Loading...
Trương Hiểu Vân thấy vậy , vẻ mặt đắc ý: “Yên tâm, chuyện nhỏ! Để đấy tôi lo!”
Nhìn cái bản mặt tự tin thái quá của cô ta , tôi không khỏi buồn cười . Cô ta chỉ là diễn viên quần chúng, lên phim chắc được vài giây, lại còn ba hoa chuyện xin chữ ký. Buồn cười c.h.ế.t được !
Hình như nhận ra tôi đang đứng đây, Trương Hiểu Vân quay lại , nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Dư Vãn Vãn, cô cũng đến đây để đuổi theo nam thần Cố à ? Tiếc là cô sinh ra đã xấu xí thế này , không như tôi , vốn có nhan sắc trời cho nên được đoàn phim chọn, còn có cơ hội đứng trước mặt nam thần Cố. Hay là cô nói vài lời ngon ngọt, cầu xin tôi đi , lát nữa tôi xin cho cô chữ ký của nam thần Cố nhé?”
Đúng là ngựa non háu đá! Chỉ đóng vai người qua đường mà tưởng mình là sao hạng A! Tôi liếc xéo cô ta một cái, lạnh lùng nói : “Bớt giả tạo đi ! Tôi đến đây tìm cậu hai của tôi . Cậu tôi làm việc trong đoàn phim”.
Nghe tôi nói vậy , cả đám con gái xung quanh im phăng phắc. Một cô hỏi: “Vãn Vãn, cậu hai cậu tên gì? Ở đây giữ chức vụ gì? Có thể dẫn chúng tôi tham quan đoàn phim được không ?”
Đoàn phim lớn như vậy , lại có cả nam thần Cố, ai mà không muốn nhân cơ hội vào xem một chút, chụp tấm ảnh làm kỷ niệm? Nếu không thì Trương Hiểu Vân cũng không đến nỗi chỉ đóng vai quần chúng mà đã kiêu ngạo đến thế!
“Cậu hai tôi tên là Cố Thiết Đản”, tôi nhớ lại tấm ảnh gia đình mà cậu cả cho tôi xem, trên đó có ghi tên cậu hai.
Lời tôi vừa dứt, đám con gái kia lập tức cười phá lên. Trương Hiểu Vân cười to nhất, giọng mỉa mai: “Dư Vãn Vãn, sao cô không nói cậu của cô là nam thần Cố luôn đi ? Còn Cố Thiết Đản! Nói dối cũng phải động não một chút chứ!”
Haizzz, đúng là đàn gảy tai trâu! Tôi lười cãi nhau với lũ ngốc này , lấy điện thoại ra gọi cho cậu hai.
Điện thoại vừa đổ chuông, một hồi chuông du dương vang lên. Tôi nhìn quanh, phát hiện mọi người đang nhìn về phía sau tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Trong mắt họ tràn đầy sự phấn khích, nhưng lại rất kiềm chế, như thể sợ làm phiền đến ai đó.
Tôi theo bản năng quay đầu lại , liền thấy nam thần quốc dân đang từ từ đi về phía chúng tôi .
Nam thần Cố vừa mở miệng, điện thoại của tôi cũng vừa lúc truyền đến giọng nói của cậu hai: “Vãn Vãn, cậu hai ở đây”.
Cậu hai = Nam thần Cố?
Tôi đứng ngây người , chưa kịp hoàn hồn.
Nam thần Cố đã tiến đến, đưa tay xoa đầu tôi , giọng cưng chiều: “Đồ ngốc, đứng ngây ra đấy làm gì? Không biết chào cậu một tiếng à ?”
Tôi ngơ ngác gọi “Cậu hai”. Nam thần Cố mỉm cười , một tay vòng qua vai tôi , giới thiệu với ông chú râu ria bên cạnh: “Đạo diễn, anh đang lo chưa tìm được diễn viên đóng vai nữ phụ phải không ? Cháu gái tôi nè, được không anh ?”
Vai nữ phụ trong phim là em gái của nam chính, mà nam chính thì khỏi
nói
, chính là do Nam thần Cố thủ vai. Đạo diễn
nhìn
tôi
từ đầu đến chân,
rồi
gật gù: “Ừm,
nhìn
cũng khá giống
cậu
đấy”.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/toi-la-chau-gai-cua-ba-dai-gia/chuong-4
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-la-chau-gai-cua-ba-dai-gia/chuong-4.html.]
Cậu hai tôi được thể, cười toe toét: “Đương nhiên rồi , cháu giống cậu mà, chuyện thường ở huyện”.
Đạo diễn phì cười : “Nham Hành, cậu giấu bài hay thật đấy! Được rồi , vai nữ phụ giao cho cháu gái cậu , rất hợp với nguyên tác, tôi ưng cái bụng lắm!”
Ơ, thế là tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã được nhận vai rồi á? Còn chưa kịp phản ứng gì thì cậu hai với đạo diễn đã có việc phải đi trước , dặn tôi ở lại đợi.
Vừa thấy cậu tôi đi khỏi, đám con gái lúc nãy còn bám lấy Trương Hiểu Vân như sam, giờ quay ngoắt 180 độ, xúm lại vây quanh tôi , nịnh nọt: “Vãn Vãn ơi, không ngờ cậu lại là cháu Nam thần Cố, giấu kỹ quá nha!”
Trong đám đông, có tiếng xì xầm to nhỏ: “Có người đóng vai nhỏ xíu như hạt mè mà đã vênh váo, còn mang ảnh có chữ ký của nam thần Cố ra rao bán kìa”.
“ Đúng là không biết xấu hổ là gì!”
“Hư vinh, giả tạo!”
Mấy lời này lọt vào tai Trương Hiểu Vân, mặt cô ta tím tái, tức giận đến mức quăng luôn thẻ nhân viên cho staff: “ Tôi không đóng nữa!”
Anh staff mặt lạnh như tiền, quát: “Nói không đóng là không đóng à ? Cô tưởng đây là cái chợ? Ký hợp đồng đàng hoàng rồi , muốn rút lui thì ra tòa, bồi thường vài triệu đi rồi muốn làm gì thì làm !”
Vai quần chúng bé tí mà cũng đòi bồi thường vài triệu? Chắc anh staff thấy Trương Hiểu Vân còn trẻ, chưa có kinh nghiệm xã hội nên dọa thôi.
Quả nhiên, Trương Hiểu Vân sợ xanh mặt, lí nhí đồng ý tiếp tục đóng vai quần chúng.
Đạo diễn yêu cầu tôi diễn thử luôn trong hôm nay, coi như tập dượt. Có cậu hai là nam thần chống lưng, đến cả đạo diễn nói chuyện với tôi cũng nhẹ nhàng, lịch sự hơn hẳn.
Cảnh quay đầu tiên không có gì phức tạp. Tôi liếc nhìn kịch bản, suýt nữa thì phì cười . Ôi chao, có trò hay để xem rồi đây! Trương Hiểu Vân mà biết chuyện này , chắc tức ói m.á.u mất!
Cảnh đầu tiên bắt đầu, tôi thay bộ trang phục lộng lẫy, nằm kiêu sa trên chiếc ghế quý phi. Còn Trương Hiểu Vân thì sao ? Cô ta khoác lên mình bộ đồ vải thô của nha hoàn , đúng với cái vai diễn của mình trong phim. Vừa thấy tôi , cô ta đứng hình, mắt tròn mắt dẹt như gặp ma, đứng chôn chân tại chỗ.
Đạo diễn thấy vậy , tức giận gầm lên qua cái loa: “Cái cô nha hoàn kia , cô có phải đầu đất không ? Bảo bưng cái chậu nước vào cho tiểu thư rửa chân mà cũng không xong! Không biết diễn thì bồi thường rồi biến đi cho khuất mắt!”
Bị staff hù dọa trước đó, Trương Hiểu Vân dù trong lòng có bực bội đến mấy cũng không dám hó hé nửa lời, đành nghiến răng nghiến lợi, bưng chậu nước đến trước mặt tôi , lí nhí: “Mời tiểu thư rửa chân ạ”.
Tôi thảnh thơi ngồi dậy, vừa đặt chân xuống nước, lập tức rút lên, đá cái “bịch” vào người Trương Hiểu Vân, mắng: “Đồ ngu ngốc! Việc đơn giản như bưng chậu nước cũng làm không xong!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.