Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không hiểu sao , khi ta nói điều này , ta luôn cảm thấy Từ Thịnh có chút chột dạ .
Điều này đâu phải lỗi của hắn .
Sau khi quyết định xong kế hoạch, ta lại quay về cuộc sống hàng ngày trồng rau.
Không phải ta không tích cực thu dọn hành lý, thực sự là ta không có hành lý gì để thu dọn.
Ngoài nông trang nhỏ trong cung Vân Hà mà ta tự tay xây dựng, thì toàn bộ tài sản có giá trị của ta chỉ là chiếc vòng tay mang theo.
Cái túi tiền mà Từ Thịnh đưa cho ta vào lễ hoa đăng, đã bị hắn lấy lại khi đưa ta về cung, không để lại đồng xu nào cho ta .
Lúc đầu sao ta lại mù quáng tin vào lời hắn nói "tiêu hết cũng là bản lĩnh của ta " chứ.
Hắn vốn không định cho ta tiêu hết, đơn giản chỉ là để ta có cái vỏ bọc thôi.
Trước thì khuyên ta ăn hết, dùng hết cho thân thể khỏe mạnh, đừng mua đồ mang về, sau lại bảo tiêu hết là bản lĩnh của ta .
Chẳng phải tính là bản lĩnh của ta sao , cả túi tiền mua đồ ăn còn phải ăn hết, ta phải có dạ dày lớn đến mức nào chứ.
Đúng là một nam nhân keo kiệt và ích kỷ.
Không biết tiểu sư muội mà hắn để ý rốt cuộc nhìn trúng hắn ở điểm nào.
Mùa hè là mùa thu hoạch hoa quả.
Ta tiếp tục truyền thống của năm ngoái, phơi đầy mái nhà đào khô, và cùng Thúy Thúy thực hiện ước mơ ăn dưa hấu no nê.
Điều duy nhất tiếc nuối là nho vẫn chưa leo đầy giàn, không thể ngồi dưới gốc để tránh nóng.
Trương Cố Dương thấy ta hay nhìn giàn nho, còn tốt bụng hỏi ta có muốn đặt một cái xích đu dưới giàn nho không .
Suýt chút nữa ta bị sặc nước vào phổi.
Giàn nho kết hợp với xích đu, thật may ta không mang họ Phan, nếu không cung Vân Hà phải đ.á.n.h dấu mờ rồi .
Dĩ nhiên, Từ Thịnh cũng từng hỏi ta câu hỏi tương tự và nhận được sự từ chối cương quyết của ta .
Ta còn nhiệt tình khuyên hắn lần sau muốn đặt xích đu dưới giàn nho, tốt nhất nên đặt cho người trong lòng của hắn .
Từ Thịnh nghe xong không phản bác, chỉ nhìn ta thêm một cái.
Theo bản năng, ta bổ sung thêm một câu.
“Khi ngươi định xây dựng diều gì đó tuyệt vời thì ngươi nên hỏi người trong lòng mình có chấp nhận điều đó hay không .”
Dù sao đây thuộc về đại trí tuệ, cũng không biết nhi nữ giang hồ như nàng ta có thể hiểu được hay không .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/day-vao-lanh-cung/chuong-23.html.]
Biểu cảm của Từ Thịnh trở nên
rất
kỳ quái.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/day-vao-lanh-cung/chuong-23
“Người trong lòng của ta có chấp nhận hay không , người không biết sao ?”
Đề này dễ đáp, ta thẳng thắn đáp lại .
“Người trong lòng của ngươi có chấp nhận được hay không ta làm sao biết được ?”
Nói xong ta cùng Từ Thịnh đều ngây ra , sau đó đều nhìn đối phương với ánh mắt hoài nghi.
Từ Thịnh nghĩ cái gì ta không biết , bởi vì hắn ngây người một lúc lâu, rồi quay đầu chạy mất.
Sau đó hắn biến mất suốt cả mùa hè.
May mà mùa hè lương thực phong phú, Cảnh Thăng lại cho ta hai cái màn, cuối cùng giải quyết được vấn đề muỗi.
Trương Cố Dương không biết đi cửa nào, tặng ta một cái bánh xe gió đã bị một vị nương nương nào đó dùng hỏng, mày mò nửa ngày mà không sửa được , chỉ đành bỏ cuộc.
Kỳ thực ta cũng khuyên hắn bỏ đi , dù sao bánh xe gió cũng cần người quay , so với nó ta càng hoài niệm quạt máy.
Có lẽ cái nóng gay gắt cũng làm thích khách sợ hãi, suốt cả mùa hè ta không nghe Trương Cố Dương nhắc đến chuyện có thích khách, trái lại hậu cung lại thêm một hoàng t.ử, hai công chúa.
Sinh mẫu của hoàng t.ử là một vị tài nữ địa vị thấp, không biết là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đột nhiên mất linh hay có vấn đề gì khác, nói chung là nàng ta thuận lợi m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở.
Nhưng vị tài nữ này rõ ràng không có vận may như Lý Quý phi, khó sinh trước mắt còn có thể được bảo vệ.
Theo như tin tức Cảnh Thăng nghe được là, sinh suốt ba ngày, cuối cùng là hoàng thượng hạ lệnh, m.ổ b.ụ.n.g vị tài nữ đó, mới sinh được hoàng trưởng t.ử.
Ta cảm thấy dùng từ sinh không đúng lắm, vì thời này không có phẫu thuật lấy thai, ta nghiêng về là, bỏ mẹ giữ con.
Lúc đầu hoàng đế hứa hẹn là ai sinh được hoàng trưởng t.ử thì lập người đó làm hoàng hậu, vấn đề là sinh mẫu của hoàng trưởng t.ử đã anh dũng hi sinh.
Tuy nhiên hoàng đế vì muốn thể hiện tình cảm sâu đậm, vẫn phong cho vị tài nữ đó vinh quang cao nhất, vượt cấp phong làm Chiêu Nghi, theo lễ chế cửu tần mà an táng.
Ọe, thật là cảm động.
Tại sao không truy phong nàng ta làm Hoàng hậu?
Dù sao người đã c.h.ế.t không tính, một Hoàng hậu được ghi tên trên bài vị có thể trở ngại ai?
Khi Cảnh Thăng tám chuyện với ta , ta nghe mà cảm thấy vô cùng chán ghét.
Ngược lại , Trương Cố Dương nói với ta rằng, hiện tại bốn phi t.ử đang tranh giành quyền nuôi dưỡng đại hoàng t.ử, cãi nhau đến giai đoạn căng thẳng.
Cẩu hoàng đế vẫn chưa quyết định, hôm nay thưởng cho Lý Quý phi một cây như ý, ngày mai lại tặng Tôn Hiền phi hai tấm vải lụa, ngày kia thì gửi cho Tề Đức phi ít món ăn còn sót lại trên bàn mình .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.