Loading...
Trang viên nhà họ Trần rất lớn
Đây là lần thứ ba tôi phải có suy nghĩ này trong suốt nửa tiếng đi bộ ở đây.
- Tề … thiếu gia, xin ngài đợi ở đây một lát.
Cô gái đưa tôi vào vừa nói xong đã chạy mất dạng.
Cảm giác mệt mỏi suốt đêm qua tràn về, tôi co duỗi các khớp ngón tay, xoa xoa ấn đường.
Mấy ngày nay, cuộc sống của tôi có thể nói là gà bay ch.ó chạy.
Ba ngày trước một anh chàng mặc tây trang, đeo găng tay trắng chợt tìm đến tôi .
Anh ta nói với vẻ mặt rất nghiêm túc, rằng tôi là thiếu gia thật sự của một đại gia họ Trần, đã bị người ta đ.á.n.h tráo từ lúc mới ra đời.
Bình thường tôi rất ít cười , trừ khi không nhịn được .
Tôi đã từng nghe qua mấy câu chuyện cổ tích kiểu này rồi .
Chủ nhân của nhà hào phú không sinh được con, tìm về người thừa kế bị lưu lạc bên ngoài để kế thừa gia sản, từ đây đi lên đỉnh cao cuộc đời.
Anh mặc vest nói tôi nghĩ nhiều quá rồi .
Anh ta nói mẹ ruột của tôi đã qua đời từ lâu, hiện tại vợ kế của chủ nhà đã sinh ba đứa con, vừa đi vào cửa là có thể ngửi được mùi cửu long đoạt vị, vốn không đến lượt tôi làm người thừa kế.
Tìm tôi là để tôi xử lý thân phận lúng túng của thiên kim giả mà thôi.
Chuyện này là thế nào chứ …
- Kỹ nữ mà còn giả vờ cái gì, mày nghĩ giờ mày còn là đại tiểu thư, là mây trên trời à ?!
Cách đó không xa truyền đến tiếng mắng c.h.ử.i, tôi quay đầu lại nhìn .
Một thằng nhóc nhuộm tóc đỏ đang xô đẩy một cô gái. Sau lưng tóc đỏ còn có một nữ sinh, khuôn mặt khá giống cậu ta .
Không có gì bất ngờ xảy ra thì đây hai đứa con của bà vợ kế, Trần Kiều và Trần Trác.
- Đúng vậy , mày là đồ chuột cống, ăn uống chùa ở nhà người ta lâu như vậy !
Trần Kiều hét lên:
- A Trác, lột quần áo nó ra ! Cái bọn nông thôn đê tiện từ trong xương này , chân tay bẩn thỉu lắm, có khi trộm giấu đồ trong quần áo rồi .
Vốn dĩ Trần Tri Văn vẫn luôn cúi đầu, lưng gắng gượng thẳng tắp.
Khi có bàn tay bỉ ổi muốn động vào quần áo của mình , cô bé ấy mới đột nhiên ngẩng đầu, vung tay tát một cái.
- Cút đi .
Cô bé nói vậy .
Trần Trác bị ăn một cái tát, gân xanh nổi lên trên thái dương, mặt mũi dữ tợn như muốn xé nát quần áo của con bé.
Bọn họ đi lại chỗ tôi .
- Nghe nói anh trai lớn nuôi ở nông thôn của chúng tao hôm nay đến đón mày, đường đi quanh trang viên này dài như vậy , không biết cái đồ quê mùa đó phải bò bao lâu nữa, chắc đến tối chúng mày mới về được ha ha ha …
- Anh ta sinh ra có số mệnh đê tiện, mày thì sinh ra đã là loại đê tiện! Hai đứa chúng mày hợp nhau lắm, phải cùng nhau sống trong cái khu ổ chuột của lũ nghèo hèn, cả đời nghèo kiết xác ra mới đúng!
- Không
có
cách nào khác, con
người
ấy
mà, trời sinh
ra
đã
khác biệt
rồi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/toi-va-thien-kim-gia-cung-he/chuong-1
- Thế sao ?
Tôi cười giễu cợt, đẩy bụi cây sang hai bên.
Không ngờ rằng, cái trang viên lộng lẫy như thế này lại che giấu, chứa chấp mấy đứa cổ hủ từ triều đại nhà Thanh này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-va-thien-kim-gia-cung-he/chuong-1.html.]
- Mày là đứa nào?
Trần Trác khó chịu chất vấn.
Tôi còn chẳng thèm nhìn hắn ta .
- Có thể đứng lên không ?
Tôi đưa tay về phía Trần Tri Văn. Cô bé bị xô ngã xuống đất, cánh tay toàn vết bầm đỏ.
Trần Tri Văn lại cúi đầu xuống, không cần tôi đỡ mà tự đứng dậy.
- Ê, mày là thằng anh trai từ quê lên của Trần Tri Văn đúng không ?
Hai đứa sau lưng đã phản ứng lại , bắt đầu cười như mấy con vịt.
- A Trác, em nhìn bộ quần áo quê mùa anh ta mặc xem ha ha ha, cái áo hoodie này chắc là hàng vỉa hè nhỉ? Cười c.h.ế.t mất, giờ còn ai mặc kiểu này nữa hả trời?
Trần Kiều che miệng cười :
- Đồ có giá thấp hơn năm chữ số , chị mặc còn sợ dị ứng.
Trần Trác cười đùa cợt nhả:
- Chị, chị xem mấy cái đứa hèn hạ này trông có buồn cười không , chị nhìn giày của anh ta kìa, ha ha ha, trông như giày của ông già vậy nhỉ?
- Mắt mày bị làm sao đấy?
Tôi nhíu lông mày:
- Ai bảo nó giống giày của ông già, rõ ràng là giống với nắp quan tài của bố mẹ chúng mày ấy .
Hai con vịt đang cười chợt im bặt.
Trần Tri Văn nói thêm vào :
- Còn bị dị ứng với quần áo giá dưới năm chữ số nữa? Năm đó khi hai đứa chúng mày làm con riêng không dám ló mặt ra ngoài, chắc mỗi ngày phải mặc ga giường nhỉ?
Tôi không nhịn được mà vui vẻ.
Thì ra đây là đấu đá nhà hào phú trong truyền thuyết.
Đúng là được khai sáng mà.
- Đi thôi, hôm nay tâm trạng tốt , anh trai mời em ăn cơm.
Tôi xoa đầu Trần Tri Văn, quay người muốn rời đi .
- Để cho chúng mày đi sao ?
Trần Trác thở hồng hộc sủa mấy câu, một tia nước rất mạnh b.ắ.n thẳng vào tôi .
Trần Tri Văn cũng bị b.ắ.n cho suýt ngã.
Trần Trác cầm s.ú.n.g nước cao áp, khiêu khích với cái mặt kiểu “Chúng mày làm gì được tao nào!”.
Súng nước cao áp không ngừng b.ắ.n về phía tôi và Trần Tri Văn.
Tôi bước về phía hắn , nhanh ch.óng đoạt lấy s.ú.n.g nước, xoay cổ tay rồi đ.ấ.m thật mạnh vào mặt hắn ta .
- Mọe nó, thằng nhà quê, mày chán sống rồi à ?!
Ánh mắt Trần Trác trở nên hung dữ:
- Dám ra vẻ ở nhà của tao đúng không , để xem hôm nay ông đây g.i.ế.c mày như thế nào!
P/S: Vũ Nhi
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.