Loading...
Ta vừa chào đời, tuyết vốn kéo dài suốt một tuần cũng ngừng rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi.
Nhưng còn chưa kịp vui mừng, bà đỡ đã hô to rằng còn một người nữa.
Mọi người trong phòng đều kinh hãi đến mức không nói nên lời.
Quốc sư sớm đã nói , khi hoàng hậu m.a.n.g t.h.a.i rằng người chắc chắn sẽ sinh ra một lứa mười đứa hoàn mỹ.
Mà ta vừa hay là đứa thứ mười, nhưng giờ lại đột nhiên sinh thêm một người nữa.
Sau khi muội muội chào đời, trời đang quang đãng liền lập tức mây đen kéo tới, sấm sét đì đùng.
Cảnh tượng như vậy khiến không ít người chấn động.
Vì sinh non nên thân hình ta rất nhỏ bé.
Ngược lại , muội muội ra đời sau lại trắng trẻo bụ bẫm.
Thái y bế ta qua một bên kiểm tra thì phát hiện ta mắc chứng tim đập nhanh.
Thế nên trong cung, mọi người đều cho rằng ta là điềm lành, còn muội muội là tai họa.
Từ trong lòng, tất cả mọi người đều thiên vị ta .
Khi lớn lên, sự thiên vị ấy lại càng rõ ràng.
Ta dụi mắt bò dậy.
Thấy bên cạnh, Hàn Vũ đang chơi trống lắc, ta loạng choạng muốn bò tới đó.
Tôn mụ mụ thấy vậy lập tức tiến lại gần.
“Tiểu công chúa muốn trống lắc phải không ?”
Tôn mụ mụ cố sức giật lấy trống lắc từ tay Hàn Vũ.
Ta không nhịn được mà cười toe toét.
Tôn mụ mụ cúi đầu nhìn ta , cũng bật cười theo.
Hàn Vũ khóc ré lên đòi giành lại .
Nhưng Tôn mụ mụ lại đẩy muội ấy sang một bên.
“Công chúa của chúng ta quý giá lắm, muốn gì thì được nấy.”
Ta đắc ý bĩu môi, thổi ra một cái bong bóng nhỏ.
Muội muội thân yêu à , chuyện này mới chỉ bắt đầu thôi.
Ta cầm trống lắc lắc qua lắc lại trong tay.
Mẫu hậu cứ cách một lúc lại đến xem ta một lần .
Tuy nói mọi người đều cho rằng Hàn Vũ là tai tinh,
Nhưng phụ hoàng vẫn luôn nghĩ, dẫu sao Hàn Vũ cũng là con gái của người .
Không thể tùy tiện vứt ra khỏi cung được .
Thế là đành bảo các bà v.ú trông ta để ý thêm một chút.
Mẫu hậu trong lòng cũng nghĩ vậy .
Cho nên trong cung, ai nấy đều thiên vị ta .
Thế nhưng trước mặt phụ hoàng, mẫu hậu, họ cũng kiềm chế phần nào.
Ta nhìn mẫu hậu đang bước đến, đôi mắt tròn xoe mở to.
Tôn mụ mụ đỡ ta ngồi vững, ta cầm c.h.ặ.t trống lắc giơ về phía mẫu hậu.
“Mẫu… trống.”
Mẫu hậu vui mừng ôm lấy ta : “An An đúng là con ngoan của mẫu hậu, lúc nào cũng nghĩ đến mẫu hậu.”
“Trống… cho.” Ta mềm mại tựa vào lòng n.g.ự.c mẫu hậu.
Kiếp trước , thật ra mẫu hậu đối xử với ta rất tốt , nhưng sau này vì Hàn Vũ cố tình vu hãm, khiến mẫu hậu dần thất vọng về ta .
Giờ đây, mẫu hậu gọi ta là tâm can bảo bối, hoàn toàn không để ý tới Hàn Vũ bên cạnh.
Cũng khó trách mẫu hậu, giờ ta mới mười một tháng mà đã có thể nói vài từ đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/chuong-1
vn/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/c1.html.]
Ngược lại , Hàn Vũ từ lúc sinh ra đến giờ, dù phụ hoàng mẫu hậu dỗ dành cách mấy cũng không chịu mở miệng.
Đối mặt với một đứa trẻ biết nói biết cười ,
Tất nhiên là dễ bị lãng quên hơn.
Nhưng để tạo dựng hình ảnh hiền lành dịu dàng, ta chỉ tay về phía Hàn Vũ đang mút ngón tay bên cạnh.
“Muội.”
Lúc này mẫu hậu mới chợt nhớ ra bên cạnh còn một đứa trẻ nữa.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy nước dãi của Hàn Vũ, người có chút do dự.
Tôn mụ mụ thấy vậy liền bế Hàn Vũ lên: “Nhị công chúa hôm nay cũng ngoan lắm.”
“Muội.” Ta vung vẫy bàn tay nhỏ xíu muốn với lấy Hàn Vũ.
Thế nhưng Hàn Vũ lại giáng cho ta một cú đ.ấ.m vào mặt.
Nước mắt ta lập tức rưng rưng.
Mẫu hậu lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, bế ta ra xa.
Người nhẹ giọng dỗ dành: “An An đừng khóc , có mẫu hậu ở đây.”
Theo từng lời vỗ về của mẫu hậu, tiếng khóc của ta dần nhỏ lại .
Người cúi đầu hôn lên trán ta .
Ta cười , lấy hai bàn tay béo múp ôm lấy mặt mẫu hậu, khúc khích cười vang.
Mẫu hậu đặt ta lên giường.
“An An đừng trách muội muội , nó cũng không cố ý.”
Ta giả vờ như không hiểu, phồng má thổi ra một cái bong bóng to tướng.
Mẫu hậu thấy Hàn Vũ đã được Tôn mụ mụ dỗ ngủ, bèn bế ta đặt cạnh muội ấy .
“Ngủ ngoan nhé, lát nữa mẫu hậu sẽ quay lại thăm.”
Tôn mụ mụ dịu dàng đón lấy ta .
Ta nheo mắt lại , hé miệng ngáp một cái.
Mẫu hậu vuốt ve má ta rồi rời đi .
Tôn mụ mụ thấy ta sắp ngủ liền nhẹ nhàng đặt ta nằm bên cạnh Hàn Vũ.
Nhưng bà lại sợ Hàn Vũ không yên, đè lên người ta .
Thế là trước khi rời đi còn dịch Hàn Vũ sang một bên.
Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, ta lặng lẽ mở mắt, nhìn về phía Hàn Vũ bên cạnh.
Muội ấy đang ngủ say, hoàn toàn không biết sắp có chuyện gì xảy ra .
Ta cầm lấy cái trống lắc gần đó, cố gắng kiềm chế bàn tay không nghe lời, đập từng cái một lên mặt mình .
Tiếng động làm Hàn Vũ tỉnh dậy, muội ấy ngơ ngác nhìn ta .
Thấy ta càng đ-á-nh càng hăng, muội ấy tưởng là trò vui, liền xông tới giành lấy trống.
Ta để mặc muội ấy lấy đi .
Muội ấy bắt chước ta , đập trống từng cái một lên mặt ta .
Thấy thời gian cũng gần đến, ta liền òa lên khóc to.
Hàn Vũ thấy ta há miệng khóc , không ngờ lại nhét luôn cây trống vào miệng ta .
Ta trợn tròn mắt kinh hãi, sữa mới uống phun ra hết.
Hàn Vũ vừa cười vừa lấy tay đè mặt ta , ép cây trống vào sâu hơn.
Dù ta có giãy giụa thế nào cũng không thoát được .
May mà các ca ca thường sau giờ học sẽ đến thăm.
Ta cũng tính đúng giờ này mới dám hành động như vậy .
Nhưng ta thật không ngờ Hàn Vũ lại làm đến mức nhét cả cây trống vào miệng ta .
Ngay khi ta cảm thấy mình sắp ch-ếc đến nơi, bên tai liền vang lên tiếng hét kinh hoàng.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.