Loading...

Giang Thanh Nguyệt
#1. Chương 1

Giang Thanh Nguyệt

#1. Chương 1


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Ngoại ô thành Trường An, đèn đuốc sáng trưng.

Dưới vẻ náo nhiệt là những tên ăn mày lang thang đầu đường xó chợ.

Khi tiểu t.ử quần áo tả tơi, mặt đầy bùn đất, thân hình gầy gò lại xuất hiện lần nữa trước mắt.

Thì ta mới nhận ra , mình có một cơ hội làm lại từ đầu.

Và người trước mặt không ai khác.

Chính là con cháu sót lại của tiền triều, Tống Hạc Khanh

Tiểu t.ử gầy đó đó vì tranh giành thức ăn với lũ ch.ó hoang mà toàn thân đầy thương tích.

Có lẽ hắn thấy ta và tỷ tỷ Giang Tùng Nguyệt mặc trang phục không giống người thường, nên đã kéo lê cái chân phải có vẻ như sắp què về phía ta .

Đôi tay gầy trơ cả xương nắm c.h.ặ.t lấy góc váy lụa của ta và tỷ tỷ.

Ánh mắt ch.ó con đỏ ửng tràn đầy hi vọng, giọng run rẩy mang theo lời cầu xin:

"Tỷ tỷ."

"Cứu ta ."

Tỷ tỷ Giang Tùng Nguyệt chưa kịp phản ứng thì ta hung hăng lao tới đá tiểu t.ử đấy thật mạnh, biểu cảm đầy khinh bỉ, thốt ra lời trào phúng.

"Thứ ăn mày bẩn thỉu này ở đâu ra đấy? Thứ bùn lầy không thể trát tường, mãi mãi không thể lên được mặt bàn."

"Cả mười kiếp ngươi cũng chẳng thể sánh được với quý tộc. Cầm cái bát của ngươi rồi cút đi , càng xa càng tốt !"

Giang Tùng Nguyệt hoang mang nhìn ta .

Khi đối mặt với ánh mắt của tỷ ấy , ta có muôn vàn suy nghĩ.

Nhớ lại kiếp trước , tỷ tỷ muốn cứu tên ăn mày nhưng bị phụ thân cản trở.

Tỷ ấy đã đến nhờ ta giúp đỡ, nói rằng thấy tiểu t.ử đáng thương, cxứng đáng có một cuộc sống đầy đủ hơn.

Và ta thực sự đã bị Giang Tùng Nguyệt thuyết phục, vì yếu lòng mà cùng tý ấy âm thầm cứu giúp tên ăn mày đó.

Nhưng sau đó, tỷ tỷ lại thay đổi. Tỷ ấy thường xuyên nhìn Tống Hạc Khanh không vừa mắt, luôn tìm cách hành hạ hắn .

Ta thì lén dạy Tống Hạc Khanh học chữ đọc sách, tìm lại quan chức của triều đình trước , giúp hắn đăng cơ làm chủ thiên hạ.

Nhưng đổi lại , ta không ngờ rằng...

Ngày đầu tiên, Hắn thành công xưng đế lại cắt đứt gân tay ta , và ném ta vào trại quân địch.

Ta mãi mãi không thể quên được biểu cảm khi hắn siết c.h.ặ.t cổ ta .

Chán ghét, căm hận.

Hận không thể xóa sổ ta nhanh hơn.

"Tất cả là do ngươi, khiến trẫm và Tùng Nguyệt phải â.m dương cách biệt! Lúc ấy rõ ràng trẫm... có thể đã bảo vệ nàng ấy không ..."

"Giang Thanh Nguyệt, cảm giác sống không bằng c.h.ế.t sẽ thế nào?"

Hắn quăng ta vào quân doanh lạnh lẽo, đôi mắt đen láy tràn đầy lạnh lẽo.

"Tuỳ tiện chơi đùa, chỉ cần không c.h.ế.t là được .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/giang-thanh-nguyet/chuong-1
"

Y phục màu vàng rực rỡ biến mất trong gió tuyết, cơn gió lạnh thổi làm doanh trướng kêu xào xạc.

Tiếng cười kiêu ngạo của người đàn ông xa dần.

Nghe nói , phụ mẫu yêu thương ta hơn mạng sống, khi biết ta bị vua của mình đày vào doanh trại quân địch làm kỹ nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/giang-thanh-nguyet/chuong-1.html.]

Họ đã vì ta mà đi khắp nơi tìm kiếm sự giúp đỡ mà không thành, trong tức giận và bất lực, họ đã nhảy xuống sông t.ự t.ử.

Những lời lẽ tục tĩu và đê tiện khiến người nghe không chịu được .

Ta kìm nén cảm giác chua xót trong cổ họng, rồi c.h.ế.t trong sự vấy bẩn của vạn người , mang theo hận ý.

Không ngờ...

Trời cao đã ban cho ta một cơ hội chọn lựa lại từ đầu.

2. 

Tâm trạng của ta trở nên thất thường.

Khi mở mắt lần nữa, ta thấy mình trở về ngày tên ăn mày nhỏ bé người đầy những vết thương tích, tranh giành ăn với ch.ó hoang.

Hồi thần lại , ta nhìn tên ăn mày đáng thương trước mắt.

 

Tống Hạc Khanh, nếu ngươi thực sự muốn bảo vệ người trong lòng...

Thì ta sẽ cho ngươi cơ hội này .

Mặt ta không biểu cảm, bẻ ra từng ngón tay dơ bẩn của tên ăn mày đang nắm c.h.ặ.t góc váy lụa ta , giọng nói lạnh lùng:

"Lòng lang dạ sói."

"Giúp ngươi, ta còn ngại bẩn nữa cơ."

Nhưng hắn ôm c.h.ặ.t lấy chân ta , ngước mắt chăm chú nhìn ta .

Dù khuôn mặt tiểu t.ử đầy bụi và bùn, ngay cả khi nửa khuôn mặt bị tóc đen che khuất, vẫn có thể nhìn thấy nét đẹp trên gương mặt hắn .

"Tỷ tỷ."

"Trước đây tỷ... rõ ràng không phải như thế này ."

Hắn lại một lần nữa kéo góc váy ta , vẻ mặt lo lắng, trông có vẻ rất đỗi sốt ruột.

"Tỷ không muốn dẫn ta đi sao ?"

---

Quả nhiên.

Tống Hạc Khanh cũng thay đổi nhiều.

Trước đây hắn là một người câm, không thể nào đột nhiên lại biết nói .

Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì?

Dự định bước đi của ta chợt dừng lại , ta quay đầu.

"Xin lỗi . Ta không quen biết ngươi."

Sau đó ta nhìn quanh đám người ăn mày, tùy tiện chỉ vào một tiểu t.ử không mấy nổi bật:

"Ngươi, có muốn đi cùng ta không ?"

Tiểu t.ử đó bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen không giấu nổi vui mừng và ngạc nhiên.

Hắn ta vội vàng dùng y phục cũ kỹ của mình lau tay, cẩn thận nắm lấy tay ta đưa ra , hồi hộp mở miệng.

Giọng nói rất dễ nghe .

"Ta… muốn ."

 

Vậy là chương 1 của Giang Thanh Nguyệt vừa khép lại với những tình tiết đầy lôi cuốn. Là một truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Trả Thù, tác phẩm này đang được rất nhiều độc giả theo dõi mỗi ngày trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới nhanh nhất, và đừng quên khám phá thêm các truyện hot cùng thể loại đang chờ bạn phía trước!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo