Loading...
“ Ngươi đang làm gì?” “ Làm đất”
“Vụ thu cũng đã thu hoạch, còn sửa sang làm gì ?”
“Chuẩn bị sang năm cày bừa vụ xuân.”
“Ngươi yêu làm ruộng như vậy sao ?”
“Cuộc đời này ta không yêu gì cả, chỉ yêu làm ruộng.”
“Ít nói văn chương lại cho ta , thơ văn của ngươi còn không phải do cha ngươi dạy ngươi.”
“Lão t.ử chính là yêu việc nhà nông, câu này có thể chứ?”
“Ta mới là lão t.ử của ngươi!”
“Vâng vâng vâng , ta là tôn t.ử của ngươi.”
“Ngươi là cha của cháu ta !”
“Ta là nhi t.ử của lão bà của ngươi.”
“…Quên đi , mặc kệ ngươi là tôn t.ử hay nhi t.ử của ai, tùy ngươi thích làm sao liền làm như thế, bất quá, ngươi trả lời câu hỏi này của ta !”
“Trả lời cái gì?”
“Trong thôn chúng ta , ngươi có vừa mắt cô nương của gia đình nào không ?”
“Không.”
“Thế còn trong gia tộc?”
“Các nàng là tỷ muội , không phải cô nương.”
“Tốt lắm, nếu đã không có , vậy ngươi liền cút khỏi thôn trang, đợi khi tìm được lão bà rồi trở về làm ruộng. Ta cũng không muốn tiếp tục nghe mẹ ngươi lải nhải!”
“Vì sao ta không thể ở trong thôn chờ đợi?”
“Chờ cái gì? Chờ trên trời rớt xuống một lão bà đến đạp nát đầu ngươi?”
“ Đúng .”
hằng nguyễn
“ Đúng cái đầu ngươi. Trong thôn ngươi không vừa mắt cô nương nào, lại không chịu ra khõi cửa đi tìm, chổ nào có lão bà đến chịu thành thân với ngươi?”
“Ta còn chưa muốn thành thân .”
“Nguyên nhân?”
“Không có hứng thú.”
“Ta không thể đợi ngươi có hứng thú, chờ nương ngươi bắt đầu khóc đổ Trường Thành sẽ không kịp. Đến lúc đó chúng ta cùng toàn bộ người trong thôn ai cũng trốn không thoát, bao gồm hai phụ t.ử chúng ta , tất cả đều bị nàng khóc đến c.h.ế.t. Ta đây cha ngươi còn chưa sống đủ, cho nên, lập tức cút cho ta !”
“Cha tùy tiện chọn giúp ta chọn một người cũng được .”
“Ta sẽ chọn một con heo mẹ cho ngươi!”
“Cũng có thể a, ít nhất heo mẹ có thể sinh con, nương nên cao hứng đi ?”
“Tiểu t.ử này ngươi tại sao lại như vậy , cho ngươi tự chọn là hy vọng ngươi có thể sống hạnh phúc cả đời, phải dựa vào duyên phận, hiểu không ?”
“Duyên phận?”
“ Đúng , lấy lão bà cũng cần nhờ duyên phận, cho nên ngươi hãy ra khõi nhà đi tìm duyên phận của ngươi.”
“Cũng được , đợi xuất môn rồi , kẻ đầu tiên đến cầu thân với ta , mặc kệ đối phương là lão thái bà hay tiểu nha đầu, là tiên trên trời hay Chung vô diệm, là cây gậy trúc hay trái bí đao lớn, là heo cái hay bò cái, ta đều cưới nàng làm vợ. Việc này cũng coi như là duyên phận?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nong-gia-tieu-phu-nhan/chuong-1.html.]
“…… Như vậy cũng được , bất quá còn phải thêm một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Sinh nhi t.ử mới cho trở về. Bởi vậy , hừm hừ, nếu ngươi lấy một người vợ ấp mãi không ra trứng, đời này ngươi cũng đừng mơ tưởng trở về đây làm ruộng!”
“Vì sao nhất định phải có nhi t.ử?”
“Biết rõ còn cố hỏi, nhà chúng ta đại đại đơn truyền, mẹ ngươi sinh sáu hài t.ử, cũng chỉ có ngươi có thể nối dõi, bởi vậy ....”
“Thật nên trách dòng họ tổ tiên
ta
không
tốt
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nong-gia-tieu-phu-nhan/chuong-1
”
“Như thế nào, ngươi nghĩ sửa họ phải không ?”
“Có thể chứ?”
“Ngươi thấy có thể được không ?”
“Xem cha cười vui vẻ như vậy , đại khái là không thể.”
“Biết là tốt rồi , tóm lại , nếu ngươi không sinh được một người nối dõi, mẹ ngươi sẽ tự trách chính nàng sinh không ra đứa con trai thứ hai. Cho nên, ngươi đã yêu làm ruộng, liền thuận tiện cho chúng ta một “loại” tên là nhi t.ử đi !”
“Việc này vô cùng đơn giản. Ở bên ngoài ruộng rau không thiếu củ cải, khoai lang, sao cha không đi hái một củ để được thông qua.”
“……Ngươi con mẹ nó cút đi cho ta !”
“Cút cút ngay. Ta sẽ đến Giang Nam làm ruộng, một năm hai lần thu hoạch, rất tốt !”
“Tốt lắm, vậy ngươi đi thu hoạch thóc đến đè c.h.ế.t ngươi đi !”
“Cũng so với việc bị nữ nhân đè c.h.ế.t tốt hơn nhiều.”
“……”
Ai nói bị nữ nhân “đè c.h.ế.t” không tốt ?
Bắt xây dựng thời Ngô Vương Phù Sai , cùng với Vạn lý Trường Thành nổi danh nam bắc, dài bảy ngàn dặm, Vô Tích là nơi duy nhất nó đi qua mà trở thành thị trấn, từ cầu Nam Trường tới cầu Thanh Danh, hai bờ sông, bức tường màu trắng ngói san sát nối tiếp nhau , trước khách điếm, sau là nhà dân chúng, cơ hồ từng nhà đều có bến tàu, chiếc cầu nhỏ, thành thị chuyên về gạo thóc thật bận rộn. Hộ Quốc Tự hương khói vô cùng thịnh vượng, thuyền bè qua lại nhộn nhạo ở khắp trên sông, Đây cũng là cảnh tượng độc nhất vô nhị ở Vô Tích : Thủy Ngõ (đường đi trên sông).
Cung gia tiêu cục cũng là một hộ trên Thủy Ngõ đó.
“Ta tới! Ta tới!”
Buổi sáng, trong phòng bếp Cung gia tiêu cục đang bề bộn chuẩn bị bữa trưa, Cung Tuyết Lăng vốn là người phụ trách chỉ huy nhìn thấy trời đã không còn sớm nữa rồi , không nhịn được đoạt lấy cái nồi, chính mình làm có vẻ nhanh hơn.
“Tiểu thư…” Nữ đầu bếp không yên nghĩ đến cảnh mình bị đuổi về nhà.
“Đừng cãi!” Cung Tuyết Lăng nhanh tay nhanh chân một bên thêm gia vị, một bên xào rau, lại nếm thử hương vị như thế nào. “Nghe nói biểu ca lại gây họa, tâm tình của cha nhất định không tốt lắm, chúng ta phải làm một bữa thật ngon, hơn nữa cũng phải chuẩn bị rượu ngon, có thể làm cha vui vẻ lên!”
Nữ đầu bếp yên lặng không nói gì, bởi vì biểu thiếu gia thật sự đã gây họa ở bên ngoài, tâm tình của lão gia cũng không tốt lắm.
Bình thường nam nhân khi không vui, rượu ngon, thức ăn ngon chính là một phương pháp hữu hiệu để tâm tình chuyển biến tốt , mà tay nghề của tiểu thư giống như phu nhân đã qua đời như đúc, thế nên ai cũng học không được việc nấu món ăn hợp với khẩu vị của lão gia. Ngay lúc này , để tiểu thư tự mình động thủ thì tốt hơn
Nghĩ tới đây, nữ đầu bếp cam tâm tình nguyện buông tay .
“Được rồi , sườn đã được !” Cung Tuyết Lăng thuận tay đem sườn cho nồi trên khay. Sau đó lại nói : “Lại nói đến món cơm chiên tôm, ta chịu trách nhiệm bóc vỏ tôm, ngươi chịu trách nhiệm phối liệu!”
Cho nên hai người phân công hợp tác làm việc.
“Tiểu thư, biểu thiếu gia lại gây thêm tai họa gì rồi ?” Vừa giơ tay xuống cắt thức ăn, nữ đầu bếp thuận miệng hỏi.
“Làm sao ta biết !” Cung Tuyết Lăng bận rộn gỡ tôm, mạn bất kinh tâm trả lời: “Biểu ca ngay cả việc đi nhà xí cũng có thể gây ra tai họa, huống chi chuyện của hắn ta thật sự không thể biết , thật sự không biết là hắn đã gây ra chuyện gì!”
“Thật là, biểu thiếu gia cũng hai mươi hai tuổi, nhưng chuyện gì cũng làm không tốt , đều do cô cô của người quá cưng chìu hắn !”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.