Loading...
Cô chỉnh trang xong liền xuống lầu. Lúc này , Đặng Viễn và Dương Tốc đang dọn dẹp nội thất, lau chùi quét dọn khắp nơi.
Hai người đàn ông cao to mặc áo thun cotton màu xanh lính, quần công sở và ủng bảo hộ, trông đầy sức sống.
Vừa lau sàn, Đặng Viễn vừa hào sảng vẫy tay chào cô: “Nhị tiểu thư, dậy sớm thế? Không ngủ thêm một chút à ?”
Đồng Uyển Thư khẽ nhếch môi, “Chào buổi sáng.”
Nhưng thực ra cô đã ngủ đến gần chín giờ, sao còn gọi là sớm được . Cuối tuần được ngủ nướng là điều bình thường, tất nhiên là ở nhà mình . Không ngờ lại ngủ say đến mức này ở nhà Tạ Quyến Hòa.
Mất mặt quá đi .
Đôi mắt đẹp mềm mại của Đồng Uyển Thư đảo một vòng xung quanh. Đặng Viễn cười hiền hậu, nói : “Nhị tiểu thư đang tìm anh Quyến hả? Anh ấy đang làm bữa sáng đấy.”
“Haha…” Đồng Uyển Thư cười gượng. Đúng là cô đang tìm anh thật.
Cô bước vào bếp, Tạ Quyến Hòa đang quay lưng lại , cắt nguyên liệu trên bàn đảo.
Anh mặc sơ mi và quần tây, động tác làm bữa sáng vô cùng thành thạo.
Có vẻ như anh cảm nhận được phía sau có người vào , liền quay đầu lại .
Khi nhìn thấy Đồng Uyển Thư, ánh mắt sắc bén của anh lập tức trở nên dịu dàng, khẽ cất tiếng: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Đồng Uyển Thư cong môi cười , đi đến bên cạnh anh .
Tạ Quyến Hòa chuẩn bị đến năm phần bữa sáng, ba phần trong đó là mì sợi, bún gạo, tuy chưa nấu nhưng nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Nhìn cách anh làm , đúng là khá kiên nhẫn, mỗi người một phần ăn khác nhau .
Phần anh đang làm là bữa sáng kiểu Tây.
Đồng Uyển Thư có thể chắc chắn đó là phần của mình .
Cô không ăn lòng đỏ trứng, Tạ Quyến Hòa khi chiên trứng ốp la đã cố ý tách riêng lòng đỏ ra , để sang phần mì trộn khác.
Đồng Uyển Thư mím môi, giọng nhẹ như gió thoảng: “Anh sao biết em không ăn lòng đỏ trứng chiên?”
Cô còn không ăn bơ. Tương cà thì phải nấu tươi, và hiện giờ có một cái nồi nhỏ đang đun sốt cà. Bánh mì thì phải nướng mới, vừa giòn vừa thơm.
Giọng nói lạnh nhạt của Tạ Quyến Hòa cố gắng trở nên dịu dàng: “Buổi sáng anh hỏi bác gái.”
Ặc… chuyện này mà cũng đi hỏi mẹ cô á? Đồng Uyển Thư thoáng thấy ngại, bản thân như một đứa phiền phức vậy : “Thật ra không cần cầu kỳ vậy đâu .”
Tuy là khẩu vị cô hơi rắc rối, thói quen cũng hơi khó chiều, nhưng đó là vì mẹ cô từ nhỏ đã nuông chiều như thế, không sửa được , cũng không định sửa.
Tạ Quyến Hòa đáp gọn: “Không phiền.”
Đồng Uyển Thư ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt sâu và trầm tĩnh của anh , tim cô như bị giật một cái, nhói lên ở đầu mạch, vội vã quay đầu tránh ánh nhìn ấy .
Lúc này , bác Tề ngoài cửa sổ lên tiếng: “Cậu chủ, bên ngoài có một cô bé nói là em gái của nhị tiểu thư.”
“Nhất Nhất?” Đồng Uyển Thư khẽ gọi.
*
Vừa bước vào nhà, câu đầu tiên Đồng Lạc Y nói là: “Anh Tạ, chỗ ở của chú khó tìm quá à . Trên núi không khí thì tốt , như chốn tiên cảnh ấy , chỉ có điều sương mù dày quá, lạnh ghê luôn.”
Hiếm khi thấy cô bé gọi “ anh ” một cách lễ phép như thế.
Đồng Uyển Thư khẽ kéo tay áo em gái mình , mỉm cười : “Anh Tạ, chú đừng nghe con bé nói bậy, trẻ con không hiểu chuyện.”
Dù nói thật thì cũng đúng là sự thật.
“Em nói sự thật mà.” Đồng Lạc Y bĩu môi.
Lúc này , Đặng Viễn làm quân sư, vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Nhóc con, em có ý kiến gì cứ nói thẳng! Anh đây không giỏi gì mấy, nhưng hiệu suất cao, cái gì em thấy không ổn , anh xử lý cho!”
Đồng Lạc Y len lén liếc nhìn Tạ Quyến Hòa, thấy anh không có ý kiến gì, liền ho nhẹ một tiếng, lập tức bày ra dáng vẻ khảo sát công trình.
Vừa sờ cằm, vừa đ.á.n.h giá phòng khách: “Chị em, Đồng Đồng, thích phong cách trang trí tông màu ấm, trắng thì được , chứ không thích màu đen đâu .”
Đồng Uyển Thư chỉ muốn có phép thuật để biến cô em gái phiền toái này biến mất ngay lập tức.
Đến nhà người ta làm khách mà còn chê bai kiểu nhà của người ta nữa!
Tạ Quyến Hòa không nói gì từ đầu đến cuối, nhưng lại nghe rất chăm chú, như thể đang nghiêm túc tiếp thu ý kiến để rút kinh nghiệm.
Đặng Viễn lau mồ hôi trên trán, chống nạnh nói : “Anh Quyến Hòa, em đã nói rồi mà, con gái không thích mấy màu đen xám đâu .”
Tạ Quyến Hòa liếc nhìn Đồng Uyển Thư.
Đã hiểu rồi .
Dương Tốc lúc này bưng bữa sáng ra : “Ăn sáng trước đã .”
Đồng Uyển Thư kéo Đồng Lạc Y vào phòng ăn. Cầu mong bữa sáng có thể chặn được cái miệng “ không có giới hạn” của em gái mình .
Vừa mới ngồi xuống, Đặng Viễn đột nhiên kéo ghế bên cạnh cô ra , chống một tay lên cằm, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
Đồng Uyển Thư bối rối hỏi: “Sao… sao anh lại nhìn tôi như thế?”
“Nhị tiểu thư, cô thật sự thích cái đó à ?” Biểu cảm của Đặng Viễn rất khó hiểu.
“Cái gì cơ?” Đồng Uyển Thư hoàn toàn không hiểu.
Cho đến khi Dương Tốc bưng bữa sáng của cô lên, có thêm một bát nhỏ… nước đậu chua.
Câu hỏi của Đặng Viễn lập tức có lời giải.
Đồng Lạc Y phụt cười thành tiếng: “Ở đâu ra vậy ?”
Đặng Viễn cố nén vẻ chán ghét: “Là anh Quyến sáng sớm bay ra tận Tứ Cửu Thành mua về đấy.”
“!” Đồng Uyển Thư ngẩng đầu nhìn Tạ Quyến Hòa. Anh thật sự đã bay đến Tứ Cửu Thành từ sáng sớm sao ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hon-sac-me-nguoi/chuong-18-day-la-hang-soi.html.]
Tối qua muộn thế còn chưa nghỉ ngơi, chẳng lẽ anh ấy thức cả đêm sao ?
Đồng Lạc Y cố nén
cười
, ghé sát tai chị thì thầm: “Đồng Đồng, ông chú
này
thật là thành thật quá mức luôn đó.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/hon-sac-me-nguoi/chuong-18
Em
nói
chị thích uống đậu chua mà ảnh tin sái cổ.c
Đồng Uyển Thư thở dài: “Đồng Lạc Y, lần sau mà còn dám trêu người nữa, chị đ.á.n.h em đấy.”
Thật quá đáng mà. Tạ Quyến Hòa cũng vậy , người ta nói gì cũng tin, anh là khúc gỗ hả? Hay gỗ đặc?
Đồng Lạc Y le lưỡi với chị mình , chớp mắt mấy cái rồi quay sang nhìn Tạ Quyến Hòa đang ngồi đối diện với Đồng Uyển Thư: “Anh Tạ, mấy món khác em nói anh định khi nào mới mua cho công chúa Đồng Đồng nhà em đây?”
Đặng Viễn cười ha hả: “Còn phải hỏi! Anh Quyến nhà chúng tôi tất nhiên là ngày nào cũng mua cho nhị tiểu thư rồi !”
Tạ Quyến Hòa không lên tiếng, nhưng ánh mắt sâu lắng và chân thành nhìn Đồng Uyển Thư rõ ràng là đồng tình với câu nói của Đặng Viễn.
Đồng Uyển Thư vội quay đầu, né tránh ánh nhìn khiến người ta khó lòng chống đỡ ấy .
Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn từng nhịp một.
Đồng Lạc Y lại cười hì hì, ghé vào tai chị thì thào: “Đồng Đồng, em chắc chắn ông chú này đang theo đuổi chị rồi . Chỉ là nói ít quá, chán c.h.ế.t luôn.”
Đồng Uyển Thư liếc cô em bằng ánh mắt dịu dàng mà lườm: “Đừng nói linh tinh.”
Đồng Lạc Y bĩu môi, nhỏ giọng đáp lại : “Rõ mười mươi thế mà còn cần linh tinh gì nữa, ông chú tuy không nói gì, chứ ánh mắt thì sắp dính chặt lên người chị rồi đó.”
“……” Không nói thì không ai nghĩ em là câm đâu .
Dương Tốc căn cứ theo khẩu vị của Đồng Uyển Thư mà làm thêm cho Đồng Lạc Y một phần mì Ý.
Đồng Uyển Thư liền dùng nĩa xiên một miếng bánh mì nướng nhét vào miệng em gái, ngăn cái miệng lắm lời của nó.
Đồng Lạc Y nhai mấy cái rồi nuốt trọn, cười nói : “Cảm ơn anh đẹp trai cao to lực lưỡng nha~”
Đặng Viễn vội kéo chiếc ghế bên cạnh ra : “Xin mời quý ngài lực lưỡng ngồi xuống.” Cười đến chảy cả nước mắt.
“……” Dương Tốc không biết nói gì.
Đồng Uyển Thư lại xiên thêm một miếng lòng trắng trứng nhét vào miệng cô em, hỏi: “Sao em lại tới đây vậy ?”
Đồng Lạc Y nghẹn ngào nói : “Ba mẹ không yên tâm khi chị ở một mình , nên cử em qua đây ở cùng chị.”
Cô nàng ba miếng là ăn xong, lại ghé tai chị thì thầm lén lút: “Haha, giờ thấy chị với ông chú ở cùng một chỗ rồi , nếu hai người định hẹn hò yêu đương gì thì em không làm bóng đèn nữa, chuồn đây~”
Đồng Uyển Thư thật sự không thể quản nổi cái miệng hay bịa chuyện của cô em gái này .
Nhìn con ngựa hoang nhỏ như sắp thoát cương, cô chỉ đành dặn: “Đừng có chạy lung tung.”
Đồng Lạc Y lắc đầu: “Em không chạy lung tung đâu , hôm nay ở Hải Thành có hai trận đấu eSports, nữ thần của em thi đấu, em nhất định phải đi cổ vũ chị ấy !”
“Ăn sáng đàng hoàng rồi hãy đi .” Nhìn bộ dạng vội vàng của con nhóc này , kiểu gì cũng chạy ngay sau khi nói xong.
“Không kịp đâu , em hẹn bạn học rồi .” Đồng Lạc Y lùa hai đũa mì Ý, uống thêm hớp sữa đậu nành, trước khi rời đi còn không quên quay lại nói với Tạ Quyến Hòa: “Cảm ơn anh rể tương lai đã chiêu đãi nha~”
Đồng Uyển Thư bị câu “ anh rể tương lai” của em gái làm cho xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi, chỉ còn biết vùi đầu vào bữa sáng.
Thật là quá trớn rồi .
Tạ Quyến Hòa lại có vẻ rất hưởng thụ cái danh “ anh rể tương lai”, vẻ mặt thường ngày lạnh lùng trầm tĩnh giờ đây nhu hòa hẳn đi .
Đồng Uyển Thư cúi đầu, từng chút từng chút ăn sáng. Nhưng bỗng dưng cảm thấy áp lực nặng nề bên cạnh, cô quay đầu lại , thấy Tạ Quyến Hòa đã ngồi xuống bên cạnh.
Đôi mày sắc bén của anh hôm nay lại nhu hòa hơn rất nhiều: “Hôm nay em có sắp xếp gì không ?”
Hiển nhiên là câu “ anh rể tương lai” kia vẫn khiến lòng anh phơi phới.
Đồng Uyển Thư cụp mắt đáp nhỏ: “Chiều nay em phải đi thử váy phù dâu.”
“ Tôi đưa em đi .” Tạ Quyến Hòa đáp ngay không cần suy nghĩ.
Tay đang cầm nĩa của Đồng Uyển Thư khẽ siết lại .
Cô nhỏ giọng gọi anh : “Anh Tạ…”
Tạ Quyến Hòa nghiêng đầu nhìn cô: “Ừm?”
Đồng Uyển Thư cúi đầu, ánh mắt vô tình rơi vào lòng bát mì trộn của anh , trong đó có lòng đỏ trứng, chắc là từ phần trứng bị tách ra trong bếp.
Còn lòng trắng thì ở trong phần của cô.
Cô khẽ hắng giọng, nói : “ Tôi không thích uống nước đậu chua.” Uống không nổi, thật sự không thể. Cô cũng không bao giờ miễn cưỡng dạ dày của mình cả.
Tạ Quyến Hòa thoáng sửng sốt, ánh mắt trầm xuống, lập tức nhận ra lỗi sai của mình : “Xin lỗi .” Là lỗi của anh .
Giọng nói sau đó dịu dàng và chậm rãi: “Em thích ăn gì, cứ nói với anh .”
Hả? Thôi… không nói thì hơn.
Miệng cô rất kén, những món mình thích ăn thì toàn mấy thứ phiền toái.
Đồng Uyển Thư cúi đầu tiếp tục ăn, không lên tiếng nữa.
Bên cạnh, Đặng Viễn lén chọc khuỷu tay Dương Tốc, cười đến mặt nhăn thành một nắm nhão.
Đồng Uyển Thư thong thả ăn từng miếng nhỏ, còn Tạ Quyến Hòa thì lặng lẽ đem bát đậu chua trên bàn cô dời qua trước mặt mình .
“Ê, anh làm gì vậy ?” Đồng Uyển Thư ngăn cản không kịp.
Tạ Quyến Hòa mặt không đổi sắc, từ tốn uống hết một bát nước đậu chua nhỏ.
Đặng Viễn trừng to mắt nhìn Quyến ca uống sạch đậu chua. Trong lòng bái phục, không hổ là đại ca của bọn họ, thứ đó mà cũng nuốt trôi được .
Hồi đó cậu ta cũng tò mò mùi vị của món đậu chua kia , mặt dày nhờ anh Quyến mua cho một cốc, quá quá quá… không hợp khẩu vị chút nào!
[Tác giả có đôi lời:
Lão Tạ: Nhìn tôi quyến rũ vợ tôi thế nào này , vợ tôi , cô ấy có thích tôi hay không thì không quan trọng, chỉ cần thích thân hình tôi là đủ. Dĩ nhiên, nếu thích tôi thêm chút nữa thì càng tốt (* ̄︶ ̄)
Chúc ngủ ngon các bảo bối, hẹn gặp lại vào ngày mai~]
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.