Loading...
11
Buổi tối về nhà, Tần Nhu vẫn chưa ngủ. Thấy anh ta bước vào cửa, cô ta lập tức chất vấn xối xả:
“Anh đi đâu vậy ? Sao giờ mới về?”
“Anh có biết hôm nay con trai anh …”
Tần Nhu cũng không biết rốt cuộc thằng nhóc kia bị làm sao .
Rõ ràng trước kia nó rất quấn quýt cô ta , nhưng gần đây lại luôn lạnh nhạt, còn thường xuyên hỏi cô ta rốt cuộc khi nào thì rời đi .
Hứa Thành tháo kính, ngồi xuống sofa, cúi lưng xoa mặt một cái:
“Đừng hỏi nữa, hôm nay anh rất mệt.”
Tần Nhu hừ lạnh:
“Chẳng qua chỉ là ngồi trước máy tính gõ chữ, trong văn phòng họp hành thôi, có gì mà mệt? Sau này tan làm anh có thể đừng suốt ngày ra ngoài ăn uống nữa được không ? Ở nhà với tôi nhiều hơn chút không được à ?”
Nói chuyện công việc với Tần Nhu đúng là đàn gảy tai trâu. Một người từng làm lao động chân tay như cô ta căn bản không thể đồng cảm với người lao động trí óc.
Đâu giống Lý Mai, lời nào nói ra cũng đúng trọng tâm, vừa an ủi lại còn đưa ra vài lời khuyên.
Hứa Thành cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
“Ngủ đi .”
Nằm trên giường mở vòng bạn bè, bài đầu tiên chính là của Lý Mai.
Trong bức ảnh, cô dịu dàng tựa vào vai người đàn ông bên cạnh. Phía sau là cảnh đêm bên bờ sông.
Trong lòng Hứa Thành dâng lên vị chua xót.
Điện thoại đột nhiên bị giật mất. Tần Nhu nhìn thấy bức ảnh, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn.
“Anh xem vòng bạn bè của con đàn bà đó làm gì? Hứa Thành, có phải anh vẫn chưa quên được nó không ?”
Đêm đó, Tần Nhu làm ầm ĩ một trận.
Hứa Miểu bị đ.á.n.h thức giữa giấc ngủ, khóc đòi tìm mẹ .
Nhưng nó cầm chiếc đồng hồ điện thoại của mình gọi cho Lý Mai ba lần , đều bị cúp máy.
Cuối cùng chỉ nhận được một tin nhắn lạnh lùng:
【Đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai nói .】
Hứa Thành nhìn giờ, mới chỉ mười giờ tối.
Cô đã nghỉ ngơi.
Ở cùng ai? Ở đâu ?
Hứa Thành không kìm được mà nghĩ.
Sự ghen tuông như con rắn độc điên cuồng bò lan trong lòng anh ta .
12
Trong buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của công ty d.ư.ợ.c, tôi đại diện công ty lên sân khấu phát biểu.
Bài phát biểu kết thúc, phía dưới vang lên tràng pháo tay như sấm.
Khi tôi bước xuống sân khấu, rất nhiều người vây lại . Trong đó tôi bất ngờ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.
Hứa Miểu nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ:
“Mẹ ơi, mẹ thật sự quá giỏi! Lúc đứng trên sân khấu mẹ đẹp lắm!”
Hứa Thành đứng bên cạnh, biểu cảm có chút dè dặt:
“Anh vừa mới nghe nói em được thăng chức, chúc mừng nhé!”
Tôi nhàn nhạt nói một câu cảm ơn, rồi quay người bắt chuyện với tổng giám đốc của công ty hợp tác.
Hai cha con đứng tại chỗ đợi rất lâu.
Sau khi buổi họp báo gần kết thúc, Hứa Thành mới lại nắm tay Hứa Miểu bước tới.
“Tiểu Mai, chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện một chút được không ?”
Ánh mắt tôi vẫn dán vào màn hình điện thoại, ngón tay nhanh ch.óng lướt, trả lời tin nhắn của đồng nghiệp.
“Có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi , nói thẳng vào trọng điểm, tôi rất bận.”
Biểu cảm của Hứa Thành lập tức trở nên lúng túng.
“Anh đang nghĩ… gia đình tái hôn sẽ mang lại rất nhiều ảnh hưởng tiêu cực cho sự trưởng thành của con cái. Hơn nữa bây giờ con trai chỉ nhận em là mẹ .
“Tiểu Mai, hay là… chúng ta tái hôn đi ?”
Lúc này Hứa Miểu cũng ôm c.h.ặ.t lấy tôi :
“Mẹ ơi, con không thích dì Tần nữa, con chỉ muốn mẹ làm mẹ của con thôi.”
“Mẹ về nhà đi , được không ?”
Tôi bỗng thấy buồn cười .
Ngày trước , hai cha con họ vì cô gái rửa chân kia mà làm tổn thương tôi như thế nào, chẳng lẽ đã quên rồi sao ?
Họ dựa vào đâu mà cho rằng quyền quyết định vẫn nằm trong tay mình ?
Nhưng còn chưa kịp để tôi mở miệng, cánh cửa hội trường bỗng bị đẩy tung.
Một người phụ nữ bụng to xông vào .
“Lý Mai, con hồ ly tinh không biết xấu hổ! Dám công khai cướp chồng tôi trước mặt mọi người !”
Trong hội trường vẫn còn vài phóng viên chưa rời đi . Nghe thấy câu này , họ lập tức như kẻ săn mồi ngửi thấy mùi m.á.u, nhanh ch.óng giơ máy ảnh chĩa về phía chúng tôi .
Hứa Thành nhíu mày, kéo Tần Nhu lại :
“Cô đến đây làm gì? Đừng làm mất mặt nữa, mau về đi !”
Tần Nhu cười lạnh một tiếng, hất tay anh ta ra .
“Bây giờ anh thấy tôi làm anh mất mặt rồi à ? Trước kia là ai nói sẽ yêu tôi , nuôi tôi cả đời? Làm tôi m.a.n.g t.h.a.i xong, giờ lại quay về tìm con đàn bà già này . Hứa Thành, anh có thấy mình hèn không ?”
Sắc mặt Hứa Thành vô cùng khó coi. Tần Nhu không để ai ngăn cản, đột nhiên quay sang nói bừa với đám phóng viên phía sau :
“Con đàn bà già phía sau tôi đây, nhân lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i mà quyến rũ chồng tôi ! Các người đừng thấy cô ta đứng trên sân khấu đạo mạo, chứ sau lưng thì chỉ là một con đàn bà d.ụ.c vọng không được thỏa mãn…”
Chát.
Một cái tát của Hứa Thành khiến Tần Nhu quay tròn tại chỗ rồi ngã xuống đất.
Tôi chưa từng thấy anh ta tức giận đến vậy , ngay cả cơ mặt cũng run lên dữ dội.
13
Cuối cùng, chính Hứa Thành đứng trước mặt các phóng viên làm rõ mối quan hệ giữa tôi và anh ta .
Sau khi nói với tôi một câu xin lỗi , anh ta kéo Tần Nhu đang nức nở và Hứa Miểu vẫn còn lưu luyến rời đi .
Đối với hành động của Tần Nhu, tôi cũng không quá tức giận, chỉ coi như bị ch.ó dại c.ắ.n một cái.
Nhưng ý nghĩ Hứa Thành muốn tái hôn lại khiến tôi ghê tởm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-nay-toi-thanh-toan-cho-anh/chuong-4.html.]
Tôi cũng không biết anh ta lấy đâu ra mặt mũi.
Vài ngày sau chuyện đó, tôi lại nhận được điện thoại của Hứa Miểu. Giọng nó có chút dè dặt:
“Mẹ ơi… mẹ có thể đến dự họp phụ huynh cho con được không ?”
Trước đây, mỗi
lần
tôi
chủ động
nói
muốn
đi
họp phụ
huynh
, Hứa Miểu đều tỏ
ra
không
vui.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/kiep-nay-toi-thanh-toan-cho-anh/chuong-4
“Mẹ muốn đi cũng được , nhưng mẹ không được nói mẹ là mẹ của con, nếu không con sẽ rất mất mặt.”
Lúc đó tôi cố nén nỗi chua xót trong lòng:
“Vậy mẹ sẽ đi với thân phận gì?”
Hứa Miểu không cần suy nghĩ:
“Người giúp việc! Mẹ trông rất giống người giúp việc, thầy cô và bạn học chắc chắn sẽ không nghi ngờ đâu .”
Tôi cầm điện thoại, giọng bình thản:
“Bảo bố con đi , hoặc bảo mẹ mới của con đi .”
“Sau này … những chuyện như vậy đừng tìm mẹ nữa.”
Bên kia im lặng vài giây, trong giọng Hứa Miểu đã có thêm tiếng nấc.
“…Mẹ ơi, mẹ thật sự không cần con nữa sao ?”
“Hứa Miểu, con đã là đứa trẻ lớn rồi .” Tôi khẽ thở dài. “Mẹ đã từng nói với con rồi .
Con người phải chịu trách nhiệm cho những lời mình đã nói .”
14
Sau đó một thời gian rất dài, tôi không nhận được bất kỳ tin tức nào từ hai cha con họ nữa.
Hôm đó tăng ca về nhà, tôi đột nhiên cảm thấy phía sau có người theo dõi.
Tôi không quay đầu lại mà tăng nhanh bước chân. Chưa kịp đi đến chỗ có ánh đèn, bóng đen phía sau đột nhiên lao tới.
Trong tay hắn còn cầm một con d.a.o sáng loáng!
Trong lúc nguy cấp, Hứa Thành không biết từ đâu xông ra , vật lộn với tên côn đồ. Tôi vội vàng báo cảnh sát.
Xe cảnh sát và xe cứu thương cùng tới. Hứa Thành bị đ.â.m bị thương và được đưa lên xe cứu thương.
Không lâu sau , cảnh sát thông qua camera đã tìm ra kẻ gây án — hóa ra là anh trai ruột của Tần Nhu, Tần Diệp.
Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, Tần Diệp đã khai toàn bộ sự thật.
Tần Nhu đưa cho hắn hai trăm nghìn tệ, nhờ hắn hủy hoại dung nhan của tôi . Ngoài con d.a.o kia ra , trong túi hắn còn có một chai nhỏ chứa axit sulfuric.
Không lâu sau , Tần Nhu bị bắt vì tội xúi giục phạm tội. Theo lý mà nói lúc này cô ta vẫn đang mang thai, nhưng khi tôi gặp lại , bụng cô ta đã xẹp xuống.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy thù hận và hung dữ.
“Con đàn bà đê tiện, tất cả là do mày hại tao thành ra thế này ! Mày cứ chờ đó, tao sẽ không tha cho mày đâu !”
Tôi bị cô ta vu oan ngược như vậy đến mức không hiểu chuyện gì.
Sau đó tôi mang đồ bổ đến bệnh viện thăm Hứa Thành mới biết , đứa bé của Tần Nhu là do Hứa Thành đá mất.
Từ khi Tần Nhu biết Hứa Thành có ý định tái hôn, mỗi ngày cô ta đều gây chuyện ở nhà. Mẹ chồng cãi nhau với cô ta vài lần rồi bị ép phải về quê.
Hứa Thành ngày càng ghét về nhà, nhưng lại không thể mặc kệ Hứa Miểu, nên chỉ có thể ngày nào cũng uống rượu giải sầu.
Một lần sau khi uống say, mâu thuẫn giữa hai người bùng nổ. Hứa Thành lại ra tay với Tần Nhu. Sau khi bị anh ta đá ngã xuống đất và chảy m.á.u, đứa bé cũng vì thế mà mất.
Mất con, Tần Nhu lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi , gọi anh trai mình đến hủy dung tôi .
Mà ngày hôm đó trùng hợp Hứa Thành cũng đang đợi tôi , muốn tiếp tục bàn chuyện tái hôn.
Anh ta nói lúc đó mình chưa kịp nghĩ gì đã lao lên, sau đó mới biết đau.
Anh ta tưởng rằng tôi sẽ vì chuyện này mà cảm động, rồi tha thứ cho anh ta .
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng cạn lời.
Trước kia họ vì cái gọi là tình yêu mà bất chấp tất cả, ép tôi phải tác thành cho họ.
Bây giờ sống không tốt , lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi .
“Hứa Thành, tuy anh đã chắn d.a.o giúp tôi , nhưng tôi sẽ không cảm ơn anh . Bởi vì nếu trước kia anh không quản được cái thắt lưng của mình , tôi cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm như vậy . Chỉ có thể nói , tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.”
Nói xong câu đó, tôi quay người rời đi , không chút do dự.
Kiếp trước , vì có sự ngăn cản của tôi , tình yêu của họ được tô vẽ trở nên vô cùng đáng quý.
Kiếp này , tôi tác thành cho họ, họ ngược lại thi nhau lộ ra bộ mặt xấu xí.
Cái gọi là tình yêu gì chứ?
Chẳng qua là một người không ham tiền.
Một người không ham sắc.
Vài tháng sau , căn mặt bằng kia quả nhiên bị giải tỏa. Tôi nhận được năm triệu tiền đền bù, mua một căn hộ lớn rồi đón bố mẹ đến ở cùng.
Hứa Miểu đã vài lần tìm tôi , nhưng đều bị tôi từ chối.
Một hôm Hứa Thành gọi điện cho tôi , nói Hứa Miểu bị sốt, cứ gọi tên tôi .
Tôi nói :
“ Tôi đâu phải t.h.u.ố.c. Anh là bố nó, chẳng lẽ không biết tự nghĩ cách sao ?”
Từ đó anh ta không bao giờ tìm tôi vì chuyện này nữa.
Sau đó, Tần Nhu ra tù, đến đơn vị của Hứa Thành làm loạn một trận.
Ban đầu anh ta bị kỷ luật, sau đó Tần Nhu sống c.h.ế.t không chịu ly hôn. Hứa Thành lại không kiềm chế được mà ra tay. Tần Nhu trực tiếp mang bằng chứng đi tố cáo anh ta .
Hứa Thành vì vậy mất việc. Để ly hôn với Tần Nhu, anh ta gần như bị lột sạch.
Cuối cùng thực sự trở thành người ra đi tay trắng.
Không còn việc làm , anh ta chỉ có thể đưa Hứa Miểu về quê.
Nghe nói khi biết phải chuyển trường, Hứa Miểu khóc lóc làm loạn, thậm chí tuyệt thực mấy ngày.
Lần gặp lại , tôi đang lái chiếc xe mới mua đi đến trung tâm thương mại mua sắm. Khi dừng đèn đỏ, tôi nhìn thấy hai cha con họ.
Quần áo trên người họ nhìn qua đã biết là đồ cũ. Trong tay Hứa Thành còn xách một đống bìa giấy vụn, trông như chuẩn bị đi bán ve chai.
Đèn xanh bật lên, họ vẫn đứng giữa đường. Bất đắc dĩ tôi phải bấm còi.
Hai cha con đồng thời quay đầu lại .
Tôi cũng không biết rốt cuộc Hứa Thành có nhìn thấy tôi hay không .
Chỉ thấy anh ta nhanh ch.óng quay mặt đi , kéo mạnh Hứa Miểu, bước chân vội vã băng qua bên kia đường.
Mới ngoài bốn mươi tuổi, nhưng bóng lưng của anh ta trông đã hơi còng xuống.
Xe phía sau bắt đầu bấm còi thúc giục. Tôi không biểu cảm gì, thu lại ánh mắt.
Chiếc xe chạy dọc theo con đường rộng rãi bằng phẳng phía trước …
HẾT
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.