Loading...

Em là mùa xuân là ánh trăng sáng trong lòng anh
#23. Chương 23

Em là mùa xuân là ánh trăng sáng trong lòng anh

#23. Chương 23


Báo lỗi

Khi còn nhỏ, cha mẹ hai bên dạy họ nói chuyện, nhận biết người khác. Đến lượt Lâm Kỳ , mỗi lần cô đều nhớ không được tên Chu Duyệt. Mẹ Lâm để cô dễ nhớ, chỉ lên trăng trên trời, rồi chỉ Chu Duyệt, bảo rằng đó là mặt trăng của nhà họ Chu, tên là Chu Duyệt.

Hiện tại Chu Duyệt có còn là mặt trăng của nhà họ Chu hay không vẫn còn là một ẩn số , nhưng hồi đó, cậu chắc chắn là niềm tự hào của mọi người .

Lâm Kỳ dựa vào mặt trăng, cuối cùng cũng nhớ ra tên Chu Duyệt.

Mặt trăng tự nhiên trở thành biểu tượng của Chu Duyệt trong tâm trí Lâm Kỳ, và mỗi lần nhìn thấy mặt trăng, cô lại nghĩ đến Chu Duyệt.

Hồi nhỏ, Lâm Kỳ luôn gọi Chu Duyệt là "Mặt trăng", nhưng lớn lên, cô bắt đầu gọi thẳng tên cậu là Chu Duyệt. Sau này , cô thậm chí còn học cách gọi cậu là "Anh Chu Duyệt" để trêu chọc cậu .

Số điện thoại trong danh bạ của cô là do Chu Duyệt lưu lại , còn biệt danh "Anh Chu Duyệt" thì sau này cô cố tình đổi.

Còn WeChat, là Lâm Kỳ thêm cậu ấy trước , và biệt danh "Mặt trăng " bao năm qua vẫn không hề thay đổi.

Hộp thoại vẫn dừng lại ở ngày trước kỳ thi cuối kỳ, hôm đó họ ở lại trường ôn tập. Lâm Kỳ trong giờ tự học buổi tối đã chụp gửi Chu Duyệt năm sáu bài tập, Chu Duyệt đáp lại cho cô sáu tấm hình kèm theo cách giải và hướng suy nghĩ, không nói thêm một lời thừa nào.

Trong khi mọi người còn đang ngẩn người , Lâm Kỳ đã bắt đầu suy nghĩ miên man.

Đổng Hạo Thần lịch sự lướt lên lướt xuống lịch sử trò chuyện một chút, sau đó kinh ngạc thốt lên: "Đây là cách học sinh giỏi nhất duy trì tình bạn sao ?" Kim Tuệ Tuệ : "Lâm Kỳ, không trách lần này cậu tiến bộ nhiều như vậy ."

Ngay cả Trần Tư Duệ cũng kinh ngạc. Hai người ngoài những bức hình ra thì không hề nói thêm lời nào, gửi bài tập và nhận lại cách giải — thật là một sự ăn ý đáng kinh ngạc, cho thấy Chu Duyệt và Lâm Kỳ thường xuyên trao đổi theo cách này . Hơn nữa, Lâm Kỳ trước mặt Chu Duyệt thậm chí không nói một lời thừa, trông hai người như thực sự chẳng có chút không khí mập mờ nào.

Nhưng chính điểm này lại khiến người ta suy nghĩ.

Cuối cùng mọi người cũng quây về trọng điểm, đưa ra những câu hỏi sắc bén: "'Mặt Trăng' nghĩa là gì? Không phải vừa rồi ghim lên đầu sao ?"

Lâm Kỳ trả lời câu hỏi thứ hai trước : "để tiện hỏi cách giải bài thi cuối cùng nên để lên , sau quên đổi."

"Vậy còn 'Mặt Trăng' này thì sao ?" Lưu Tuệ Tuệ với trực giác nhạy bén hỏi: "Chu Nguyệt, vậy ra là 'Mặt Trăng' nghĩ là gì?"

Lâm Kỳ: "..." 

Lâm Kỳ vẫn chưa nghĩ ra được lý do. Cô nhìn Chu Duyệt, mọi người cũng nhìn theo.

Chu Duyệt: "Sao cậu lại nhìn tớ?"

Chu Duyệtkhông định giúp cô; cậu khoanh tay, vẻ mặt như đang thưởng thức màn trình diễn: "Sao cậu lại lưu danh bạ tên của tớ là 'Mặt Trăng'?"

Lâm Kỳ trừng mắt nhìn cậu : cậu thật sự không biết ???

Đột nhiên, một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu cô, khiến cô vừa đau khổ vừa oán hận: "Haiz, tên cậu ta bình thường quá. Lần đầu gặp mặt, tớ chẳng nhớ ra nổi. Sau này tớ cứ tưởng "nhạc" (越) nghe giống "mặt trăng" (月), nên tớ lưu tên cậu ta vào danh bạ để dễ nhớ. Nhưng rồi tớ   lại lười đổi tên..."

Câu chuyện của Lâm Kỳ nửa thật nửa giả, khiến mọi người bị thuyết phục.

Kim Tuệ Tuệ đột nhiên hiểu ra gật đầu: " Đúng vậy , nếu cái tên này không dùng lên con người Chu Duyệt , thì đúng là khá bình thường."

Trần Tuyết Vũ : " là Chu Duyệt xuất sắc mới cứu vãn được cái tên này ."

Đổng Hạo Thần và Nghiêm Thụy Húc: "Ừ, nghe cũng có lí đấy chứ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/em-la-mua-xuan-la-anh-trang-sang-trong-long-anh/chuong-23
"

Chu Việt: "?"

Sao lại bắt đầu công kích tên người ta thế?

Lâm Kỳ cất điện thoại đi , thuận tiện gửi cho Chu Duyệt vài biểu tượng cảm xúc kiểu cũ cô giữ lại từ mẹ .

【Mỉm cười tặng bạn.jpg】

【Cậu thật tốt bụng.jpg】

【Mỗi ngày đều vui vẻ.jpg】

Điện thoại của Chu Duyệt rung lên vài lần . Cậu liếc mắt , giả vờ như không thấy gì.

***

Gần 11 giờ đêm, hầu hết mọi người đều mệt mỏi . Một ngày dài ở công viên giải trí,  xếp hàng mất nửa ngày, cũng đã bắt đầu ảnh hưởng đến sức khỏe. Ai cũng cảm thấy mệt mỏi, cơ thể đau nhức và năng lượng cạn kiệt.

Bắp chân và vai của Lâm Kỳ đặc biệt đau nhức.

Vậy nên, họ ngầm quyết định kết thúc một ngày. Đổng Hạo Thần tuyên bố ngày mai không cần dậy sớm; mọi người có thể ngủ nướng bao lâu tùy thích.

Khi Lâm Kỳ tắm xong, căn nhà đã yên tĩnh trở lại . Kim Lộ Lộ và Trần Tuyết Vũ đã đi ngủ.

Cô liếc nhìn đồng hồ; đã 12:06 sáng.

Lâm Kỳ cất quần áo bẩn vào phòng và lấy bật lửa từ trong ra .

Gõ cửa trong không gian yên tĩnh như thế này sẽ tạo tiếng động . Nhìn qua khe cửa thấy tối như mưc, Lâm Kỳ quyết định sẽ trực tiếp đẩy cửa đi vào .

Căn phòng không cócửa sổ chìm trong bóng tối, một bóng người ngồi trên giường,  điểm đỏ nhỏ xíu le lói trong bóng tối, chỉ đủ soi rõ khuôn mặt Chu Duyệt.

Thấy Lâm Kỳ bước vào , Chu Duyệt dụi tắt điếu t.h.u.ố.c rồi với tay bật hiếc đèn ngủ nhỏ cạnh cửa sổ.

Lâm Kỳ định bật đèn chính, nhưng Chu Duyệtngăn cô lại : "Đừng, sáng quá."

Lâm Kỳ ném bật lửa cho Chu Duyệt, Chu Duyệtthản nhiên bắt lấy.

"Tớ biết cậu   chưa ngủ. Đây là quà tặng, sinh nhật vui vẻ."

Lâm Kỳ tiện tay đóng cửa lại , ngồi lên mép giường của Chu Duyệt tự mãn nói : 'Hơi bị xịn , đắt lắm ấy .'"

Chu Duyệt cởi trần, liên tục bật tắt bật lửa, tiếng lách tách khe khẽ.

"Sao cậu tặng tớ cái này ?" Chu Duyệt hỏi, tay với lấy một điếu t.h.u.ố.c mới.

Lâm Kỳ thành thật nói : " cậu nhỏ giọng lại một chút. Cái này để nâng cao hình ảnh của cậu . Tớ đã thấy cậu hút t.h.u.ố.c trước đây, trông cậu rất ngầu, nhưng với cái bật lửa nhựa màu đỏ kia không hợp ..."

Lâm Kỳ nghĩ nghĩ  một lát rồi nói thêm: " Nhưng cậu vẫn nên hút ít chút ."

Chu Duyệt ném bật lửa lại cho cô, và dưới ánh mắt dò hỏi của cô, cậu nói : "Châm lửa giúp tớ."

Lâm Kỳ vụng về châm thuốc: " làm như nào? Như thế này à ?"

Chu Duyệt ngậm thuốc, nói lơ lớ: 'Chỉ khi có gió mới phải che bằng tay.'"

Nhưng bây giờ không có  gió, Chu Duyệt liền đưa miệng lại gần ngọn lửa và nhẹ nhàng ấn xuống .

Ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt họ. Khuôn mặt Chu Duyệt từ từ tiến lại gần, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào Lâm Kỳ, đôi mắt đẹp trai vẫn sáng ngời ngay cả trong bóng tối, nhưng ánh mắt Lâm Kỳ lại dán chặt vào ngọn lửa và đầu lọc thuốc.

Ngay khi điếu t.h.u.ố.c được châm, hơi thở của Lâm Kỳ không hiểu sao lại nghẹn lại .

Chu Duyệt hỏi: "Muốn thử không ?"

Lâm Kỳ ngẩng đầu: "Cái gì?" 

 Chu Duyệt im lặng nhìn Lâm Kỳ, rồi cầm lấy bật lửa từ tay cô.

"Hút thuốc"

Giọng Chu Duyệt nhẹ nhàng, mang theo chút quyến rũ.

Lâm Kỳ nóng lòng muốn phá vỡ bầu không khí lạ lùng này . Cô lắc đầu, vừa định mở miệng, Chu Duyệt đã cúi xuống,  thổi nhẹ một làn khói vào miệng cô, môi hai người gần như chạm vào nhau .

"Khụ khụ khụ!"

Lâm Kỳ giật mình , ngã người ra sau , va vào công tắc đèn, ánh sáng lập tức tràn ngập căn phòng.

 

 

Vậy là chương 23 của Em là mùa xuân là ánh trăng sáng trong lòng anh vừa khép lại với những tình tiết đầy lôi cuốn. Là một truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Sủng, Học Đường, Học Bá, Thanh Xuân Vườn Trường, tác phẩm này đang được rất nhiều độc giả theo dõi mỗi ngày trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới nhanh nhất, và đừng quên khám phá thêm các truyện hot cùng thể loại đang chờ bạn phía trước!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo