Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn ta chỉ trường thương vào Vương Gia, hét lên.
"Nguyên Tu, trả tỷ tỷ của ta lại đây! Nếu không , đừng mong sống sót trở về!"
Vương Gia khinh bỉ đáp.
"Ngươi là ai? Tỷ tỷ ngươi lại là ai?"
Do sự khiêu khích của Vương Gia, tướng lĩnh trẻ tuổi đã tự tiết lộ danh tính.
"Ta là Hàn Trầm Phong, tỷ tỷ ta tên là Hàn Thanh Tuyệt!"
"Hàn Trầm Phong? Hàn Thanh Tuyệt? Ta chưa từng nghe qua."
Vương Gia không coi trọng, đại khái hỏi quân sĩ phía sau .
"Ai trong các ngươi đã bắt cóc tỷ tỷ của hắn ta ?"
Mọi người cười lớn.
Suốt những năm qua, người Hách Lạp đã bắt cóc không biết bao nhiêu nữ nhân của Bình Triều, một số bị hành hạ đến c.h.ế.t, một số trở thành nô lệ, một số trở thành thê t.ử hoặc thiếp , con cái họ sinh ra cùng người Hách Lạp trở thành một phần của Hách Lạp.
Bình Triều, đối với họ, đã trở thành cố hương mà họ không bao giờ có thể trở lại .
Không ai quan tâm họ là ai.
Liệu đây có phải là lúc ta nên nói với Vương Gia rằng Hàn Thanh Tuyệt đã bị "bắt" đi bởi ai không ?
Ta nhớ lại lúc vương hậu yêu cầu ta gửi gói hàng cho gia đình, ta hỏi nhà nàng ấy ở đâu .
Nàng ấy không ngần ngại nói rằng chỉ cần gửi đến Nghĩa Hùng Quan là được , vì nàng ấy có một người đệ đệ ở đó.
Ta hỏi nàng ấy .
"Có cần phải đưa cậu ấy đến Hách Lạp không ?"
"Không cần, đó là một đứa trẻ quậy phá, đến đây chỉ khiến người ta đau đầu."
Nàng ấy nhẹ nhàng nói .
Không ngờ, "đứa trẻ quậy phá" trong miệng nàng ấy lại tiếp quản vị trí của Thẩm Tĩnh Ngâm, trở thành tướng quân bảo vệ Nghĩa Hùng Quan, trở thành kẻ thù của Hách Lạp.
Càng không ngờ, vị tướng lĩnh trẻ tuổi này , dù trông có vẻ non nớt và hấp tấp, nhưng chiến đấu rất có bài bản.
Hắn rất giỏi chỉ huy, có chiến lược, xông pha mạnh mẽ, kiêu hãnh như mây.
Hắn dẫn dắt binh sĩ dũng cảm chống lại , từng bước từng bước đẩy lùi cuộc tấn công của người Hách Lạp.
Vương Gia rất đau đầu, gọi thêm quân từ Hách Lạp để tiếp viện, thề sẽ đạp nát Nghĩa Hùng Quan, tiến đến Biện Kinh.
Khi lực lượng tiếp viện của Hách Lạp tăng lên, lực lượng bảo vệ Nghĩa Hùng Quan giảm đi , Hàn Trầm Phong dần dần không cầm cự được nữa.
Chiến thắng hay thất bại sắp được quyết định.
Có lẽ Hàn Trầm Phong sẽ lặp lại số phận của Thẩm Tĩnh Ngâm.
Ta do dự rất lâu.
Ta có nên tiết lộ thân phận thực sự của vương hậu với Vương Gia hay nên nói với vương hậu về tình hình Nghĩa Hùng Quan?
Ta nên ủng hộ ai giữa Vương Gia và vương hậu?
Cả hai người , ta đều rất yêu mến.
Ta tự hỏi, nếu Vương Gia g.i.ế.c Hàn Trầm Phong, coi đầu lâu của hắn ta như một "món quà" gửi cho vương hậu, thì nàng ấy sẽ ra sao ?
Nàng
ấy
sẽ hận ngài
ấy
mãi mãi, suốt kiếp.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cong-chua-gia/chuong-7
Bị nàng ấy hận, chắc chắn Vương Gia cũng sẽ không thể nào vui vẻ được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-chua-gia/chuong-7.html.]
Ta không còn do dự nữa, gửi cho vương hậu một bức thư.
"Vương hậu, Nghĩa Hùng Quan sắp thất thủ, xin hãy thuyết phục đệ đệ của người mau ch.óng đầu hàng, cầu xin Vương Gia tha mạng cho cậu ấy ."
Đêm đó, gió lạnh sao mờ.
Quân Hách Lạp chuẩn bị tận dụng đêm tối để tiến hành một cuộc tấn công mới.
Lúc này , một binh sĩ vội vã tiến vào , trao cho Vương Gia một lá thư.
Sau khi đọc xong, sắc mặt Vương Gia biến đổi.
Ngài ấy đi qua đi lại trong lều, tỏ ra rất bồn chồn.
Ta không nhịn được phải hỏi.
"Vương Gia, đã xảy ra chuyện gì?"
Vương Gia nhìn ta với vẻ buồn bã, như thể lời ngài sắp nói ra rất khó nói .
"Kỳ Tề... Vương hậu và vương t.ử, đã mất tích rồi ."
"Cái gì? Sao lại như vậy ?"
"Hiện tại vẫn chưa rõ tình hình cụ thể. Có thể họ đã bị nhóm người Khắc Tứ bắt cóc, lũ kh/ốn ki/ếp, tận dụng lúc ta không ở đấy, làm những chuyện bẩn thỉu, ta nhất định phải l/ột d/a chúng!"
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?"
Vương Gia suy nghĩ một lúc rồi quyết định.
"Kỳ Tề, chúng ta hãy nhanh ch.óng trở về Hách Lạp một chuyến."
Rời bỏ trận địa trong thời điểm mấu chốt như vậy , không phải là chuyện đùa.
Vương Gia ra lệnh cho phó tướng giữ vững, bao vây Nghĩa Hùng Quan, không được tấn công mạo hiểm, chờ ngài ấy trở về, sau đó mới quyết định.
Đêm hôm đó, Vương Gia dẫn ta và một số hộ vệ thân cận, âm thầm rời khỏi Nghĩa Hùng Quan.
Suốt đường đi , Vương Gia không ngừng tiến lên, hầu như không ăn, không uống, không ngủ.
Sau khi lao nhanh qua năm ngày đêm, cuối cùng chúng ta đã trở lại vương trướng của Hách Lạp.
Vương Trướng đã hỏng, mọi người đã tìm kiếm nhiều ngày nhưng không tìm thấy tung tích của vương hậu và vương t.ử.
Chú ch.ó săn mà Vương Gia mang về đã quen với mùi của vương hậu, dựa vào nó dẫn đường, chúng ta đến một vách đá cách vương trướng hàng trăm dặm.
Chó săn sủa điên cuồng về phía vách đá, sắc mặt của Vương Gia càng lúc càng tái nhợt.
Ta có linh cảm không lành.
Vương Gia ra lệnh.
"Mang dây thừng đến đây, ta muốn xuống kiểm tra."
Mọi người khuyên Vương Gia không nên tự mình xuống, vách đá quá sâu, rất nguy hiểm.
Vương Gia không để ý đến chúng ta , đích thân buộc dây thừng quanh eo và bắt đầu leo xuống vách đá.
Chúng ta ở trên cầm dây thừng, im lặng chờ đợi.
Sau một thời gian dài, từ dưới vách đá, vang lên tiếng thét đau đớn xé lòng của Vương Gia...
Là lỗi của ta
Ta không nên kể cho vương hậu nghe về việc Nghĩa Hùng Quan sắp thất thủ.
Ta nghĩ nàng ấy sẽ thuyết phục đệ đệ mình đầu hàng, xin Vương Gia tha mạng.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.