Loading...
Từ tuần rồi , trong công ty rỉ tai nhau chuyện cậu con trai cưng của tổng giám đốc Tập đoàn Lâm Thị – người giàu nứt vách đổ tường nhất tỉnh – sắp tới công ty mình thực tập. Thế là cả đám mừng húm, cứ nghĩ tạo mối quan hệ tốt được với cậu ấm thì tương lai coi như nắm chắc trong tay!
Tôi cũng hơi bị háo hức, nhưng mà người giàu đâu có dễ dụ, ai giả lả khách sáo kiểu gì họ cũng biết tuốt. Lắc đầu, tôi cũng chẳng dám mong đợi gì nhiều.
Quả nhiên, thứ Hai tuần này , cậu ta vừa tới đã bị vây kín như bưng. Đồng nghiệp tôi đứa nào đứa nấy tranh nhau xúm vào tự giới thiệu, có người còn lăng xăng rót trà , bưng nước.
Tôi chen mãi mà không sao lọt vô được . Công ty tôi toàn dân Đông Bắc, ai cũng cao lênh khênh trên mét tám, nữ cũng toàn trên mét bảy. Đứng giữa đám đó, tôi lọt thỏm như củ khoai tây bé tẹo, bị xô qua xô lại muốn xỉu. Tức muốn xì khói!
May sao bên cạnh có cậu cao mét bảy, cũng chen không nổi, trông mặt mũi lạ hoắc.
“Mới tới hả?”
Cậu tóc úp nồi nhỏ con vỗ n.g.ự.c, mặt vẫn còn tái mét nhìn đám đông ồn ào phía trước .
“Dạ, em là thực tập sinh mới.”
Cậu tóc úp nồi lủi thủi dọn dẹp chỗ ngồi , trông cũng tội nghiệp. Đúng là người với người khác nhau một trời một vực!
Vừa phụ cậu lắp máy tính, tôi vừa an ủi: “Em đừng buồn, cậu thực tập sinh kia là phú nhị đại đó. Mọi người nghèo muốn c.h.ế.t rồi nên mới vậy , chứ không phải cố tình bỏ rơi em đâu .”
Cậu tóc úp nồi nghe vậy cười hề hề: “Không sao đâu mà chị. Mà nè, sao chị không lên đó làm quen?”
Ha ha, tôi không muốn chắc? “Chị không có hứng thú với người giàu.”
Nhưng mà tôi hứng thú với tiền của họ… Hu hu, sao ông trời không cho tôi làm công chúa hả?
Cậu tóc úp nồi ngẩn người ra một chút, rồi nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn lúc nãy.
Cậu vẫy tay, ra hiệu cho tôi lại gần.
“Chị ơi, nói nhỏ cho chị nghe nè, thiệt ra em mới là người thừa kế của Tập đoàn Lâm Thị – Lâm T.ử Mặc đó.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cậu , tôi bật cười , đưa tay xoa đầu úp nồi của cậu .
“Ồ, ghê gớm quá ha!”
Lâm T.ử Mặc bĩu môi: “Chị ơi, chị qua loa quá vậy !”
“Úp… T.ử Mặc, muốn chị tin cũng được , sang cho chị căn nhà coi, dám không ?”
Thằng nhóc này , giữa ban ngày ban mặt mà nằm mơ rồi hả?
Hôm nay chỉ có hai cậu thực tập sinh, tình cờ cả hai đều họ Lâm. Mà nếu Lâm T.ử Mặc này là phú nhị đại thiệt, thì cậu thực tập sinh kia đâu cần giả mạo người khác làm gì, phải không ?
Hơn nữa cậu kia mặc nguyên bộ vest đặt may, đồng hồ, giày dép… nhìn là biết đẳng cấp hơn xa cậu tóc úp nồi đeo cặp kính dày cộm này rồi .
Nghe tôi nói xong, cậu tóc úp nồi lặng lẽ quay về chỗ ngồi .
Tôi cười thầm, chợt thấy cậu lôi từ trong ngăn kéo ra một xấp gì đó đỏ đỏ.
Hình như trên bìa có ghi “Trung Hoa… Quyền sở hữu bất động sản…”
Trời ơi, tôi đứng hình mất năm giây – sổ đỏ! Thằng nhóc này chơi hàng thật luôn hả?
Cậu tóc úp nồi ôm cả xấp sổ đỏ trong tay, mắt long lanh nhìn tôi : “Chị muốn căn nào?”
Trời ơi, mọi người có hiểu không ? Gặp cảnh này tôi biết nên nhận hay không nên nhận đây? Tay tôi run cầm cập, chân cũng bủn rủn hết rồi .
Đang lúc tôi còn lăn tăn thì tóc úp nồi bị ai đó đụng trúng, xấp sổ đỏ trong lòng cậu rớt bộp xuống đất. Tôi giật mình quay lại , không biết tự hồi nào một đám người đã đi ngang qua chỗ tụi tôi , chắc là đang rước cậu phú nhị đại kia về chỗ làm việc.
Tôi đứng ngây người ra vài giây, rồi thấy mấy người kia cứ thế mà giẫm lên mấy cuốn sổ đỏ.
“Đừng có giẫm nữa!”
Cậu tóc úp nồi ngồi thụp xuống, hốt hoảng lôi mấy cuốn sổ đỏ ra khỏi chân họ.
Cậu phú nhị đại liếc nhìn mấy cuốn sổ, mặt nhăn nhó khó chịu.
“Giả vẫn hoàn giả, có quý tới cỡ nào cũng thành thật được đâu . Thôi thì kiếm đại một bà chị giàu có mà cưới, may ra mấy cái này mới có cửa thành hiện thực.”
Câu nói của cậu ta làm mọi người xung quanh cười ồ, mặc kệ cậu tóc úp nồi đang ngồi bệt dưới đất, nghênh ngang bước đi .
Trên mấy cuốn sổ đỏ giờ in đầy dấu chân đen thui, cậu tóc úp nồi lau mãi mà vẫn còn lem luốc. Haiz, đám người này thiệt tình… Người ta mộng mơ chút xíu cũng không được hay sao , mua cả đống sổ giả thì đã sao , có lấy tiền của ai đâu !
Tôi vừa bực vừa thương, bèn ngồi xuống phụ cậu nhặt mấy cuốn sổ đỏ bị rơi vãi.
Bỗng nhiên, tiếng nước rơi “tách tách” vang lên.
Tôi nhìn theo tiếng động, thấy những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống cuốn sổ đỏ trong tay cậu tóc úp nồi.
“Em khó khăn lắm mới sưu tầm được chúng, giờ bẩn hết rồi .”
Giọng
cậu
nghẹn ngào.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/phu-quy-troi-ban/chuong-1
Nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cậu , lòng tôi tự nhiên mềm nhũn.
“Thôi đừng khóc nữa, chị mua cho em mấy cuốn mới nha.”
Sổ giả thì chắc cũng chả đáng là bao. Nghĩ vậy , tôi lôi điện thoại ra tìm kiếm, vậy mà trên các trang mạng đều báo không tìm thấy sản phẩm liên quan!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quy-troi-ban/chuong-1.html.]
Tôi bắt đầu thấy hơi sai sai, vội vàng tra luật.
Xem xong, tôi chỉ muốn gõ bốp vào đầu mình ! Hoá ra mình dốt luật đến vậy sao !
Tắt điện thoại, tôi nhìn cậu tóc úp nồi với vẻ mặt ngổn ngang. Nếu mấy cuốn sổ này không phải sổ giả, vậy cậu đúng là phú nhị đại thiệt, còn nếu không thì… là phạm pháp rồi !
Nhưng ngay sau đó, cậu tóc úp nồi lau nước mắt, đẩy hết sổ về phía tôi : “Chị ơi, chúng bẩn rồi , em không muốn nhìn thấy chúng nữa. Nếu chị không chê, em tặng hết cho chị.”
Hả… ờm? Nghĩ tới chuyện mấy cuốn sổ này có thể là đồ giả, tôi xua tay lia lịa: “Thôi thôi thôi… không lấy đâu . Quý giá vậy , sao chị dám?”
Cậu tóc úp nồi ngước đôi mắt còn ươn ướt nhìn tôi , ánh mắt có chút tán thưởng.
“Không, chị là người tốt , chị nhất định phải nhận, nếu không em sẽ rất buồn.”
Lúc này đầu óc tôi như muốn nổ tung. Bỗng nhiên, tôi nảy ra một ý: “Được thôi, vậy tụi mình cần đến trung tâm quản lý quyền sở hữu nhà đất làm thủ tục sang tên chứ hả?”
Ha ha ha, nhóc con, lần này thua chị rồi nhé?
Ai dè một giây sau , cậu tóc úp nồi gật đầu, vẻ mặt đầy áy náy.
“Chị nói đúng, tại em suy nghĩ không chu toàn .”
Hả? Hả? Hả! Tôi lại một phen choáng váng, chẳng lẽ… bao nhiêu phú quý này sắp rớt trúng đầu tôi rồi sao ?
Tôi với cậu thực tập sinh xin nghỉ làm để đi công chứng sang tên.
Quản lý nhìn hai đứa tôi , mặt méo xệch: “Chu Nhất, nó là thực tập sinh thì thôi, còn em là nhân viên chính thức rồi , sao cũng bày đặt hùa theo nó làm trò hề hả? Nhà nào tốt bụng cho không sổ đỏ vậy ? Hai đứa giỡn mặt anh chắc?”
Cậu tóc úp nồi im thin thít, móc ra một cuốn sổ đỏ đưa cho ổng: “Anh cần không ? Em tặng anh một cuốn.”
Tôi trố mắt nhìn cậu tóc úp nồi, lòng đau như cắt, vậy là cho luôn rồi hả? Không phải hứa tặng tôi sao ?
Muốn khóc quá!
Chắc tại mặt tôi biểu cảm quá trời kinh ngạc với hụt hẫng, nên quản lý run run cầm lấy cuốn sổ. Ổng liếc tôi một cái, trong lòng cũng hơi hoang mang, lỡ sổ này thiệt thì còn làm việc gì nữa trời!
Thành ra , một xíu sau , tụi tôi có mặt ở trung tâm quản lý quyền sở hữu nhà đất.
“Cậu Lâm, cậu tới rồi à !”
Một ông chú trung niên cười tươi rói khi thấy Lâm T.ử Mặc, hai mắt sáng rực lên.
Tôi với quản lý nhìn nhau , thấy rõ sự phấn khích trong mắt nhau .
Cậu tóc úp nồi cao mét bảy đứng đó, mà sao trông oai phong lẫm liệt, cả người như phát sáng.
Làm xong thủ tục, tôi với quản lý ra mua một bịch hạt dưa về.
Thiệt ra là sợ tụi tôi kích động quá xỉu ngang xỉu dọc, nên ăn chút gì cho bình tĩnh lại .
Cậu tóc úp nồi quay lại dọn dẹp đồ đạc.
Vừa xếp xong, cậu lại dọn hết vô lại .
Tôi tò mò hỏi: “Cậu Lâm, em làm gì vậy ?”
Khoai Tây Vàng vẫn hiền như cục đất: “Chị cứ gọi em là T.ử Mặc thôi.”
“Em vừa gọi điện cho ba, kêu ba đuổi hết mấy người dám giẫm lên sổ đỏ của em.”
Tôi giật thót mình , thì ra đây chính là đặc quyền của tư bản sao ?
“ Nhưng sao lại là em đi ?”
Quản lý vừa c.ắ.n hạt dưa vừa cười tủm tỉm, nhìn đám đồng nghiệp đang bận bịu hầu hạ cậu phú nhị đại giả mạo.
Khoai Tây Vàng cúi đầu, thở dài thườn thượt: “Ba em la em một trận, nói đây đâu phải công ty của ba, ba đuổi sao được .”
“Nên, em phải về kế thừa gia nghiệp thôi.”
Tôi ngơ ngác: “Chuyện này với việc em về kế thừa gia nghiệp, liên quan gì tới nhau à ?”
Cậu gật đầu, ánh mắt bỗng dưng nghiêm nghị hẳn lên: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Bọn họ dám giẫm lên mấy cuốn sổ đỏ của em thì phải trả giá đàng hoàng.”
“Đợi em mua lại công ty này , em sẽ bắt họ quỳ trước mấy cuốn sổ đỏ của em mà xin lỗi !”
Ôi chao, chí khí ngất trời!
Cậu vừa dứt lời, lại nhìn tôi với ánh mắt rực lửa: “Chị thấy sao ?”
Tôi : “Ủa, lúc nãy em nói muốn đuổi việc họ mà?”
Mặt Khoai Tây Vàng đỏ bừng: “Đuổi việc phải bồi thường tốn kém lắm.”
Bỗng dưng, cậu như sực nhớ ra điều gì, mặt mày hớn hở hẳn lên.
“Chị, quản lý, anh chị qua công ty nhà em làm chung đi !”
“Có anh chị giúp sức, em tin chắc là sẽ mua lại được công ty này nhanh thôi!”
Tới lượt tôi với quản lý mặt đỏ như gấc. Nếu mời tụi tôi đi ngồi chơi xơi nước không thôi, thì tốc độ mới nhanh!
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.