Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đặt b.út xuống, nghiêm túc hỏi lại :
"Câu này , nên hỏi cô ấy mới đúng chứ. Trong căn nhà này , cháu chẳng có tiếng nói gì cả, chính cô ấy mới là người quyết định mối quan hệ của chúng cháu ra sao ."
Anh hai nổi giận:
"Ý cô là chúng tôi đối xử với cô không công bằng?"
Tên này đầu óc có vấn đề à ? Ánh mắt khinh thường của tôi như đ.â.m trúng tự ái của hắn . Hắn giơ nắm đ.ấ.m định lao vào tôi , may mà anh cả kịp thời ngăn lại . Ha, đúng là siêu anh trai đấy. Ba Tô cũng nhíu mày:
"Cháu đang trách chúng ta thiên vị hay là oán trách chuyện năm xưa làm thất lạc cháu?"
Tôi bình thản đáp:
"Không cần đ.á.n.h tráo khái niệm để tránh né sự thật. Cháu hiểu được việc mọi người thiên vị. Ở trại trẻ mồ côi, cháu cũng có rất nhiều người thân . Nếu họ xung đột với người ngoài, cháu chắc chắn cũng sẽ bênh vực họ."
" Nhưng mà..."
Anh cả cau mày, còn anh hai thì cười khẩy:
"Người thân ở trại mồ côi, một đám chẳng ra gì. Không bênh cô ta , lẽ nào phải bênh một đứa xa lạ như cô?"
Tôi im lặng một chút. Rõ rồi , họ không muốn và cũng không thể hiểu được tôi .
"Các người là người đã trực tiếp nuôi dưỡng Tô Chí Ý, tình cảm sâu đậm như thế nên đương nhiên phải hiểu cô ấy hơn tôi . Nếu cô ấy thật sự muốn rời đi , cô ấy sẽ âm thầm thu dọn đồ đạc rồi lặng lẽ rời khỏi đây, chứ không phải làm ầm lên như vậy , buộc tôi phải chọn. Nhưng đó cũng chính là sự tự tin mà các người đã trao cho cô ấy . Tóm lại , những người có mặt ở đây không ai tốt đẹp gì cả."
Mọi người sững lại im bặt. Tôi quay sang hỏi Chí Ý nghiêm túc:
"Cậu thật sự muốn rời đi sao ? Tôi sẽ không can thiệp."
Chí Ý đỏ mắt, uất ức gật đầu:
"Ừ, em xin lỗi chị."
Tôi gật đầu:
"Được, nếu đây là lựa chọn thật lòng của em, vậy chị sẽ giúp em thực hiện."
Tôi hỏi quản gia phòng của Tô Chí Ý, định giúp cô ta thu dọn hành lý. Anh hai Tô mất kiên nhẫn hất tay tôi ra . Tôi bị đẩy văng vào mép bàn, ấm trà rơi xuống, nước nóng tạt cả người .
" Tôi đủ rồi , đừng ép nó nữa. Sao cô lại độc ác thế? Mới chân ướt chân ráo vào nhà họ Tô đã muốn đuổi nó ra khỏi nhà. Con bé sống sung sướng từ nhỏ, giờ mà rời khỏi người thân thì sống kiểu gì hả?"
Mẹ Tô vội đỡ tôi dậy. Cánh tay va vào bàn giờ đã thâm tím, cả n.g.ự.c áo tôi ướt sũng, mùi trà đắng nghét xộc thẳng vào mũi. Tôi cúi đầu nhẹ giọng:
"Cô ấy nói là tự nguyện mà. Tôi đã hỏi rồi , người ta phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình ."
Mẹ Tô khẽ trách móc:
"Chí Ý chỉ là quá lương thiện thôi. Con bé khóc đỏ cả mắt, sao có thể là thật lòng muốn rời đi ? Con không nên ép nó, nó cũng là người bị hại mà."
Anh cả Tô khó chịu:
"Em cũng biết ba mẹ ruột của Chí Ý tồi tệ thế nào mà, nó mà quay về thì sống sao nổi. Em cũng không muốn có cha mẹ như thế đâu ."
"Hức hức..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhan-than-tranh-doat-gia-san/chuong-2.html.]
Tôi lặng người nhìn những giọt nước mắt của Tô Chí Ý nhỏ xuống sàn nhà, phản chiếu gương mặt tôi đang ướt nhẹp. Lôi thôi t.h.ả.m hại. Khoảnh khắc đó tôi thật sự thấy may mắn. May mắn vì người bị trao nhầm là tôi chứ không phải cô bạn thân của mình . Nếu là nó chắc giờ đang tủi thân đến phát khóc rồi , tôi lại phải dỗ dành.
Tôi
nhìn
về phía Tô Chí Ý,
người
đang
được
cả nhà bảo vệ như châu báu và thở dài. Họ căn bản
không
bao giờ định để cô rời
đi
và cô cũng chẳng
muốn
đi
thật. Rõ ràng chẳng ai bắt ép,
vậy
cô lên tiếng
làm
gì? Muốn thể hiện bản
thân
đáng thương
à
? Nếu cô thật sự
tốt
bụng,
sao
không
đứng
ra
nói
giúp
tôi
lấy một câu.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nhan-than-tranh-doat-gia-san/chuong-2
Cô chỉ đang đẩy căng mâu thuẫn lên, chỉ là
muốn
tôi
biết
thân
biết
phận, khoe khoang sự yêu thương mà cô đang
có
mà thôi.
"Cô đã sống một cuộc đời công chúa 17 năm, còn tôi thì bị cố tình trao nhầm. Bố mẹ ruột của cô, chính họ đã ném tôi vào trại mồ côi. Người duy nhất bị hại là tôi , còn Tô Chí Ý, cô là kẻ hưởng lợi. Dù ngày đó cô không bị đổi thì cô cũng vẫn là con ruột của họ, họ sẽ không bao giờ vứt bỏ cô."
Tôi vừa dứt lời, mẹ Tô khựng người , tiếng khóc của Chí Ý tắt lịm. Các anh trai nhà họ Tô cũng sững sờ. Thật phiền, họ ngu thật sự, còn tôi , tôi cũng ngu vì từng muốn thuyết phục họ.
Tôi xách chiếc ba lô cũ rách lên, lịch sự quay sang nói với quản gia:
"Cháu đi đường mệt cả ngày rồi , muốn về phòng nghỉ ngơi một chút."
Mẹ Tô và Chí Ý vội vã đi theo. Mẹ Tô ái ngại hỏi tôi :
"Tư Vọng, con thích căn nào?"
Tôi nhìn những căn phòng sạch sẽ, rộng rãi, thiết kế tinh tế, những nơi tôi chưa từng có cơ hội được ở và lưỡng lự. Ở trại mồ côi, tôi và bạn thân ngủ trong kho chứa đồ. Trên trường thì chen chúc trong phòng 12 người , chỉ có ở nhà bà là tôi có một căn phòng nhỏ bé cho riêng mình .
Thấy tôi ngập ngừng, Chí Ý mở cửa phòng mình , một căn phòng công chúa tinh xảo, đầy đủ tiện nghi, ngập tràn hơi thở cuộc sống xa hoa.
"Chị à , vốn dĩ đây là thứ em nợ chị, nếu chị muốn ở phòng em, em nhường cũng được ."
Cô ta nói giọng tủi thân . Mẹ Tô nhìn con gái đầy xót xa, vội vàng khen cô ta là bé ngoan lương thiện.
Ngực tôi khẽ nhói. Bà tôi từng ôm tôi dỗ dành, bà cũng từng gọi tôi là bé cưng, bà luôn mong sau này sẽ có người thương yêu tôi , chăm sóc tôi . Tôi rõ ràng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình sẽ không được yêu thương. Vậy mà...
Tôi vỗ hai tay lên đầu, đập tan những suy nghĩ vớ vẩn. Đây là lần cuối cùng tôi ghen tỵ với người khác, phải học chăm chỉ. Sau này có tiền tự nuôi mình , không ai khiến tôi phải đau lòng nữa.
Anh cả lên lầu, thấy Chí Ý đang đứng buồn bã, lại thấy tôi đang ngẩn người trước cửa phòng cô ta , liền cau mày:
"Mẹ à , đây là phòng của Chí Ý. Biết bao nhiêu phòng khác với đủ kiểu phong cách, sao cứ phải tranh đúng cái này ? Dù cô ta có đáng thương đến đâu cũng có thể bù đắp bằng cách khác, đừng phớt lờ cảm xúc của Chí Ý."
Anh hai thì vẫn đang loay hoay tiêu hóa những gì tôi nói trước đó, chưa kịp xen vào . Tô Chí Ý không nói gì, chỉ vừa khóc vừa lắc đầu nhìn anh cả. Tôi quay mặt đi :
"Cô giữ lại đi . Chuyện không xuất phát từ sự tình nguyện thì không cần phải làm ra vẻ cho người khác xem."
Tô Chí Ý lúng túng định giải thích.
Tôi chỉ về căn phòng ở xa nhất, cách biệt với phòng của họ. Mấy phòng này trang trí giống nhau cả, căn kia vị trí yên tĩnh, tôi chọn nó. Ít nhất thì cũng yên lặng, tiện cho việc học.
Mẹ Tô và anh cả nhìn kỹ, phát hiện đó đều là kiểu phòng mẫu, không có cảm giác nhà. Mẹ Tô lúng túng nói đỡ:
"Không biết con thích gì. Nếu có món nào đặc biệt cứ nói với người giúp việc, mẹ sẽ cho thêm vào ."
Bà nở nụ cười dè dặt, nhưng khi thấy gương mặt tôi bình thản, không cảm xúc, ánh mắt bà bỗng hiện lên chút đau lòng.
"Con có thể gọi mẹ một tiếng được không ?"
Bà nhìn tôi đầy mong đợi.
Tôi chuẩn bị từ chối thì Tô Chí Ý bất ngờ nhào vào lòng mẹ Tô, liên tục gọi mẹ , như thể muốn trút hết mọi tủi thân trong lòng.
Mẹ Tô lập tức quay sang ôm lấy cô ta , dịu dàng vỗ về, hoàn toàn phớt lờ tôi đang đứng ngay bên cạnh.
Nhìn ánh mắt đắc ý lóe lên của Tô Chí Ý, tôi ngậm lại lời sắp bật ra , quay lưng lặng lẽ về phòng.
Quá ngượng, tôi tự vỗ nhẹ vào miệng mình . Miệng c.h.ế.t tiệt, phản xạ nhanh quá, cô ta không tưởng tôi định gọi mẹ đấy chứ?
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.