Loading...
Thẩm Hoan đi vào lớp với đôi mắt thâm quầng, tối qua chơi đến quá khuya, chỉ ngủ được ba tiếng.
Lớp phó phụ trách môn Vật lý thấy Thẩm Hoan vào lớp, liền gọi to: "Hoan Hoan, nộp bài tập Vật lý đi ."
Bài tập? Bài tập gì? Khi nào có bài tập vậy ?
Lớp phó phụ trách môn Vật lý thấy vẻ mặt ngơ ngác của cậu , cũng chẳng cảm thấy lạ lẫm nữa, "Bài kiểm tra Vật lý hôm qua, chắc không phải cậu lại không làm bài đấy chứ?"
Thẩm Hoan da mặt dày nở nụ cười , "Cậu đưa cho mình chép, mình sẽ nộp ngay."
"Cậu tự làm đi , còn một số bạn chưa nộp nữa, tớ sẽ nộp sau tiết đầu." Nói rồi , lớp phó phụ trách môn Vật lý trở về chỗ ngồi .
Vật lý c*̉a Thẩm Hoan cũng không tệ, tự cậu cũng làm được , dù sao cậu cũng học lớp 1, nếu điểm thấp quá cũng không được .
Nhưng cậu không muốn làm bài kiểm tra Vật lý, sao phải phí thời gian làm trong khi có thể chép bài của người khác?
"Anh Chu, anh làm bài kiểm tra Vật lý chưa ? Cho em chép chút nhé."
Lục Hoài Chu liếc cậu một cái, rồi lấy bài kiểm tra trong bàn đưa cho cậu . Thẩm Hoan mở bài kiểm tra ra , ôi trời, anh Chu chả viết gì ngoài đáp án cho các câu hỏi lớn.
Chỉ có câu hỏi trắc nghiệm là còn có thể chép.
Cậu xoa mũi, rõ ràng là chưa ngủ đủ giấc, sao lại ngốc thế này , lại đi chép bài của anh Chu nhỉ?
Mọi người đều biết , ngoài lúc thi cử phải làm các bước giải, Lục Hoài Chu bình thường chỉ viết mỗi đáp án, dù là Toán hay Vật lý.
Các giáo viên đều quen rồi , chưa bao giờ nghi ngờ anh chép bài.
Nếu người khác chỉ viết đáp án, thì phải viết lại cả bài đầy đủ từng bước giải, rồi chép lại năm lần , đó là quy định của lớp 1.
Vậy nên, giữa người với người thật sự có sự khác biệt rất lớn.
"Anh Chu, em không chép bài của anh nữa đâu , em đi chép bài c*̉a Thượng Khiêm đây." Thượng Khiêm đó viết chữ đẹp , các bước rõ ràng, bài tập của cậu ta là hot nhất.
Nói xong, cậu vui vẻ trả bài cho Lục Hoài Chu, rồi đi đến chỗ của Thượng Khiêm.
Lục Hoài Chu
hơi
nheo mắt
lại
, vẫn
không
nói
gì, nhét bài
vào
lại
bàn, chuẩn
bị
nằm
xuống ngủ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tieu-roi-ngot-qua/chuong-7
Lúc
này
,
anh
nghe
thấy Đường Ninh lớn tiếng gọi Khương Vãn: "Khương Khương,
mẹ
tớ chuẩn
bị
hôm nay chuyển đồ
vào
ký túc xá, tối nay tớ sẽ
không
về nữa."
"Một mình cậu phải chú ý an toàn nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-roi-ngot-qua/chuong-7.html.]
Khương Vãn nặng nề gật đầu, "Yên tâm đi , mặc dù mình nhỏ con, nhưng đầu óc nhanh nhạy."
Lục Hoài Chu nghe vậy , không nhịn được mà khẽ cười , nhanh nhạy?
Rõ ràng là ngốc nghếch mà.
————————
"Anh Chu, hôm nay đi ra net không ? Ba mẹ em hôm nay đi công tác, chúng ta có thể chơi cả đêm. Em còn hẹn Hà Lỗi lớp 2 nữa. "
Ngay sau khi tiết học buổi tối kết thúc, Thẩm Hoan liền gọi Lục Hoài Chu lại . Anh Chu là đại thần, có anh ấy , đội chiến đấu này không sợ ai cả.
Lục Hoài Chu đeo cặp lên, lạnh nhạt trả lời: "Không đi đâu ."
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ đi nữa.
"Vì sao vậy?" Thẩm Hoan mặt mày ủ dột, không hiểu nổi, anh Chu sao lại thay đổi vậy ?
Kỳ lạ.
Khương Vãn nối dối Đường Nịnh, thực ra cô vẫn hơi sợ, nhất là những tên côn đồ ngoài trường.
Sau khi buổi tự học tối kết thúc, đã là 10 giờ. Khương Vãn đẩy xe đạp ra khỏi cổng trường. Cô định lên chiếc xe đạp yêu thích để về nhà, nhưng lại thấy hai tên côn đồ đứng ở góc đường.
Đây là con đường cô phải đi qua.
Một tên trong số đó mặc áo thun đen, quần bò rách, đi dép tông, tay cầm điếu t.h.u.ố.c, đang huýt sáo về phía cô.
Khương Vãn giật mình , cúi đầu giả vờ không thấy.
Lúc này , cuộc trò chuyện của hai người lọt vào tai cô, "Nghe nói cô bé đó là người đẹp nhất trường số 7."
"Công nhận đẹp thật, chúng ta qua đó xem thử, chơi đùa với cô bé một chút." Một người khác, hình như thiếu mất một chiếc răng, khi nói thì bị hụt hơi , chữ không rõ ràng.
Khương Vãn: "..." Thật là xui xẻo.
Nhìn thấy hai người sắp bước tới gần, cô hơi căng thẳng, nắm c.h.ặ.t t.a.y lái xe đạp, định quay lại đi về trường. Chỉ cần vào trường, họ chắc chắn sẽ không dám theo nữa.
Cô vừa chuẩn bị quay lại , đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau , mang theo nụ cười lười biếng: "Ồ, không phải là Đại Cường và A Thành sao ?"
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.