Loading...

Tặng hoàng muội song sinh cuộc đời xứng đáng
#7. Chương 7: C7

Tặng hoàng muội song sinh cuộc đời xứng đáng

#7. Chương 7: C7


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mấy ngày sau , nghe nói tiểu tướng quân Lâm thắng trận trở về, phụ hoàng đại hỉ, hạ lệnh mở tiệc chiêu đãi.

 

Đêm đó, ta nghĩ bản thân cũng chẳng liên quan gì, liền đến muộn một chút.

 

Vừa bước vào đại điện, Hàn Vũ đã nhìn ta chằm chằm, trong mắt tràn ngập chán ghét và đố kỵ.

 

Ta làm như không thấy, quy củ hành lễ với phụ hoàng và mẫu hậu.

 

Mẫu hậu giới thiệu với ta về tiểu tướng quân Lâm.

 

Ta thoáng kinh ngạc.

 

Lâm Vấn Tiêu khẽ cười : “Lâm Vấn Tiêu bái kiến An Lạc công chúa. Đã sớm nghe danh công chúa tư dung khuynh thành, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”

 

Ta khẽ ho một tiếng: “Lâm tướng quân quá lời rồi .”

 

Hàn Vũ thấy hai chúng ta đối đáp như vậy , liền đứng phắt dậy, thẳng thừng chỉ ra rằng ta và Lâm Vấn Tiêu đã từng bí mật gặp nhau , hơn nữa không chỉ một lần .

 

Nàng ta còn nghi ngờ rằng ta với Lâm Vấn Tiêu đã có tư tình từ lâu, thậm chí hiện tại ta đã mang thai.

 

Ta nghe xong liền ngẩn ra .

 

Ngay cả Lâm Vấn Tiêu cũng nhịn không được mà bật cười .

 

“Vị này hẳn là Nhị công chúa? Dám hỏi công chúa làm sao phán đoán được vậy ?”

 

Ta ủy khuất nhìn về phía phụ hoàng và mẫu hậu.

 

Phụ hoàng ra hiệu bảo ta đừng hoảng hốt, ông tin tưởng ta .

 

Còn mẫu hậu thì lạnh lùng nhìn Hàn Vũ.

 

Hàn Vũ đã sớm tin rằng ta là kẻ lẳng lơ, đương nhiên càng nói càng khó nghe .

 

“Mấy ngày trước , ta bắt gặp ngươi và Hàn Duẫn An tư tình trong lương đình, còn dám chối sao ?”

 

“Hoàng thượng minh xét!” Giọng điệu Lâm Vấn Tiêu trầm xuống.

 

Cả triều đình ai cũng biết , Lâm Vấn Tiêu năm ngày trước mới từ biên cương trở về.

 

Giờ thì hay rồi , vừa mới hồi kinh đã bị chụp lên cái mũ lớn như vậy .

 

“Người đâu , dẫn Nhị công chúa xuống dưới .” Phụ hoàng không muốn phí lời với Hàn Vũ.

 

Nhưng Hàn Vũ sao có thể cam tâm: “Phụ hoàng! Hàn Duẫn An gây ra chuyện động trời như vậy , người còn muốn che đậy sao ?!”

 

Hàn Trấn Hựu đứng bật dậy, sắc mặt đầy giận dữ.

 

“Lâm tiểu tướng quân xưa nay vẫn luôn trấn thủ biên cương, năm ngày trước mới hồi kinh, sao có thể như lời muội nói ?”

 

Hàn Vũ tựa hồ không ngờ tới điều này , nhưng nàng vẫn cố chấp nhận định ta đã hoài thai.

 

“Vậy chuyện Hàn Duẫn An mang thai, muội không chối cãi được chứ?”

 

Ta đỏ hoe mắt, kiên định lên tiếng: “Phụ hoàng, Duẫn An nguyện ý tiếp nhận kiểm tra.”

 

Phụ hoàng cuối cùng không nhịn được , ném mạnh chén trà trên bàn về phía Hàn Vũ.

 

“Ngươi liền không thể thấy tỷ tỷ ngươi sống yên ổn sao ?

 

Những năm qua ngươi hại nàng còn chưa đủ sao !”

 

Những người trong yến tiệc vốn dĩ chưa từng nghi ngờ ta , tất thảy đều xem Hàn Vũ như một trò cười .

 

Ta hiểu, bữa tiệc hôm nay phụ hoàng mở ra để chúc mừng chiến thắng của Lâm tướng quân, hẳn cũng có ý định tứ hôn Hàn Vũ cho chàng .

 

Vậy mà Hàn Vũ lại tự mình chuốc họa.

 

Ta thầm mắng một tiếng: ngu xuẩn.

 

Thế nhưng trên mặt vẫn giả bộ cầu xin: “Phụ hoàng, xin người đừng trách muội muội , nàng chỉ là…”

 

“Được rồi , con đừng nói giúp nó.” Phụ hoàng phất tay, ra lệnh đưa Hàn Vũ xuống.

 

Ta liếc nhìn đại ca, mong huynh ấy có thể khuyên giải vài câu.

 

Nhưng huynh ấy lại ngoảnh mặt làm ngơ, có lẽ đã hoàn toàn thất vọng với Hàn Vũ.

 

Song vở kịch này , nếu không có Hàn Vũ thì làm sao diễn tiếp?

 

Ta âm thầm sốt ruột.

 

Ngay lúc Hàn Vũ bị lôi đi , Lâm Vấn Tiêu đột nhiên lên tiếng: “Hoàng thượng, thôi đi , e rằng nhị công chúa chỉ là bị kẻ khác dạy hư mà thôi.”

 

Phụ hoàng vốn đã chờ chàng mở miệng.

 

Nghe được câu này , người lập tức phất tay, để cung nhân lui xuống.

 

Hàn Vũ trở lại chỗ ngồi , cuối cùng cũng chịu im lặng.

 

Phụ hoàng trước tiên khen ngợi Lâm Vấn Tiêu vài câu.

 

Ta khẽ nhướng mày nhìn dáng vẻ trầm ổn của chàng .

 

Lâm gia trung liệt, phụ thân cùng hai huynh trưởng của chàng đều t.ử trận sa trường.

 

Mà chàng cũng từ biển m-á-u mà bước ra .

 

So với đám công t.ử quần là áo lượt trong kinh, chàng dường như… còn tốt hơn một chút.

 

Lâm Vấn Tiêu nhận ra ánh mắt của ta , liền đưa mắt nhìn lại .

 

Ta giật mình , vội vã cúi đầu.

 

Chàng khẽ hừ cười .

 

Phụ hoàng thấy cảnh này , lòng chợt d.a.o động.

 

Người vốn chỉ định để Hàn Vũ gả đi , nhưng nếu suy xét kỹ, Lâm Vấn Tiêu bất luận là tài trí hay võ nghệ đều xuất chúng, hơn hẳn đám nam t.ử kinh thành.

 

Nghĩ đến đây, phụ hoàng cất lời: “Vấn Tiêu, ngươi đã có ý trung nhân chưa ?”

 

Lâm Vấn Tiêu khẽ nhếch môi: “Thần lần này không cầu thăng quan.”

 

Phụ hoàng thoáng ngạc nhiên, nhíu mày: “Vậy ngươi muốn trẫm ban thưởng thứ gì?”

 

Lâm Vấn Tiêu bật cười , chậm rãi đứng dậy, hành lễ thật sâu:

 

“An Lạc công chúa khuynh quốc khuynh thành.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/chuong-7

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/c7.html.]

Thần Lâm Vấn Tiêu, nguyện cầu thú công chúa.”

 

Ta trợn tròn mắt nhìn chàng .

 

Thật sự muốn cưới ta ?

 

Thật sự là ta sao !?

 

Phụ hoàng thấy ta ngẩn người nhìn chàng bèn hỏi: “Duẫn An, con có ý kiến gì không ?”

 

A Hương đứng phía sau mạnh mẽ đẩy ta một cái, ta mới giật mình hoàn hồn.

 

Ngay lúc ta định đứng dậy đáp ứng, Tề Thanh Phong lại bước ra .

 

“Hoàng thượng, thần cũng…”

 

Hàn Vũ thấy Tề Thanh Phong đứng dậy, sắc mặt lập tức tái nhợt.

 

Nam nhân nàng thầm mến bao năm, vậy mà cũng muốn cầu hôn ta .

 

Hàn Vũ nghiến c.h.ặ.t môi, tựa hồ đã hạ quyết tâm.

 

Nàng đột nhiên quỳ xuống bên cạnh Tề Thanh Phong, cắt ngang lời hắn :

 

“Phụ hoàng, nữ nhi cùng Tề công t.ử đã sớm tư định chung thân , xin phụ hoàng và mẫu hậu thành toàn !”

 

Sắc mặt Tề Thanh Phong vô cùng khó coi, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo như đao của phụ hoàng, hắn chỉ có thể cúi đầu:

 

“Thần… cầu thú nhị công chúa… Hàn Vũ.”

 

Hắn nói rất chậm, gân xanh trên cổ căng c.h.ặ.t.

 

Ta nghe vậy , khẽ cười , ngước mắt nhìn phụ hoàng:

 

“Phụ hoàng, Duẫn An nguyện ý.”

 

Dẫu ta đối với Lâm Vấn Tiêu chưa có tình cảm.

 

Nhưng chàng là lựa chọn thích hợp nhất, đúng không ?

 

Không lấy chàng , ta cũng sẽ phải gả cho người khác.

 

Trước mắt chỉ có hai con đường, ta đương nhiên sẽ chọn con đường khiến bản thân thoải mái nhất.

 

Hàn Vũ lo lắng bất an, vì vậy đã thúc giục đẩy nhanh hôn kỳ.

 

Ngày nàng xuất giá, trời cũng chẳng khác gì ngày nàng ra đời—sấm chớp đùng đoàng, gió giật mạnh tưởng chừng có thể lật tung kiệu hoa.

 

Cũng may không có chuyện gì xảy ra , cuối cùng nàng vẫn bình an được rước vào phủ Thừa tướng.

 

Thế nhưng, Thừa tướng phu nhân trước nay vẫn tin chắc con trai bà sẽ cưới một nữ t.ử mang điềm lành như lời đồn.

 

Không ngờ cuối cùng lại nghênh thú một tai tinh!

 

Mà Hàn Vũ cũng không phụ danh “tai tinh” ấy . Ngay khi nàng vừa vào phủ, Thừa tướng thân thể vốn khoẻ mạnh bỗng lâm bệnh nặng.

 

Thừa tướng phu nhân tìm mọi cách chạy chữa đều không có kết quả, cho đến khi Tề Thanh Phong rốt cuộc không nhịn nổi tính cách thích khống chế của Hàn Vũ mà giáng cho nàng một bạt tai.

 

Kỳ lạ thay , bệnh của Thừa tướng lại đột nhiên thuyên giảm, như thể chưa từng phát bệnh bao giờ.

 

Từ đó về sau , Tề Thanh Phong cũng chẳng còn giả bộ dịu dàng với nàng nữa.

 

Hàn Vũ thấy hắn lạnh nhạt như vậy , muốn hồi cung cầu xin phụ hoàng và mẫu hậu làm chủ.

 

Nhưng Thừa tướng phu nhân đâu phải kẻ dễ đối phó, bà thẳng tay nhốt nàng vào phòng, không cho bước ra ngoài.

 

Việc này ta biết được , chứng tỏ phụ hoàng và mẫu hậu hẳn cũng đã rõ ràng.

 

Thế mà chẳng ai đứng ra giúp đỡ nàng.

 

Xem ra , giờ đây nàng thực sự là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay .

 

Nếu trước đây nàng đối xử tốt hơn với các nha hoàn bên mình , thì e là cũng không đến nỗi không một ai ra tay giúp đỡ.

 

Nhưng trách ai được đây?

 

Bởi lẽ, những thủ đoạn ta dùng trên người nàng lúc này , đều chính là những gì nàng đã từng làm với ta ở kiếp trước .

 

Muội muội thân yêu, hãy tận hưởng cuộc đời mà ta đã sắp đặt cho ngươi đi .

 

 

Thời gian thấm thoát trôi qua, ngày thành thân của ta cũng đã đến.

 

Phụ hoàng, mẫu hậu cùng các ca ca đích thân tiễn ta lên xe ngựa.

 

Vừa ra khỏi hoàng cung, không biết từ đâu xuất hiện một đàn hỉ tước, chúng bay quanh kiệu hoa, tiễn ta đến tướng quân phủ.

 

Lâm Vấn Tiêu quả thực không làm ta thất vọng.

 

Sau khi thành thân , hắn hết mực yêu thương, còn thẳng thắn nói rằng sẽ không nạp thiếp .

 

Ta chỉ xem lời ấy như một trò cười mà thôi.

 

Nhưng hắn chẳng hề để tâm, chỉ bảo thời gian sẽ chứng minh tất cả.

 

 

Vì thân thể ta vốn yếu, mãi đến năm ba mươi tuổi mới hoài t.h.a.i đứa con đầu tiên.

 

Lúc từ trong cung trở về, ánh mắt ta chợt dừng lại trên một nhóm hành khất tàn tật bên vệ đường.

 

A Hương thành thục lấy bạc rải xuống.

 

Nếu kiếp trước có ai đó bố thí cho ta một ít bạc, có lẽ ta đã không phải ch-ếc t.h.ả.m đến vậy .

 

 

Trở về tướng quân phủ, ta nhẹ nhàng đặt tay lên bụng vẫn còn phẳng lì.

 

Đứa trẻ này đúng là một niềm vui bất ngờ.

 

Ta vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không có con.

 

Những năm qua, ta sống trong mơ hồ, tựa hồ sau khi báo thù xong thì chẳng còn mục tiêu gì nữa.

 

Thế nhưng, ông trời vẫn thương xót ta .

 

Ngay lúc ta lạc lối nhất, Người đã cho ta một câu trả lời rõ ràng nhất.

 

[HOÀN]

Vậy là bạn đã theo dõi đến chương 7 của Tặng hoàng muội song sinh cuộc đời xứng đáng – một trong những bộ truyện thuộc thể loại Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Trả Thù đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Truyện sẽ sớm có chương mới, đừng quên theo dõi Fanpage để nhận thông báo nhanh nhất. Trong lúc chờ đợi, hãy thử tìm hiểu thêm các bộ truyện hấp dẫn khác mà bạn có thể chưa từng đọc qua!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo