Loading...
Ta không phản ứng lại , chỉ là trong lòng ta cũng có chút tiếc nuối.
Ta chưa từng gặp qua công tử hai nhà kia , bỏ qua cũng chẳng sao .
Nhưng nếu bỏ qua Tấn Ninh Diễn của Tấn Quốc công phủ thì thật sự có chút đáng tiếc. Hắn ta mới niên thiếu đã thành danh, chi lan ngọc thụ, phẩm tính cao thượng, trong sạch, thật sự là ứng cử viên tốt cho vị hôn phu.
3.
Đường xá đến Sở gia và Tô gia xa xôi, chỉ một chốc một lát chắc chắn sẽ không nhận được hồi âm.
Tấn Quốc công phủ lại phản hồi rất nhanh.
Ngày hôm sau , Tấn Ninh Diễn tự mình đến cửa bái phỏng phụ thân ta .
Không biết hai người nói cái gì, thế nhưng chỉ một lát sau , phụ thân đã cho người gọi ta tới.
Nghĩ đến việc Tấn Ninh Diễn tới cửa hỏi tội, ta bắt buộc phải đi .
Mặt mày Tấn Ninh Diễn sáng sủa, trường sam màu trắng xanh, trường thân ngọc lập, thật sự tuấn tú vô song.
Phụ thân ta ở một bên cười đến không khép miệng lại được , thấy ta đến nơi còn thong thả ung dung đứng dậy: “Ninh Diễn à , ngươi tự nói với Hòa Yên đi , lão nhân ta không quản được con bé này .”
Nói xong phụ thân lập tức rời đi , để một mình ta ứng phó với Tấn Ninh Diễn.
Trong lòng ta thầm mắng phụ thân không nói nghĩa khí, trên mặt vẫn nở nụ cười tươi: “Diễn ca ca.”
Hắn ta gật đầu cười nói : “Rất hiếm khi thấy bộ dáng chột dạ của muội .”
Thấy nụ cười của ta hơi gượng gạo, hắn ta cảm thấy vô cùng hài lòng gật đầu, hắn ta nhấp ngụm trà , một lúc lâu sau mới nói : “Huynh không ngại việc phụ thân muội đã làm , cho nên không cần hủy bỏ hôn sự này .”
Ta vốn đã chuẩn bị tâm lý suốt nửa ngày: “Hả?”
Tuy ngoài mặt Tấn Ninh Diễn là
người
ôn hòa nhưng
ta
rõ ràng hơn ai hết, nếu
hắn
ta
có
mười cân da thịt thì chín cân đều là cốt cách kiêu ngạo.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/hon-uoc-voi-ba-nha/chuong-2
Hắn
ta
là
người
phong quang tễ nguyệt, liệu
có
ngại
mình
chỉ là kẻ dự
bị
hay
không
?
Cứ như thể sợ ta cự tuyệt, Tấn Ninh Diễn không nhiều lời nữa, lập tức đứng dậy rời đi .
Phụ thân ta lén lút chạy ra : “Vậy là mọi chuyện đều viên mãn rồi .”
Ta thở dài: “Hy vọng là vậy .”
Phụ thân thấy ta không yên tâm, bèn an ủi ta một câu: “Con đừng lo lắng nữa, chẳng lẽ hai người kia cũng không muốn từ hôn? Yên tâm đi !”
Không nghĩ tới cái miệng quạ đen của phụ thân ta vẫn linh nghiệm như vậy .
4.
Ba ngày sau Tô gia mới hồi âm - không sao , Tô gia vẫn hy vọng cùng Mạc gia kết thành ‘Tần Tấn chi hảo’*.
*Tần Tấn chi hảo: là câu thành ngữ nói về hai nước Tần - Tấn kết thành thông gia hữu hảo. Ngày nay, người ta dùng câu thành ngữ này để chỉ về nghĩa tình hôn nhân.
Vẻ mặt ta mờ mịt: “Vì sao Tô gia cũng không muốn từ hôn? Tấn Ninh Diễn và con có mười mấy năm tình cảm, không từ hôn còn có thể hiểu được . Nhưng con còn chưa từng gặp mặt công tử Tô gia, vì sao lại không muốn từ hôn?”
Phụ thân lau mặt già: “Cũng không phải chưa từng gặp mặt mà.”
Ta: “Dạ?”
“Khi hai đứa còn nhỏ đã từng gặp nhau rồi .”
Ta hít sâu một hơi : “Phụ thân , rốt cuộc phụ thân còn giấu con bao nhiêu chuyện nữa đây?”
Phụ thân ho khụ khụ, lau mồ hôi trên trán: “Chắc là không còn nữa đâu .”
Thấy ánh mắt ta trở nên nguy hiểm, phụ thân ta vội vàng mở miệng nói : “Trước sinh thần mười tuổi của con, trong nhà từng có khách đến, còn ở trong phủ một ngày nữa, con có nhớ không ?”
Ta lắc đầu: “Con không có ấn tượng gì.”
“Khách nhân kia dẫn theo một tiểu công tử, tuổi tác cũng xấp xỉ bằng con. Con và tiểu công tử kia còn chơi ở trong hậu viện rất lâu nữa.”
Ta nhớ ra rồi .
Đúng là có một tiểu công tử họ Tô.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.