch-ếc!”
Trần Cường tóm cổ áo Giang Thái Hòa, vung tay tát thẳng hai cái như trời giáng.
Giang Thái Hòa bị đ-á-nh đến mức thấy cả sao trời.
“Aaa!”
Ngô Tố Phương thét lên, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị Trần Cường đá văng sang một bên.
“Cút! Để tao về nhà xử mày sau !”
Giờ này đang là giờ cao điểm ở khách sạn, người qua kẻ lại nhốn nháo xem trò vui.
Rất nhanh, vô số điện thoại giơ lên, bắt đầu quay video.
Dạo gần đây, Giang Thái Hòa ăn không ngon, ngủ không yên, lại còn phải gắng sức “phục vụ” Ngô Tố Phương, cả người đã suy kiệt đến cực hạn.
Dưới cú đ.ấ.m như trời giáng của Trần Cường, ông ta hoàn toàn không có sức phản kháng.
Một mình ông ta chắc chắn không đ-á-nh lại Trần Cường.
Nhưng ông ta vẫn còn một đứa con trai.
Nhận được tin nhắn, Giang Hạo vội vàng chen qua đám đông, vừa nhìn thấy cha mình bị đ-á-nh đến mức m-á-u me bê bết, liền gào lên đầy giận dữ:
“Ba! Ba không sao chứ?!”
Giang Thái Hòa mấy năm nay, đúng là không uổng công cưng chiều đứa con trai này .
Vừa nhìn thấy cha bị đ-á-nh đến mức m-á-u me be bét, Giang Hạo lập tức lao lên, xông vào đ-á-nh nhau với Trần Cường.
Kết quả…
Cậu ta bị Trần Cường đè ngửa ra đất, liên tục vả mặt.
Kính vỡ.
Răng rụng.
Mặt sưng vù.
Trần Cường sức vóc như hổ, hai bảo vệ chạy đến cũng không cản nổi.
Tôi bình tĩnh chen vào đám đông, rồi đột nhiên thét lên, chấn động cả sảnh khách sạn:
“Trời ơi!”
“Con ơi, đừng đ-á-nh nữa!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.