Loading...
Mở mắt ra lần nữa, ta lại có thể trùng sinh về ngày Vĩnh Định Hầu phủ đến cửa cầu thân .
Ta trốn sau tấm bình phong, nghe bà mối khoe khoang, ba hoa chích chòe về Vĩnh Định Hầu.
Thật ra thì cũng không cần khoe khoang, Hạ gia là thương nhân, có thể gả cho Vĩnh Định Hầu, là chuyện tốt do tổ tiên phù hộ.
Tuy rằng chỉ là tục huyền*, nhưng dù sao cũng là chính thê.
(续弦: Tục huyền = tái giá, lấy vợ kế.)
Sau khi bà mối rời đi , ta từ sau tấm bình phong bước ra , định nói : "Cha, vừa nãy nữ nhi..."
"Cha! Mẹ!"
Bên ngoài sảnh truyền tới tiếng gọi thanh thúy ầm ĩ, cắt ngang lời ta .
Hạ Hân vội vàng chạy tới, dùng sức đẩy ta ra , lao tới cạnh cha mẹ nói : "Nữ nhi nguyện ý gả vào Hầu phủ."
Lựa chọn của nàng ta hoàn toàn khác với kiếp trước .
Giờ khắc này ta liền nhận ra , chắc chắn nàng cũng trùng sinh.
Quả nhiên, cha ta nghe vậy nhướn mi vui mừng, vỗ tay vui vẻ nói : "Được, được , được ! Hân Nhi, trước giờ con luôn thông minh có chủ kiến, muội muội con so với con có chút ngu dốt, để con gả vào Hầu phủ, cha cũng yên tâm."
Kiếp trước , cha mẹ một lòng muốn gả Hạ Hân qua.
Từ trước đến nay họ luôn yêu thích trưởng nữ hơn, nên đương nhiên là muốn tìm cho nàng một tương lai tốt đẹp rồi .
Nhưng khi đó, Hạ Hân khinh thường không thèm để mắt đến vị trí Hầu phu nhân, thà c.h.ế.t không lấy chồng, không tiếc tuyệt thực để kháng nghị.
Cuối cùng, cha mẹ thực sự không thể lay chuyển được nàng nên mới quyết định chọn ta .
Mẹ ta cũng mỉm cười , nhìn Hạ Hân bằng ánh mắt dịu dàng, yêu thương: "Hầu phủ nhiều quy củ, không thể thoải mái bằng nhà chúng ta , sau này con không được bày ra tiểu tính tình của mình nữa."
Hạ Hân tựa đầu lên đầu gối mẹ , dáng vẻ ngây thơ: "Mẹ yên tâm, nữ nhi biết rồi ."
Người một nhà này đang vui vẻ hòa thuận, khiến ta đứng bên cạnh thật thừa thãi và lúng túng, ta liền lặng lẽ xoay người rời đi .
Vừa định bước ra khỏi cửa, thì từ sau lưng truyền tới giọng nói của Hạ Hân: "Hạ Hỉ."
Ta quay đầu lại , đúng lúc bắt gặp ánh mắt khiêu khích của nàng.
Giữa hai lông mày của nàng hiện lên vẻ kiêu ngạo của kẻ thắng cuộc, gằn từng chữ: "Muội không mừng cho tỷ à ? Sau này tỷ chính là phu nhân Vĩnh Định Hầu đấy."
Ta bình tĩnh mỉm cười : "Chúc mừng trưởng tỷ."
Hạ Hân ơi Hạ Hân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ha-hi/chuong-1.html.]
Sống lại một kiếp, tỷ vẫn ngu ngốc không có t.h.u.ố.c chữa.
Tỷ chỉ nhìn thấy phong cảnh bên ngoài của Vĩnh Định Hầu phủ, không biết bên trong nó bẩn thỉu đê tiện, ăn tươi nuốt sống như thế nào đâu .
Chỉ sợ tỷ vào được thì không ra được mà thôi.
Vĩnh Định Hầu phủ nhìn như liệt hỏa phanh du, tiên hoa trước cẩm*.
(烈火烹油, 鲜花着锦: Liệt hỏa phanh du, tiên hoa
trước
cẩm: Thành ngữ Trung Quốc,
có
nghĩa là thêm dầu
vào
lửa, thêm hoa
trên
gấm.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ha-hi/chuong-1
Ngụ ý
nói
chuyện vốn
đã
tốt
thì
lại
càng
tốt
hơn, sống động hơn, phô trương hơn.)
Chứ thực ra trong phủ đã vào không đủ ra trong nhiều năm, bắt đầu lén lút bán gia sản lấy tiền để giữ thể diện từ lâu rồi .
Tất cả chỉ vì Vĩnh Định Hầu Chu Vĩnh Xương là một tên phá gia yêu đương mù quáng
Không chỉ ái thiếp diệt thê, khiến chính thất phu nhân tức c.h.ế.t, còn dùng bạc của Hầu phủ để nuôi cả nhà tiểu thiếp .
Ái thiếp của Chu Vĩnh Xương tên là Vân Nương.
Sinh ra đã hoa nhường nguyệt thẹn, làn da trắng như tuyết, vòng eo như một bó lụa, sự quyến rũ có sẵn từ trong xương.
Vân Nương này có bốn tên đệ đệ thối nát, ỷ vào tỷ tỷ mình là ái thiếp Vĩnh Định Hầu, nên bốn người hoành hành ngang ngược khắp kinh thành, gây ra không ít tai họa.
Vì thay ái thiếp dọn dẹp cục diện rối răm cho đệ đệ , Chu Vĩnh Xương gần như đã bỏ ra hơn nửa gia sản.
Lão phu nhân Hầu phủ rất cưng chiều nhi t.ử, không những không trói buộc, còn yêu ai yêu cả đường đi , coi Vân Nương như con đẻ của mình , ngay cả vốn liếng áp dưới đáy hòm đều lấy ra bù vào chi phí bếp núc.
Hạ Hân luôn cho là ta đã cướp hết phú quý to lớn của nàng ta .
Mà không hề biết , lý do Vĩnh Đình Hầu phủ đòi cưới nữ nhi Hạ gia, là vì bạc của Hạ gia mà đến.
Đến nỗi người gả qua rốt cuộc là Đại tiểu thư hay Nhị tiểu thư, cũng không quan trọng.
Sau khi ấn định hôn kỳ, cha mẹ bắt đầu hăng hái chuẩn bị của hồi môn cho Hạ Hân.
Còn ta thì cả ngày vùi mình ở trong sân nhỏ xem sổ sách, ngắm hoa, pha trà , rất là thoải mái.
Đương nhiên Hạ Hân sẽ không bỏ qua cơ hội chế nhạo ta .
Nàng ta vào trong sân tìm ta , cười khanh khách nói : "Hạ Hỉ, ngươi cũng trùng sinh phải không ? Mùi vị bị lấy đi mọi thứ như thế nào? Có phải rất không cam tâm đúng không ?"
"Một tháng nữa thôi, ta sẽ trở thành Hầu phu nhân cao cao tại thượng, còn ngươi sẽ vĩnh viễn là một nữ nhân thương hộ thấp kém, hai chúng ta khác nhau một trời một vực, cả đời ngươi sẽ bị ta giẫm đạp dưới chân!"
Ta không lòng dạ nào tranh cãi với nàng ta , chậm rãi thưởng thức trà : "Trưởng tỷ vui là được ."
Nàng ta nheo mắt nhìn ta , dường như rất tức giận trước phản ứng không mặn không nhạt của ta : "Người không cần phải bày ra cái dáng vẻ vân đạm phong khinh, cũng đừng mơ mộng hão huyền giở trò gì với Hầu gia, gây ra mấy chuyện xấu vô môi cẩu hợp*."
(*无媒苟合: Vô môi cẩu hợp: thành ngữ chỉ chuyện kết hôn nhưng không có minh môi chính thú (cưới hỏi đàng hoàng) "tam trà lục lễ" (明媒正娶 - 三茶六礼). Tam trà lục lễ bao gồm: Tam trà - "Hạ trà " tức đính hôn, "Định trà " tức kết hôn, "Hợp trà " tức động phòng; Lục lễ (chỉ toàn bộ quá trình từ lúc cầu hôn đến kết hôn) - nạp thải, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, thỉnh kỳ, thân nghênh. Tam trà lục lễ là tập tục lễ nghi hôn nhân truyền thống để vợ chồng khi kết hôn có được sự tán thành từ tổ tiên thần linh cũng như đảm nhiệm và thực hiện quyền lợi nghĩa vụ đối với cha mẹ và thân quyến. Tại cổ đại, nam nữ nếu không hoàn thành quá trình tam trà lục lễ, việc hôn nhân sẽ không được thừa nhận là "minh môi chính thú"."
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.