Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đúng là đồ khốn, thật sự quá khốn nạn.
Với kiểu hành xử không biết giữ quy tắc của tên hoàng đế vô lại này , ta vô cùng khinh thường.
Trương Cố Dương nói sẽ lẻn qua đón giao thừa cùng ta , nhưng cung yến còn chưa kết thúc, trong cung đã loạn cả lên.
Thị vệ khắp nơi tìm kiếm, nghe Lệ Viễn nói là trong cung yến có một nữ thích khách trà trộn vào , nhân lúc múa hát muốn ám sát Hoàng đế.
Dù không thành công nhưng cũng chạy thoát, Hoàng đế giận dữ, nói phải tìm cho bằng được , sống phải thấy người c.h.ế.t phải thấy xác, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho.
Nếu chỉ là một thích khách thì thôi đi , nhưng Nguyên Thục phi và Lý Quý phi tại hiện trường tranh cãi về nguồn gốc của thích khách, kết quả Hoàng đế lệnh cho thử độc lại toàn bộ món ăn trong cung yến.
Phát hiện trong ba món canh, năm bát súp và hơn mười món ngọt đều bị hạ độc với mức độ khác nhau .
Có loại làm người ta tiêu chảy, nôn mửa, có loại làm người ta thần trí mê man, trong đó có một món làm người ta gặp Diêm Vương ngay tức thì.
Vậy là ổ ong vò vẽ bị chọc thủng thật rồi .
Nguyên Thục phi nói món ăn do Lý Quý phi phụ trách, Lý Quý phi nói việc mua sắm là công việc của Nguyên Thục phi.
Nguyên Thục phi lại nói truyền món ăn là do Tôn Hiền phi tiếp nhận từ Lý Quý phi.
Lý Quý phi thì nói Tề Đức phi cũng đã hỏi có cần giúp đỡ gì không .
Tôn Hiền phi bật khóc kêu oan, Tề Đức phi bên cạnh phụ họa rằng mình không có cơ hội tiếp xúc với độc d.ư.ợ.c, xin Hoàng đế tra xét nguồn gốc độc d.ư.ợ.c.
Đêm đó, không ai trong hoàng cung có thể ngủ được .
Trương Cố Dương dẫn thị vệ, lục tung Vân Hà cung lên bảy tám lần .
Ta lo lắng không yên, sợ họ đá vỡ vại dưa muối của ta .
May mà họ chỉ tìm người , không tìm gà.
Một con gà mái, hai con thỏ trắng, hai vại dưa muối và hầm chứa đầy cải thảo, khoai lang, bí đỏ, cà rốt của ta đều nguyên vẹn nhờ nỗ lực của Trương Cố Dương.
Thích khách như biến mất khỏi nhân gian, trong hoàng cung rộng lớn không thấy tung tích.
Vì vậy phạm vi tìm kiếm thích khách mở rộng ra toàn thành.
Việc phòng vệ hoàng cung trước Tết thắt c.h.ặ.t hơn nhiều, Trương Cố Dương bận đến mức chân không chạm đất, chỉ kịp để Lệ Viễn đưa tin cho ta nói dạo này không thể lẻn qua được .
Ta tỏ ra vô cùng thấu hiểu.
Nam nhân mà, sự nghiệp là quan trọng nhất.
Gần đây Thúy Thúy say mê cùng Cảnh Thăng nghiên cứu kế hoạch cải tạo trang trại nuôi thỏ ở cung Minh Chỉ, hàng ngày nàng
ta
đều sang bên đó, hai
người
đóng cửa
lại
bàn tán rì rầm.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/day-vao-lanh-cung/chuong-11
Ta đoán là họ đang bàn cách làm món đầu thỏ cay, hoặc đang cân nhắc làm món thỏ kho.
Vì Trương Cố Dương mang cho ta hai con thỏ, một đực một cái.
Ta rất ủng hộ hành động tự cải thiện bữa ăn của Thúy Thúy, cà rốt cứ tự nhiên lấy, chỉ mong thỏ phải nuôi thật mập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/day-vao-lanh-cung/chuong-11.html.]
Tất nhiên, lý do lớn hơn là ta thực sự không muốn ăn cà rốt nữa.
Bất kể là canh cà rốt, cà rốt thái sợi, cà rốt xào hay hầm, hoặc cà rốt khô, cà rốt muối, ta đều không muốn ăn nữa.
Vào ngày thứ ba của cuộc truy lùng thích khách khắp cung, ta xuống hầm lấy cà rốt cho Thúy Thúy.
Vừa dỡ đống cải thảo ra , ta liền thấy một bàn tay lộ ra ở bên trong.
Trên tay ấy còn cầm một con d.a.o găm.
Mũi d.a.o găm đang chĩa thẳng vào n.g.ự.c ta .
Một tay Thúy Thúy xách l.ồ.ng thỏ, đứng ở cửa hầm hỏi ta .
“Tiểu thư, người có cầm nổi không ? Hay để em giúp?”
Mũi d.a.o găm dí sát thêm một chút.
Ta hứng khởi bảo Thúy Thúy nhanh ch.óng mang thỏ đi tìm Cảnh Thăng, rồi một tay nắm lấy bàn tay cầm d.a.o găm, kích động nắm lấy tay hắn lắc mạnh.
“Cuối cùng ngươi cũng đến!”
Mỗi nữ chính đều phải cứu một nam chính bị thương, tiểu thuyết xuyên không không lừa ta !
Không biết tại sao , bàn tay cầm d.a.o găm cố rút mạnh lại .
Ta vạch đống cải thảo ra , quả nhiên lộ ra một khuôn mặt rất đẹp .
Dù hơi mang vẻ âm nhu nhưng cũng không kém phần mỹ mạo.
Ánh mắt ta nhìn hắn chẳng khác gì một con sói đói mười ngày đột nhiên thấy một miếng thịt.
Ban đầu thiếu niên nhìn ta với ánh mắt hơi đùa cợt, nhưng cuối cùng bị ta nhìn đến rùng mình .
“Nương nương đang đợi ta à ?”
Ta đoán ban đầu thiếu niên muốn nói rằng nếu ta dám nói ra , hắn sẽ g.i.ế.c ta , nhưng vì câu mở đầu của ta quá kinh khủng, hắn há miệng, cuối cùng vẫn bại dưới sự vô liêm sỉ của ta , đổi thành câu hỏi khác.
Tuy nhiên, câu hỏi này có lẽ còn khó trả lời hơn câu trước .
Trước hết, nếu ta trả lời là đúng, thì ít nhất phải chứng minh hai điểm.
Thứ nhất, ta biết hắn sẽ đến.
Thứ hai, ta biết hắn đến để làm gì.
Vấn đề là, ta không biết cả hai điểm này .
Nếu ta trả lời là không , thì ta phải giải thích câu nói trước của mình .
Không biết hắn có hiểu khi ta nói về việc xuyên không không .
Vì vậy , ta chỉ có thể tiếp tục cố gắng kéo hắn ra khỏi đống cải thảo.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.