Loading...

NGƯỜI YÊU QUA MẠNG CỦA TÔI LÀ TRÙM TRƯỜNG
#17. Chương 17

NGƯỜI YÊU QUA MẠNG CỦA TÔI LÀ TRÙM TRƯỜNG

#17. Chương 17


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng sự nhiệt tình của thầy Chu khiến tôi không cách nào từ chối nổi.

Cười c.h.ế.t mất, đúng là không thể phản kháng.

Tôi đờ đẫn đứng đó, mặc cho thầy chụp vài tấm ảnh. Rồi bỗng nhiên nghe thấy thầy nói :

"Không được , vinh dự lớn thế này , thầy phải gửi cho mẹ em xem mới được !"

Tôi lập tức trợn tròn mắt.

"Thôi thầy ơi, mẹ em bận lắm, đừng gửi mấy thứ này cho bà ấy nữa!"

Thầy Chu nhướng mày:

"Sao lại không được ? Lần trước em đ.á.n.h nhau với Trình An cũng bảo thầy thế, lúc đó thầy còn nghĩ là em sợ mẹ lo lắng. Nhưng giờ chuyện đã xong rồi , đại học còn trao thưởng cho em, đây là chuyện tốt , tất nhiên phải báo cho mẹ em biết chứ!"

Vừa nói , thầy vừa mở WeChat gửi ảnh cho mẹ tôi .

Cứu với, căn bản là không thể ngăn lại !

Tôi chỉ biết thở dài bất lực.

Thầy Chu gửi tin nhắn xong lại vỗ vai tôi : “Bạn học Kiều Mịch, tiếp tục giữ vững phong độ nhé! Thầy đi trước đây.”

Tôi ôm c.h.ặ.t tấm cờ danh dự bước ra khỏi hội trường, bên ngoài vẫn còn rất nhiều người chưa rời đi .

Vừa thấy tôi , họ liền tự động tản ra , nhường đường cho tôi , ánh mắt đồng loạt hướng về phía tôi .

MMH

Bị nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại, tôi vội vàng rảo bước về ký túc xá.

Vừa mở cửa bước vào , tôi thấy Trần Tuyết và các bạn đã có mặt.

Cửa vừa đóng lại , họ đồng loạt ngước nhìn tôi , trên tay mỗi người đều cầm điện thoại.

Cảm giác quen thuộc c.h.ế.t tiệt này là gì đây...

Trần Tuyết do dự một lúc mới lên tiếng: “Kiều kiều, cậu nổi tiếng rồi .”

Sau đó, cô ấy đưa điện thoại cho tôi xem—là bài đăng trên trang “ confession ” của đại học.

Có người tham gia buổi lễ hôm nay đã đăng toàn bộ sự việc kèm theo ảnh chụp của tôi lên đó. Phía dưới đã có hàng trăm bình luận.

Tôi liếc qua, toàn là những người hóng chuyện.

Tôi nhún vai: “Nổi thì nổi thôi. Mọi người đều là dân ăn dưa, mà tớ thì người đẹp lòng tốt , tạm thời làm quả dưa này cũng được .”

Chu duyệt thấy tôi không để tâm, khẽ thở dài.

Trần Tuyết mím môi, bấm vài cái trên điện thoại rồi đưa cho tôi : “Kiều kiều…”

Tôi cúi xuống nhìn , phát hiện còn rất nhiều bình luận công kích tôi .

[Cô gái này ngay cả đại ca trường cũng dám đ.á.n.h, lai lịch không đơn giản đâu ?]

[Có khi nào còn dữ dằn hơn cả đại ca trường không nhỉ?]

[Năm nhất mà ghê gớm vậy , nhìn xinh xắn thế này , chắc hồi cấp ba cũng chẳng hiền lành gì đâu .]

[Hahaha, vậy là trường mình sắp đổi đại ca rồi ?]

Còn rất nhiều bình luận ác ý khác, nhưng sau khi refresh, một số đã bị xóa. Quản trị viên của trang cũng để lại một dòng cảnh báo yêu cầu bình luận văn minh.

Nhưng mà, có ích gì chứ?

Cậu xem, luôn có những người dành sự ác ý lớn như vậy cho một người xa lạ, dù rõ ràng đây là một chuyện rất tích cực.

Đại học vừa trao cờ danh dự cho tôi , đó là một lời tuyên dương, nhưng cũng là một lời cảnh báo đến những kẻ khác. Thế mà ngay sau đó, những người này vẫn bàn tán, vẫn ngang nhiên phán xét.

Trần Tuyết thấy tôi im lặng, lo lắng gọi tôi một tiếng.

Tôi cười khẽ, trả điện thoại lại cho cô ấy .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nguoi-yeu-qua-mang-cua-toi-la-trum-truong/chuong-17

“Chỉ là mấy kẻ chỉ dám nấp sau màn hình để nói xấu người khác thôi, không đáng để tức giận. Qua vài ngày, hết hứng thú là họ sẽ ngừng lại .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-yeu-qua-mang-cua-toi-la-trum-truong/18.html.]

Nhưng Trần Tuyết và các bạn vẫn rất giận, Hứa Điềm còn tức tối mắng vài câu.

Lòng tôi bỗng thấy ấm áp.

“Được rồi , được rồi , tớ không tức giận, các cậu cũng đừng giận nữa nhé!” Tôi vừa nói vừa lấy mảnh vải trong tay lau mũi, “Cảm động quá, tớ thật sự yêu các cậu mà!”

Ngẩng đầu lên liền thấy cả ba người họ đều có vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Tôi cúi đầu theo ánh mắt của họ, phát hiện thứ vừa dùng để lau mũi chính là… tấm cờ danh dự mà đại học trao cho tôi .

Tin tức trên “ confession ” liên tục được cập nhật, chẳng mấy chốc bài đăng về tôi đã bị đẩy xuống.

Nhưng Trình An vẫn thấy được .

Tối đó, anh ấy đến tìm tôi , sắc mặt không mấy dễ chịu, nhìn tôi mấy lần như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tôi thấy buồn cười , đưa tay nhéo nhéo mặt anh ấy : “Muốn nói gì thì cứ nói đi .”

“Kiều kiều, trên trang ‘ confession của đại học…”

“em thấy rồi .”

Trình An khựng lại , nét mặt thoáng hiện lên cơn giận: “Kiều kiều, đừng để ý đến mấy lời vô nghĩa của bọn họ. Đám người đó chỉ là rảnh rỗi kiếm chuyện thôi.”

“Trước đây họ chỉ nhắm vào anh , không ngờ lần này còn lôi cả em vào …” Giọng anh ấy khàn đi , “Xin lỗi , Kiều kiều.”

“Nếu danh tiếng của anh tốt hơn một chút, thì đã không …”

Tôi nâng mặt anh ấy lên, không báo trước mà hôn xuống.

Trình An lập tức im bặt.

Tôi hài lòng gật đầu: “Quả nhiên đây mới là cách tốt nhất để khiến đàn ông im miệng.”

Đôi tai của Trình An lập tức đỏ bừng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy , nghiêm túc nói : “Trình An, sau này đừng nói xin lỗi với em.”

“ anh không làm gì sai cả, đừng tự trách mình như vậy .”

“em đã nói rồi , Kiều Mịch này chưa bao giờ để tâm đến danh tiếng. Chỉ cần em không hổ thẹn với lòng là đủ.”

“Trình An cũng rất tốt .”

Tôi khẽ nâng mặt anh ấy lên, lại nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.

“Cực kỳ tốt .”

Đôi mắt Trình An sáng rực lên khi nhìn tôi .

Một lúc sau , anh ấy bỗng làm bộ lau nước mắt, bĩu môi đầy tủi thân : “ Nhưng vẫn thấy khó chịu, Kiều kiều, hôn nữa đi , muốn nữa…”

Nhìn khuôn mặt chẳng còn chút buồn bã nào của anh ấy , tôi lập tức tặng anh một cái bạt tai.

“Muốn cái đầu anh ấy .”

Dạo gần đây, tôi thường xuyên đi cùng Trình An, khiến cả đại học lại được phen bàn tán xôn xao.

Nào là “đại ca trường quay đầu hoàn lương, rửa tay gác kiếm vì tình yêu.”

Nào là “cô gái bí ẩn Kiều Mịch đấu tay đôi với đại ca Trình An, sức chiến đấu bùng nổ, vẻ vang trở thành đại ca mới, lại còn ôm luôn mỹ nam cựu đại ca về nhà.”

Thậm chí còn có người viết cả tiểu thuyết đồng nhân.

Lúc Trình An đưa cho tôi xem, anh ấy tức đến mức nói không ra hơi : “Bọn họ dám nói anh không được ? Còn bảo anh là ‘mẫu O’? Cái chữ ‘mẫu’ này chắc chắn là c.h.ử.i anh , nhưng còn cái chữ ‘O’ này là ý gì??”

Nói xong liền định lên Baidu tra cứu, tôi vội ấn tắt điện thoại của cậu ấy .

Tôi đứng dậy, dùng một tay ôm anh ấy vào lòng: “Đừng nghĩ linh tinh, họ đang khen anh đáng yêu đấy.”

Trình An ngước lên nhìn tôi : “Thật không ?”

Nhìn đôi mắt long lanh của anh ấy , tôi c.ắ.n răng gật đầu: “Thật, em cũng thấy anh rất đáng yêu.”

Vậy là bạn đã theo dõi đến chương 17 của NGƯỜI YÊU QUA MẠNG CỦA TÔI LÀ TRÙM TRƯỜNG – một trong những bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, HE, Hiện Đại, Học Đường, Thanh Xuân Vườn Trường, Ngọt đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Truyện sẽ sớm có chương mới, đừng quên theo dõi Fanpage để nhận thông báo nhanh nhất. Trong lúc chờ đợi, hãy thử tìm hiểu thêm các bộ truyện hấp dẫn khác mà bạn có thể chưa từng đọc qua!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo