Loading...

LẦU CÁC KHUẤT TRONG SƯƠNG MÙ
#2. Chương 2

LẦU CÁC KHUẤT TRONG SƯƠNG MÙ

#2. Chương 2


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngực vừa chua xót vừa nặng trĩu, ép đến mức khó thở.

Ta cũng không biết mình đã đi về bằng cách nào.

Chỉ biết sắc mặt hẳn là rất tệ.

Di mẫu vừa hỏi, nước mắt ta đã rơi xuống.

Ngày cập kê ấy , ta và di mẫu lặng lẽ làm lễ trong phòng.

Nhưng ta cũng chỉ buồn một ngày như thế.

Điều ta lo hơn, là mình có phải đã đắc tội với Bùi Thanh Diễn hay không .

Ta học làm vài món điểm tâm, ngày ngày mang đến cho hắn .

Lại vô tình nghe được hắn trò chuyện với đại cô nương.

Hắn nói :

“Liễu thị kia giống hệt di mẫu của nàng ta , đều là hạng người tham lam phú quý.”

“Lại còn tự cho mình thông minh, tưởng người khác không biết những tâm tư ấy .”

“Muội là cô nương đích xuất của phủ Quốc công.”

“Sau này , vẫn nên bớt qua lại với nàng ta .”

Chuyện thầm kín nhất trong lòng bị nói toạc ra .

Ta đứng ở cửa.

Tựa như bị ai đó tát một cái.

Mặt nóng rát, đau đến khó chịu.

Từ ngày ấy , ta không còn đi tìm Bùi Thanh Diễn nữa.

Hắn là Thế t.ử cao cao tại thượng của phủ Quốc công.

Chướng mắt với di mẫu làm thiếp của ta .

Càng chướng mắt với ta .

Ta sợ chọc giận hắn , để hắn lại buông ra những lời khó nghe , truyền ra ngoài.

Càng sợ hắn vì ghét ta và di mẫu mà động tay chân vào chuyện hôn sự của ta .

May thay không bao lâu sau , Bùi Thanh Diễn rời phủ đi học xa.

Hắn quyết định rất đột ngột.

Lão phu nhân thương con muốn ngăn lại , bị Quốc công gia khuyên xuống.

Ông nói nam nhi chí tại bốn phương.

Dù sao cũng phải ra ngoài nhìn ngắm, mới hiểu được nỗi khổ dân gian.

Ngày hắn lên đường, mọi người đều ra tiễn.

Ta đứng ở phía sau cùng.

Kiễng chân nhìn theo.

Thấy xe ngựa quả thật đã đi xa, ta mới thở phào.

Nhân lúc hắn không ở kinh thành, ta vội vã lo liệu chuyện hôn sự.

Bùi Thanh Diễn thu tay lại .

Chậm rãi bước theo phía sau ta .

“Ta nhớ nàng không ở nơi này .”

“Ta đến thăm di mẫu.”

Theo lẽ thường, ta đến phủ Quốc công nương nhờ, lẽ ra phải ở trong viện của di mẫu.

Nhưng Quốc công gia thỉnh thoảng sẽ lưu lại qua đêm.

Phu nhân bèn cho dọn ra một gian rộng rãi trong dãy phòng hạ nhân để ta ở.

Ta đã rất hài lòng.

Một cô nương quê mùa đến nương nhờ.

Có thể có một gian phòng trong phủ Quốc công.

Đã là chuyện tốt lắm rồi .

Ta vốn muốn nói viện của hắn cũng không nằm ở hướng này .

Nhưng đây là phủ của người ta .

Hắn muốn đi đâu , cũng đâu đến lượt ta hỏi.

Chỉ là mắt thấy sắp đến trước cửa viện của di mẫu.

Hắn vẫn lặng lẽ theo sau .

Ta rốt cuộc không nhịn được mà mở lời:

“Thế t.ử có việc gì chăng?”

Bùi Thanh Diễn khẽ ho một tiếng.

Đưa tay vào trong tay áo.

Lấy ra một chiếc hộp gỗ t.ử đàn, đưa đến trước mặt ta .

“Lúc đến Lương Châu học, vô tình trông thấy.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ta nghĩ… rất hợp với nàng.”

Ta nhận lấy, mở ra .

Bên trong là một cây trâm uyên ương mạ vàng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/lau-cac-khuat-trong-suong-mu/chuong-2

Đôi mắt uyên ương được nạm hồng ngọc.

Hẳn là quà mừng tân hôn hắn bù cho ta .

Ta tạ ơn.

Quả nhiên là công t.ử thế gia.

Rõ ràng không thích ta .

Nhưng lễ vật vẫn chu toàn .

Lời khách sáo nói xong.

Bùi Thanh Diễn lại không có ý rời đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lau-cac-khuat-trong-suong-mu/chuong-2.html.]

Vừa nhận lễ của người ta .

Hắn không động, ta cũng khó mà đi trước .

Đang nghĩ nên nói gì với hắn .

Đại cô nương vội vã bước tới.

“Đại ca đứng một mình ở đây làm gì? Tổ mẫu và phụ thân đang tìm huynh .”

Bùi Thanh Diễn vóc người cao.

Ta bị hắn che kín phía sau .

Đại cô nương đi thêm mấy bước, mới phát hiện ta cũng ở đây.

Trên mặt nàng thoáng hiện vẻ bối rối.

Chỉ một khắc lại trở về như thường.

Nhưng sự hoảng loạn ấy quá rõ ràng.

Khiến ta muốn làm ngơ cũng không được .

Nàng và Bùi Thanh Diễn.

Hôm nay đều có chút khác lạ.

Trong phòng.

Vu Nhi nằm trong lòng di mẫu ăn điểm tâm.

Lí nhí trách phụ mẫu không cho nó ăn no.

Đòi ở lại đây bầu bạn với ngoại tổ mẫu.

Di mẫu ôm con bé, hôn hết lần này đến lần khác, trong mắt rưng rưng.

Bà thân phận thấp kém, giữ lại ta — một đứa cháu gái — còn phải dập đầu cầu xin khắp nơi.

Huống chi là Vu Nhi, đứa tiểu tôn nữ cách một đời.

Hoàng hôn, Lục Chiêu tan trực đến đón ta .

Đã đến phủ, lẽ nào không bái kiến trưởng bối.

Quốc công gia giữ hắn lại nói chuyện, ta đứng ngoài cửa chờ.

Vu Nhi ồn ào, ta sợ kinh động trưởng bối, bèn sai nha đầu đưa con bé ra thủy tạ xem cá.

Phía sau có động tĩnh.

Ta quay đầu.

Là Bùi Thanh Diễn.

Ta vội đứng dậy hành lễ.

Chiều đầu xuân vẫn còn chút lạnh.

Bóng tối dần buông.

Ánh mắt Bùi Thanh Diễn khẽ sáng lên.

Nhưng lời nói ra lại khiến ta không hiểu nổi.

“Ta đã bẩm với phụ thân , cưới đích nữ nhà Lâm Thượng thư làm chính thê.”

Ta còn tưởng mình nghe lầm.

Bùi Thanh Diễn cưới vợ.

Nói với ta để làm gì.

Ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp lời.

“Chúc mừng Thế t.ử.”

Hắn dường như thật sự rất vui.

Nói rất nhiều lời tốt đẹp về Lâm cô nương.

Nói nàng xuất thân thế gia, khoan dung rộng lượng.

Nói mẫu thân nàng chưa từng hà khắc với thiếp thất, còn ghi thứ t.ử thứ nữ dưới danh nghĩa mình .

Ta lặng lẽ nghe .

Thỉnh thoảng phụ họa vài câu.

Tâm tư sớm đã không còn ở nơi này .

“Đợi Lâm thị qua cửa, ta sẽ cầu xin mẫu thân cưới nàng…”

Cửa mở.

Lục Chiêu bước ra .

Thiếu niên vận thường phục màu đỏ, tựa như thuở ban đầu gặp gỡ.

Ta nhìn hắn .

Chợt đỏ bừng mặt.

Phi, biết ngay là đến quyến rũ ta .

Ta thừa nhận.

Gả cho Lục Chiêu.

Mỹ sắc là một nguyên do rất quan trọng.

Đó là tháng thứ ba sau khi Bùi Thanh Diễn rời kinh.

Các cô nương buồn chán trong phủ, nài nỉ phu nhân mở một buổi mã cầu.

Không còn hắn đứng giữa ngăn cản, ta cuối cùng cũng có thể tham dự.

Đại cô nương cài hoa cho ta .

“Lo gì chứ, ai hỏi thì cứ nói muội là biểu muội của ta .”

Nhị cô nương đứng bên ăn điểm tâm.

“ Đúng thế đúng thế, Tô di nương cũng xem như trưởng bối nửa phần của chúng ta , nói vậy cũng không sai, chứ chẳng lẽ để người ta coi thường muội ?”

Ta cúi đầu, sống mũi cay xè, suýt nữa rơi lệ.

Có ai cam tâm tình nguyện tự coi mình là nô tài đâu .

Đánh mã cầu ta dĩ nhiên không biết .

Đối thơ lại càng không .

Chương 2 của LẦU CÁC KHUẤT TRONG SƯƠNG MÙ vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Cổ Đại, Nữ Cường, HE, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo