Loading...
T.ử Cấm Thành sau đêm đại lễ Vu Lan dường như rơi vào một khoảng lặng đầy áp lực. Chiếc Phượng ấn bằng ngọc thạch lạnh lẽo giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay của Lăng Tuyết Nhạn. Nàng ngồi trong chính điện của Trích Tinh Các, đôi mắt thâm trầm nhìn vào biểu tượng quyền lực mà biết bao nữ nhân phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống mới chạm tới được .
"Nương nương, người đã thức trắng ba đêm rồi ." Linh Nhi lo lắng dâng lên một chén tổ yến: "Bây giờ người là Vĩnh Phi, quyền nghiêng lục cung, việc gì cũng có thể giao cho kẻ dưới , xin người hãy giữ gìn thân thể."
Lăng Tuyết Nhạn khẽ đặt chiếc ấn xuống hộp gấm, giọng nói thanh lãnh: "Linh Nhi, Phượng ấn này không chỉ là quyền lực, nó còn là một khối băng nghìn năm. Nếu không cầm chắc, nó sẽ khiến người ta c.h.ế.t cóng. Bổn cung không lo việc cung vụ, Bổn cung đang đợi sự phản kháng cuối cùng từ Trình Thục Quý phi."
Theo phân tích của Lăng Tuyết Nhạn, Thục Quý phi và Tiêu Hoàng hậu đều là những kẻ mang tâm lý "chó cùng rứt dậu". Khi Tiêu gia sụp đổ, Trình gia lụi bại, chỗ dựa lớn nhất của các nàng ta đã mất, bước tiếp theo chắc chắn sẽ là một đòn tấn công liều c.h.ế.t nhắm thẳng vào mạng sống của nàng hoặc sự sủng ái của Hoàng đế.
Quả nhiên, chỉ hai ngày sau , Tiểu Đào T.ử mang về một tin tức quan trọng: Trình Thục Quý phi đang âm mưu sử dụng bí thuật phương Nam để đầu độc vào đồ ăn của Hoàng đế, sau đó đổ tội cho Lăng Tuyết Nhạn thông qua việc lợi dụng quyền quản lý ngự thiện phòng của nàng.
"Nàng ta muốn cùng Bổn cung đồng quy vu tận?" Lăng Tuyết Nhạn nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc sảo: "Được, vậy thì hãy để nàng ta tự uống chén đắng mà mình đã pha."
Lăng Tuyết Nhạn lập tức triệu tập Mã công công và Tần Thái y. Nàng không ngăn cản hành động của Thục Quý phi, mà bí mật tráo đổi loại độc d.ư.ợ.c đó thành một loại t.h.u.ố.c gây ảo giác mạnh nhưng không c.h.ế.t người . Đồng thời, nàng sắp xếp để Lạc Quân Nghiêm "vô tình" chứng kiến màn kịch này .
Trưa hôm đó, tại điện Duyệt Anh, Trình Thục Quý phi mang đến một bát canh sâm, vẻ mặt đầy sự dịu dàng giả tạo: "Hoàng thượng, người làm việc vất vả, thần thiếp đã đích thân hầm bát canh này để người tẩm bổ."
Ngay khi Hoàng đế định nâng bát canh lên, Lăng Tuyết Nhạn bước vào , tà áo tím uy nghiêm quét trên sàn điện. Nàng không quỳ lạy như thường lệ mà đi thẳng tới trước mặt Thục Quý phi.
"Thục Quý Phi nương nương quả là có lòng. Nhưng theo quy tắc mới của lục cung, mọi đồ ăn dâng lên Hoàng thượng đều phải được muội kiểm tra qua." Lăng Tuyết Nhạn ra hiệu cho Tần Thái y bước lên.
Gương mặt Trình Thục Quý phi biến sắc, nàng ta cố giữ bình tĩnh: "Vĩnh Phi, ngươi đừng có cậy quyền mà lăng mạ người khác! Đây là tâm ý của Bổn cung dành cho Hoàng thượng!"
"Tâm ý hay là độc d.ư.ợ.c?" Lăng Tuyết Nhạn lạnh lùng ngắt lời. Nàng cầm bát canh lên, đưa đến trước mặt Thục Quý phi: "Nếu nương nương nói đây là tâm ý, vậy xin mời nương nương uống trước nửa bát để chứng minh."
Thục Quý phi run rẩy, nàng
ta
lùi
lại
, bát canh rơi xuống đất vỡ tan tành.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cung-phi-thuong-vi-ky/chuong-11
Chất lỏng bên trong sủi bọt trắng xóa (do phản ứng với chất thử mà Lăng Tuyết Nhạn
đã
bí mật rắc
vào
). Lạc Quân Nghiêm đập mạnh tay xuống bàn, cơn thịnh nộ bùng phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cung-phi-thuong-vi-ky/chuong-11.html.]
"Trình Tố Nhã! Ngươi dám hạ độc Trẫm!"
Trước bằng chứng không thể chối cãi, Thục Quý phi ngã quỵ. Nàng ta bị tước bỏ phong hiệu, giáng làm thường dân và bị đày vào lãnh cung ngay lập tức. Cánh cửa Vĩnh Ninh Cung rực rỡ một thời giờ đây bị niêm phong vĩnh viễn.
Sau khi giải quyết xong Thục Quý phi, Lăng Tuyết Nhạn quyết định đến một nơi cuối cùng: Phượng Nghi Cung. Nơi này giờ đây hoang tàn, đầy màng nhện và hơi lạnh lẽo. Hoàng hậu Tiêu Minh Ngọc ngồi đó, tóc xõa rượi, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không .
Lăng Tuyết Nhạn bước vào , tiếng giày hoa chạm trên sàn đá vang vọng. Nàng nhìn người phụ nữ từng là mẫu nghi thiên hạ, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn.
"Tiêu Minh Ngọc, người thua rồi ." Lăng Tuyết Nhạn gọi thẳng tên Hoàng hậu, giọng nói không có sự hả hê, chỉ có sự bình thản của một người đã trải qua quá nhiều dông bão.
Hoàng hậu ngước mắt lên, cười điên dại: "Ngươi nghĩ ngươi thắng sao ? Hậu cung này là một cái cối xay thịt. Hôm nay là ta , ngày mai sẽ là ngươi! Hoàng thượng sủng ái ngươi hôm nay, nhưng liệu có sủng ái ngươi mãi mãi?"
"Ta không cần sự sủng ái mãi mãi." Lăng Tuyết Nhạn cúi xuống, thì thầm vào tai Hoàng hậu: "Ta chỉ cần quyền lực đủ để không ai có thể làm hại mình và gia đình mình nữa. Đó là điều mà người , dù ngồi trên phượng vị mười năm, vẫn không bao giờ hiểu được ."
Nàng quay lưng bước ra khỏi Phượng Nghi Cung. Phía sau lưng nàng, tiếng gào thét của Hoàng hậu lịm dần trong màn đêm.
Vài ngày sau , Hoàng hậu qua đời vì u uất. Vị trí mẫu nghi thiên hạ để trống. Lạc Quân Nghiêm đứng trên lầu cao của Trích Tinh Các, ngắm nhìn giang sơn rộng lớn, rồi quay sang nắm lấy tay Lăng Tuyết Nhạn.
"Nhạn nhi, vị trí đó... chỉ có nàng mới xứng đáng."
Lăng Tuyết Nhạn nhìn lên bầu trời đầy sao . Nàng biết , từ Đáp ứng đến Chiêu Dung, từ Phi lên Hoàng hậu, mỗi bước chân nàng đi đều nhuốm đầy m.á.u và nước mắt. Nhưng nàng không hối hận. Nàng đã dùng trí tuệ hiện đại để viết lại vận mệnh của mình tại T.ử Cấm Thành này .
Lễ sắc phong Hoàng hậu diễn ra rầm rộ nhất trong lịch sử. Lăng Tuyết Nhạn khoác lên mình bộ phượng bào thêu phượng hoàng sải cánh bằng chỉ vàng, đầu đội phượng quan rực rỡ, chậm rãi bước lên từng bậc thềm đá trắng của điện Thái Hòa.
Nàng nhìn xuống vạn dân, nhìn xuống hàng dài các phi tần đang quỳ lạy cung nghiêm. Nàng đã chính thức "thượng vị". Nhưng Lăng Tuyết Nhạn biết , dù Nhạn đã hóa thành Phượng, nàng vẫn phải ghi nhớ chức trách của mình và không được lơ đãng trong mỗi nước đi . Phượng vị chưa bao giờ để người ngồi trên đó yên ổn , chỉ có kẻ biết khôn ngoan biết giữ mình mới có thể làm chủ hậu cung.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.