Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vốn dĩ hôm nay nó định cùng tôi đến đón Chung Kỷ Chi xuất viện.
Nhưng sáng nay, Châu Hiền Nguyệt đột nhiên ra m-á-u. Sợ đứa bé có vấn đề, tôi bàn với nó chia ra hai ngả.
Nó đưa Châu Hiền Nguyệt đi khám sản khoa, còn tôi đón Chung Kỷ Chi về nhà trước .
Chờ nó xong việc, đưa Châu Hiền Nguyệt về nghỉ ngơi, rồi sẽ qua nhà tôi và Chung Kỷ Chi để thăm bố.
Giờ xảy ra chuyện này , tôi lập tức gọi điện cho Chung Tầm Châu, bảo nó đến bệnh viện ngay.
Chẳng bao lâu sau , Chung Tầm Châu vội vã chạy đến, trán còn lấm tấm mồ hôi.
“Con vừa đưa Hiền Nguyệt về nhà, nhận được điện thoại của mẹ bảo có chuyện lớn, sợ quá vội lái xe đến ngay. Rốt cuộc là chuyện gì vậy ?”
Chung Tầm Châu nhìn tôi đầy lo lắng.
Thấy con trai, tôi không kìm được nỗi uất ức trong lòng, nhưng dù sao cũng đã lớn tuổi, khóc lóc thì thật mất mặt.
Vậy nên tôi cố nén nước mắt, chỉ tay về phía Chung Kỷ Chi và Triệu Tích trước mặt, rồi kể lại toàn bộ những gì họ vừa nói .
Nghe xong mọi chuyện, sắc mặt Chung Tầm Châu trở nên nặng nề.
Tôi nghĩ, đứa con trai do chính tay tôi nuôi lớn, khi biết chuyện này , chắc chắn sẽ đứng về phía tôi . Dù sao thì hành động của bố nó cũng quá đáng lắm rồi .
Nhưng tôi không ngờ — Chung Tầm Châu không những không tức giận, mà sau một thoáng suy nghĩ, còn quay sang khuyên tôi .
“Mẹ, con còn tưởng chuyện gì to tát. Hóa ra chỉ là bố muốn tiếp tục ở bên dì Triệu thôi mà.”
Nó dừng lại một chút, rồi gật đầu với Triệu Tích.
Nửa năm qua, Chung Tầm Châu nhiều lần đến thăm bố, cũng quen biết Triệu Tích.
Nó thường lịch sự gọi cô ta là “dì Triệu”. Nhưng giờ đây, cách gọi ấy nghe sao mà ch.ói tai đến thế.
Nhưng Chung Tầm Châu dường như không nhận ra nỗi buồn của tôi . Ánh mắt nhìn tôi thậm chí còn mang chút ý cười , như thể tôi là một đứa trẻ không hiểu chuyện.
“Bố vừa mới khỏi bệnh, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn , bác sĩ bảo phải giữ cho bố vui vẻ để tốt cho sức khỏe.”
“Mẹ cứ chiều bố, ly hôn chỉ là hình thức thôi mà.”
“Chuyện này bố cũng đã bàn với con từ trước . Con nghĩ bố sức khỏe không tốt , để dì Triệu đến ở cùng, nói chuyện cho bố khuây khỏa, cũng chẳng khác gì có thêm một người bạn. Mẹ cứ đồng ý ly hôn, chỉ là hình thức thôi, giống như mẹ đi công tác xa nhà một thời gian, có gì to tát đâu mà mẹ phải bận tâm?”
“Còn ly hôn… Mẹ, mẹ với bố bốn mươi năm tình nghĩa, chẳng lẽ một tờ giấy ly hôn có thể thay đổi được sao ? Nhưng dì Triệu thì khác, không có danh phận mà dọn vào ở, người ngoài sẽ dị nghị.”
Chung Tầm Châu nói một hơi thật dài, từng câu chữ đều tỏ ra chân thành. Nói xong, nó như sực nhớ ra gì đó, vỗ vào gáy, rồi nhanh ch.óng nắm tay tôi .
“À, Hiền Nguyệt gần đây nghén nặng, chỉ muốn ăn cơm mẹ nấu, mẹ nhớ mai qua nhà con sớm nhé.”
Nhìn dáng vẻ đương nhiên của con trai,
tôi
bỗng thấy thật nực
cười
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/hau-ha-chong-40-nam-khong-bang-nguoi-nam-cung-phong-benh-3-nam/chuong-2
Thì ra lòng dạ bạc bẽo là có thể di truyền.
Khoảnh khắc này , tôi đột nhiên cảm thấy chẳng còn gì để lưu luyến hay do dự nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-ha-chong-40-nam-khong-bang-nguoi-nam-cung-phong-benh-3-nam/c2.html.]
Nếu họ đã cho rằng tôi nên ly hôn, thì cứ ly hôn thôi.
Khi bước ra từ cục dân chính, tôi vẫn có chút ngẩn ngơ.
Bốn mươi năm tình nghĩa với Chung Kỷ Chi, không ngờ lại thua một tình bạn ở bệnh viện ba năm của anh ta với Triệu Tích.
“Tri Hoa, một tháng nữa, chúng ta sẽ chính thức làm thủ tục ly hôn. Đến lúc đó, cả ba chúng ta vẫn sống cùng nhau , chẳng khác gì trước đây.”
Chung Kỷ Chi nói những lời này , trong mắt thoáng chút áy náy.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua Triệu Tích bên cạnh, anh ta lại không giấu nổi nụ cười , thậm chí còn nắm tay cô ta ngay trước mặt tôi .
“Tích, một tháng nữa, chúng ta sẽ là gia đình thực sự.”
Triệu Tích, người từ đầu đến giờ luôn im lặng, lúc này xúc động đến rơi nước mắt, cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ta .
Cô ta dịu dàng nói : “Kỷ Chi, kiếp này thật may mắn khi được gặp anh .”
Còn Chung Tầm Châu, người đứng nhìn cảnh này , lại đưa tay lau khóe mắt, như thể xúc động, lại như cảm thán.
Nó còn huých vai tôi .
“Mẹ, mẹ xem, hóa ra đến tuổi trung niên vẫn có thể có tình yêu cháy bỏng thế này .”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn họ.
Chung Kỷ Chi, người tôi quen từ thời trung học, cùng nhau trải qua đại học, tốt nghiệp xong thì làm đám cưới.
Năm thứ hai sau hôn lễ, chúng tôi có Chung Tầm Châu.
Anh ta tính tình ôn hòa, chưa từng cãi vã với tôi , cũng hiếm khi ở lại bên ngoài qua đêm, luôn xem gia đình nhỏ của chúng tôi là tất cả.
Bốn mươi năm trôi qua, dù tóc chúng tôi đã điểm bạc, nhưng tình cảm vẫn không hề phai nhạt.
Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau mãi mãi.
Cho đến khi tóc trắng hết, răng rụng sạch, lưng còng, chống gậy, ngồi cùng nhau chơi đùa với cháu chắt.
Cuối cùng, còn được chôn cất bên nhau .
Đó là cái kết tôi từng tưởng tượng, hạnh phúc và bình yên.
Tiếc rằng, người tính không bằng trời tính.
Còn Chung Tầm Châu, đứa con trai tôi dồn hết tâm sức nuôi dưỡng, cũng khiến tôi thất vọng đến cùng cực.
Tôi không mong nó phải ngày ngày hiếu thảo với tôi . Nhưng vào lúc này , nó lại chẳng chút đồng cảm với tôi , lạnh lùng như một tảng đá.
Tôi không tránh khỏi cảm giác đau lòng.
Vậy nên khi Chung Tầm Châu nói muốn lái xe đưa cả nhà về, tôi không nghĩ ngợi mà lắc đầu.
“Đã quyết định ly hôn, thì chẳng cần phải sống chung nữa.”
Nghe vậy , Chung Tầm Châu lập tức lên tiếng: “Mẹ không về nhà với bố, chẳng lẽ muốn về nhà con với Hiền Nguyệt sao ? Mẹ chẳng phải không biết , Hiền Nguyệt tính tình không tốt , không muốn sống cùng người lớn, huống chi giờ cô ấy đang mang th-ai, là cháu đích tôn đầu tiên của nhà họ Chung, mẹ đừng giận dỗi nữa, được không ?”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.