Loading...
Kể từ ngày Lan T.ử Nhan chuyển đến căn phòng trọ cuối con hẻm, cuộc sống ở cửa hàng "Nắng Mới" của Ngụy Viễn Đông không còn tĩnh lặng như trước . Mỗi sáng, khi anh mở cửa hàng, anh thường thấy cậu sinh viên trẻ vội vã chạy ra từ con hẻm, mái tóc còn hơi rối, có lẽ là đang muộn học. Lan T.ử Nhan luôn nở một nụ cười thật tươi chào anh : "Chào chú Viễn Đông ạ!" Cái cách cậu gọi anh bằng "chú Viễn Đông" vừa lễ phép, vừa gần gũi, khiến trái tim anh khẽ mềm đi mỗi lần .
Ngụy Viễn Đông nhận ra mình bắt đầu có những thay đổi nhỏ. Anh bắt đầu để ý hơn đến trang phục của mình , không còn chỉ là những chiếc áo thun đơn giản, nhàu nhĩ. Anh thậm chí còn tỉ mỉ cạo râu mỗi sáng, và lâu lâu lại soi mình vào gương, tự hỏi liệu một người đàn ông gần 40 như anh có còn đủ sức hấp dẫn với một chàng trai trẻ như Lan T.ử Nhan hay không . Ý nghĩ đó khiến anh vừa tự ti, vừa nhen nhóm một ngọn lửa phấn chấn đã ngủ yên từ lâu.
Anh cũng bắt đầu chăm sóc cửa hàng hơn. Những kệ hàng được sắp xếp ngăn nắp, sạch sẽ hơn. Anh tìm kiếm những món ăn vặt mới lạ, những loại nước uống độc đáo mà giới trẻ yêu thích. Anh muốn cửa hàng của mình không chỉ là một nơi bán hàng, mà còn là một điểm đến, một nơi mà Lan T.ử Nhan sẽ thích ghé qua.
Một buổi chiều, Lan T.ử Nhan ghé vào cửa hàng sau giờ học. Cậu đặt chiếc ba lô xuống ghế, thở dài một tiếng. "Hôm nay cháu có bài tập nhóm, cần ngồi làm ở đâu đó chú ạ. Quán cà phê thì ồn ào quá."
Ngụy Viễn Đông nhìn cậu , trong lòng chợt nảy ra một ý tưởng. "Sao cháu không làm ở đây? Quầy pha chế bên trong rộng rãi, yên tĩnh. Chú có thể pha cho cháu một ly trà sữa."
Lan T.ử Nhan ngạc nhiên. "Thật ạ? Cháu làm phiền chú quá."
"Không phiền gì cả," Ngụy Viễn Đông nói , giọng điệu bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn. "Cứ coi như đây là nhà cháu đi ."
Và thế là, từ đó, cửa hàng "Nắng Mới" có thêm một vị khách quen đặc biệt. Lan T.ử Nhan thường xuyên ghé qua làm bài tập, đọc sách, hoặc đơn giản là ngồi trò chuyện với Ngụy Viễn Đông. Những cuộc trò chuyện ban đầu còn dè dặt, dần trở nên cởi mở hơn. Lan T.ử Nhan kể cho anh nghe về trường học, về những ước mơ, hoài bão của một chàng trai trẻ. Ngụy Viễn Đông lắng nghe , đôi khi chỉ mỉm cười , đôi khi lại đưa ra những lời khuyên chân thành từ kinh nghiệm sống của mình .
Anh nhận ra , Lan T.ử Nhan không chỉ đơn thuần là một chàng trai trẻ. Cậu thông minh, hiếu học, và có một trái tim ấm áp. Cậu thích giúp đỡ anh sắp xếp hàng hóa, thích kể cho anh nghe những câu chuyện vui ở trường, và luôn miệng khen những món ăn vặt mà anh gợi ý. Mỗi khi Lan T.ử Nhan cười , đôi mắt cậu cong lên thành vầng trăng khuyết, và nụ cười đó có sức mạnh xua tan mọi mệt mỏi, mọi nỗi buồn trong lòng Ngụy Viễn Đông.
Một ngày nọ, Ngụy Viễn Đông đang ngồi tính toán sổ sách, Lan T.ử Nhan đến mua một hộp mì gói. Cậu nhìn anh với vẻ mặt hơi lo lắng. "Chú ơi, cháu đang cần tìm một công việc làm thêm. Gia đình cháu có chút khó khăn, cháu muốn tự trang trải chi phí sinh hoạt và học tập."
Ngụy Viễn Đông khẽ nhướng mày. Anh
đã
quan sát Lan T.ử Nhan một thời gian, và
anh
thấy
cậu
là một
người
rất
chăm chỉ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ong-chu-cua-hang-yeu-sinh-vien/chuong-2
Nhưng
để
cậu
đi
làm
thêm ở
đâu
đó,
anh
lại
cảm thấy
không
yên tâm. Tâm trí
anh
đột nhiên lóe lên một ý nghĩ táo bạo. "Sao cháu
không
làm
ở đây?"
Lan T.ử Nhan tròn mắt. "Làm... làm ở đây ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ong-chu-cua-hang-yeu-sinh-vien/chuong-2-cau-sinh-vien-dang-yeu-va-ong-chu-sang-9-gio-vao-lam-xin-nghi-tuy-y.html.]
"Ừ," Ngụy Viễn Đông gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rộn ràng một niềm vui khó tả. "Chú đang cần người phụ giúp. Công việc nhẹ nhàng thôi, chủ yếu là sắp xếp hàng hóa, lau dọn một chút, hoặc đứng quầy khi chú bận. Lương thì... chú sẽ trả cháu hậu hĩnh."
Lan T.ử Nhan có chút e dè. " Nhưng ... cháu chưa có kinh nghiệm ạ."
"Không sao cả," Ngụy Viễn Đông trấn an. "Chú sẽ hướng dẫn cháu. Hơn nữa, cháu là sinh viên, việc học là quan trọng nhất. Thời gian làm việc của cháu sẽ rất linh hoạt. Sáng 9 giờ vào làm , xin nghỉ tùy ý. Nếu cháu có lịch học, hay có bài tập nhóm, cứ báo trước cho chú là được ."
Lan T.ử Nhan vẫn chưa hết ngạc nhiên. "Thật sự là... việc nhẹ lương cao như vậy ạ?"
Ngụy Viễn Đông bật cười . "Thật sự là vậy . Chú thấy cháu là người đáng tin cậy. Hơn nữa..." anh ngừng lại một chút, ánh mắt ấm áp nhìn thẳng vào cậu . "Chú muốn chăm sóc cháu nhiều hơn." Câu nói cuối cùng thoát ra khỏi miệng anh một cách tự nhiên, khiến cả anh và Lan T.ử Nhan đều thoáng đỏ mặt.
Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Lan T.ử Nhan cũng gật đầu đồng ý. "Dạ vâng ! Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ! Cảm ơn chú Viễn Đông nhiều lắm!"
Từ ngày đó, Lan T.ử Nhan chính thức trở thành nhân viên "part-time" của cửa hàng "Nắng Mới". Cậu làm việc rất chăm chỉ, tỉ mỉ và luôn nở nụ cười tươi tắn. Cửa hàng không chỉ có thêm một nhân viên, mà còn có thêm một luồng gió mới, một sức sống mới. Ngụy Viễn Đông cảm thấy cuộc sống của mình như được thắp sáng trở lại .
Mỗi sáng, anh chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Khi thì là bánh mì ốp la, khi thì là mì spaghetti, khi thì là phở nóng hổi. Lan T.ử Nhan luôn xuýt xoa khen ngon, và ăn rất nhiệt tình. Ngụy Viễn Đông nhìn cậu ăn, trong lòng tràn ngập một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc. Anh thích nhìn thấy Lan T.ử Nhan vui vẻ, thích chăm sóc cậu , thích thấy cậu dựa dẫm vào mình .
Anh còn nhận thấy, Lan T.ử Nhan cũng bắt đầu có những thay đổi. Cậu không còn rụt rè như trước , mà trở nên cởi mở hơn, hoạt bát hơn. Đôi khi, cậu còn trêu chọc anh , gọi anh là "ông chú khó tính", nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy sự tinh nghịch và yêu mến.
Ngụy Viễn Đông biết , mình đã thật sự yêu rồi . Tình yêu này đến một cách nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở, len lỏi vào từng ngóc ngách trong cuộc sống của anh . Anh không còn sợ hãi quá khứ, không còn lo lắng về tương lai. Anh chỉ muốn được ở bên Lan T.ử Nhan, được chăm sóc cậu , được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu mỗi ngày. "Trâu già gặm cỏ non," anh khẽ thì thầm, nhưng lần này , nụ cười trên môi anh lại ngọt ngào hơn bao giờ hết. Anh biết , anh sẽ làm tất cả để giữ lấy "ánh nắng" này trong cuộc đời mình .
________________________________________
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.