Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Trên bộ y phục ấy thêu hai con đom đóm nhỏ.
“Chúc Tiểu Huỳnh, ta tìm nàng suốt nửa tháng trời, đến một giấc ngủ yên cũng không có . Còn nàng thì sao ? Nàng ở đây…”
Hứa Phi Mặc nhìn Từ Phong Thanh, cố nén lửa giận, chìa tay về phía ta :
“Qua đây.”
Ta nép sau lưng Từ Phong Thanh, chẳng muốn nhìn hắn thêm một cái.
“Tiểu Huỳnh là kẻ ngốc, chuyện này không thể trách nàng ấy .”
Hứa Phi Mặc rất nhanh đã bình tĩnh lại . Hắn cảm thấy với đầu óc của ta , chắc chắn không nghĩ ra chuyện bỏ nồi này trông nồi khác.
“ Nhưng Phong Thanh huynh , ta nghĩ huynh phải giải thích cho ta một chuyện. Vì sao vị hôn thê của ta lại ở chỗ huynh ?”
Không đợi Từ Phong Thanh mở miệng, ta đã lên tiếng trước :
“Không liên quan tới phu quân ta . Là ta , Chúc Tiểu Huỳnh, không muốn làm vị hôn thê của Hứa Phi Mặc ngươi nữa.”
Nghe ta gọi Từ Phong Thanh là phu quân, Hứa Phi Mặc đầy vẻ không dám tin:
“Tiểu Huỳnh, chẳng phải nàng luôn muốn gả cho ta sao ?
“Nửa tháng ngay cả mèo ch.ó nuôi còn chưa thân nổi, vậy mà nàng đã một lòng một dạ theo hắn rồi ?”
Đúng vậy .
Nửa tháng ngay cả mèo ch.ó cũng chưa nuôi thân được .
“ Nhưng nửa tháng này đã đủ để Tiểu Huỳnh hiểu hai chuyện.”
Ta nhìn thẳng vào hắn :
“Chơi xích đu sẽ không bị mắng, bệnh của Tiểu Huỳnh là có thể chữa khỏi.”
Nghe tới xích đu và bệnh của ta , Hứa Phi Mặc sững người .
“Ngươi nói ngươi rất lo cho Tiểu Huỳnh, nhưng vừa gặp Tiểu Huỳnh, ngươi vẫn cứ mở miệng gọi ta là kẻ ngốc.”
Ta vốn không muốn khóc như vậy .
Nhưng nước mắt lại chẳng chịu nghe lời.
“Giống như trước kia , lúc ngươi mắng Tiểu Huỳnh là đồ ngốc, đồ ngu xuẩn, không phải Tiểu Huỳnh nghe không hiểu, cũng không phải không biết đau lòng.”
“Từng chữ từng câu Tiểu Huỳnh đều hiểu hết, nhưng hiểu rồi , đau lòng rồi thì có thể làm sao đây?
“Tiểu Huỳnh vẫn phải tha thứ cho ngươi, bởi vì Tiểu Huỳnh chẳng còn nơi nào khác để đi .”
Hứa Phi Mặc ngẩn ra , chần chừ nói lời xin lỗi :
“Là ta sai, ta không nên gọi nàng như vậy . Nhưng nàng cũng không nên chạy tới nhà người khác…”
Hắn không biết .
Hắn chẳng biết gì cả.
Rùa
Ngày ấy một mình rời khỏi nhà, thật ra ta rất sợ.
Sợ người khác nhìn ra ta là kẻ ngốc, sợ người ta cũng giống hắn , ghét bỏ ta vì ta phiền phức.
Nhưng chẳng ai để ý cả, cũng chẳng ai làm khó ta .
Thậm chí còn có người khen dây kết ta thắt đẹp , chia thêm cho ta một nắm kẹo hỉ.
Khi nhét kẹo vào cái bọc hoa nhỏ, Tiểu Huỳnh còn đắc ý nghĩ rằng, hóa ra mình cũng không phiền phức đến thế.
“Tiểu Huỳnh vốn
muốn
tới Túc Châu đợi ngươi, nhưng
ta
lên nhầm thuyền. Ta sợ
người
lái thuyền cũng giống ngươi, mắng
ta
ngu ngốc, cho nên
không
dám hỏi
lại
cho kỹ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ga-nham-nhung-duoc-yeu-thuong/chuong-9
”
“Ta ngồi nhầm kiệu hoa là bởi thấy tân nương kia khóc quá thương tâm, vậy mà chẳng có lấy một người hỏi nàng ấy một câu, ta thấy nàng ấy thật đáng thương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ga-nham-nhung-duoc-yeu-thuong/chuong-9.html.]
Nhìn thấy nàng ấy , ta liền nhớ tới chính mình .
Khi còn ở Hứa gia, lúc ta ngồi trên tảng đá khóc , đã từng mong biết bao sẽ có người tới hỏi Tiểu Huỳnh đang nghĩ gì, vì sao lại khóc .
Nhưng không có .
Một lần cũng không có .
“Tiểu Huỳnh, ta đã hối hận rồi . Nhưng nàng thử nghĩ cho ta xem, nếu người ngu ngốc là ta , chẳng lẽ nàng có thể cả đời đối tốt với ta sao ?”
Hứa Phi Mặc chất vấn ta :
“Nàng lẽ nào sẽ…”
“Ta sẽ mà.”
Ta bỗng òa khóc .
“Ta sẽ đi tìm t.h.u.ố.c thông minh cho ngươi, ta sẽ thắt thật nhiều dây kết đem bán lấy bạc. Tiểu Huỳnh sẽ mãi mãi ở bên ngươi…”
Nhìn gương mặt đầy nước mắt của ta , Hứa Phi Mặc ngẩn người .
Vậy mà mắt hắn cũng đỏ lên, hắn cầu xin muốn nắm lấy tay ta :
“Trở về rồi ta cũng sẽ dựng xích đu cho nàng, sẽ không bao giờ chê nàng ồn ào nữa.”
“Trở về chúng ta liền thành thân , ta cũng sẽ đưa nàng tới y quán chữa bệnh, chúng ta tìm đại phu giỏi nhất…”
“Chẳng phải năm 9 tuổi nàng đã đồng ý gả cho ta rồi sao ? Nàng còn thay ta uống bát canh ngọt kia , nàng…”
Ta dùng sức lau khô nước mắt, lắc đầu:
“Vị của bát canh ngọt ấy , ta đã không còn nhớ nữa rồi .”
“Hứa Phi Mặc, ngươi đi đi . Ta không cần ngươi nữa, mãi mãi cũng không cần nữa.”
Lời đã nói rõ.
Thấy lòng ta đã quyết, Từ Phong Thanh liền chắn ta ở phía sau :
“Hứa hiền đệ , châu báu bị bỏ ngoài chợ, tự khắc sẽ có người nhặt về nâng niu gìn giữ. Muốn trách thì trách chính mình mắt mù không biết nhìn người .”
“Hôn ước giữa ngươi và thê t.ử của ta , ngươi muốn kiện cáo hay làm loạn thế nào cũng được . Nhưng ngươi và ta quen biết nhiều năm, hẳn nên hiểu rõ tính tình ta luôn thiên vị người mình che chở.”
“Trước kia trên quan trường ta bảo vệ ngươi như vậy , bây giờ đối với Tiểu Huỳnh cũng thế.”
8
Một năm ấy trôi qua rất nhanh.
Tiểu Huỳnh đã nhận biết được rất nhiều chữ, cũng kết giao được không ít bằng hữu.
Lão gia gia râu trắng nói Từ Phong Thanh dạy rất tốt , Tiểu Huỳnh chỉ cần uống thêm nửa năm t.h.u.ố.c đắng nữa là bệnh sẽ hoàn toàn khỏi hẳn.
Cho nên hôn sự của ta và Từ Phong Thanh được định vào ngày lập xuân năm thứ ba.
Những phần hạ lễ tân hôn kia , Từ Phong Thanh phần lớn đều trả lại .
Chỉ giữ lại ba phần, nói rằng người ta đặc biệt gửi cho ta .
Hai phần là cô nương nhà họ Thôi gửi tới, còn một phần là của Hứa Phi Mặc.
Ta vốn tưởng trong hộp là hôn thư được định từ năm 9 tuổi ấy .
Không ngờ lại là một phong thư.
Trong thư viết rất nhiều chuyện cũ, từng câu từng chữ đều là tự thấy có lỗi , hối hận không thôi.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.