Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm rằm.
Vầng trăng treo thẳng trên đỉnh tán cổ thụ cao nhất, ánh bạc rót xuống từng tầng lá, từng mạch đất, như thể cả khu rừng đang được phủ một lớp hơi thở lạnh lẽo và trang nghiêm.
Huy ngồi thiền trên ngọn cây đã chọn suốt một tháng qua.
Lưng thẳng.
Hai tay đặt nhẹ trên gối.
Mắt khép hờ.
Gió lướt qua vai cậu như lướt qua thân cây.
Không phân biệt.
Không xao động.
Rừng không chấn động.
Rừng… chỉ chấp nhận.
Rồi nhịp thở ấy khựng lại .
Không phải vì sợ.
Mà vì có thứ vừa bước vào .
Một luồng khí uy dũng nặng nề tràn tới, như móng vuốt vô hình đè xuống mặt đất. Cỏ khẽ rạp. Đất trĩu xuống một nhịp.
Từ sâu trong màn tối, nó hiện ra .
Hổ.
Bộ lông vằn ánh bạc dưới trăng, từng thớ cơ cuộn chuyển nhịp nhàng theo từng bước chân trầm đục.
Đôi mắt nó không hung tợn.
Chỉ là ánh nhìn của kẻ đã đứng trên đỉnh quá lâu.
Nó dừng lại .
Ngẩng đầu.
Nhìn Huy.
Không phải nhìn con mồi.
Mà nhìn kẻ đang ngồi cao hơn nó
trong chính lãnh thổ của nó.
Một tiếng “méo” rất khẽ vang lên đâu đó giữa tầng lá cao.
Âm thanh mảnh như sợi tơ.
Hổ khựng lại nửa nhịp. Tai giật nhẹ.
Huy mở mắt.
Chỉ một thoáng.
Rồi cả hai lại nhìn nhau .
Không ai rút lui.
Huy đứng dậy
Gió nâng thân người cậu trượt xuống như chiếc lá rời cành.
Bàn chân chạm đất.
Cỏ không gãy.
Bụi không bay.
Hổ bước vòng chậm rãi.
Mỗi bước đặt xuống như đóng dấu chủ quyền lên mặt đất ẩm.
Khoảng cách giữa hai kẻ thu hẹp dần.
Không cần gầm.
Chỉ một cú lao.
Mặt đất nổ tung dưới móng vuốt.
Huy nghiêng người theo nhịp gió.
Vuốt hổ sượt qua vai.
Áo rách.
Máu nóng rịn ra , ánh lên dưới trăng như một vệt son đỏ trên nền bạc lạnh.
Huy trượt lùi, gót chân chỉ chạm đất vừa đủ để đổi hướng.
Hổ xoay người giữa không trung, đuôi quật ngang như roi thép.
Huy đạp lên rễ cây vừa trồi khỏi mặt đất, bật ngược lên thân cây bên cạnh.
Cú quật x.é to.ạc lớp vỏ gỗ sau lưng cậu .
Mảnh gỗ tung bay như mưa.
Rừng không can thiệp.
Rừng chỉ không cản.
Hổ tiếp tục lao tới.
Nhanh hơn.
Mạnh hơn.
Lần này Huy không né trọn vẹn.
Cậu đặt tay xuống đất.
Khí lan ra không ầm ầm bùng nổ, chỉ âm thầm đẩy lớp đất dưới chân hổ lệch đi nửa tấc.
Nửa tấc ấy đủ làm quỹ đạo đổi.
Cú vồ hụt.
Nhưng hổ không hề chậm lại .
Nó xoay, đuôi quét ngang.
Cú quét trúng n.g.ự.c Huy.
Cậu bị hất văng, lưng đập mạnh vào thân cây.
Thân gỗ rung bần bật.
Máu nơi khóe môi chảy xuống.
Huy lau vệt m.á.u, khẽ cười .
“
Đúng
là… vua rừng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/chuong-14
”
Trận chiến kéo dài.
Huy lướt qua từng thân cây,
đạp lên những cành nghiêng,
trượt dọc theo sườn dốc.
Mỗi khoảng hở lóe lên là một nhịp khí bật ra
không để hủy diệt,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-14-dinh-rung-ram-thang-10.html.]
chỉ để lệch hướng.
Hổ không hề thất thế.
Mỗi cú vồ đều đủ g.i.ế.c người .
Khoảng rừng bị xé nát.
Vỏ cây rơi lả tả.
Đất lún thành hố sâu.
Trăng vẫn treo đó.
Lặng lẽ chứng kiến hai sinh vật đang tranh vị trí cao nhất của đêm.
Huy bật lên ngọn cây cao nhất một lần nữa.
Thở gấp.
Vai còn rỉ m.á.u.
“Khoan đã … cho tao nghỉ chút coi.”
Không đùa.
Chỉ là thật sự mệt.
Hổ không chờ.
Nó lao tới.
Móng vuốt cắm sâu vào gốc cây.
Rễ rung chuyển.
Thân cổ thụ nghiêng dần.
Hổ gầm thấp, dồn toàn lực kéo đổ.
Đất quanh gốc đã mềm sau những ngày dài Huy thiền định.
Rễ già mục nát qua mùa mưa.
Một tiếng rạn dài x.é to.ạc không gian.
Thân cây khổng lồ đổ xuống.
Không do thần linh.
Nova Hinami
Không do phép màu.
Chỉ do trọng lực, đất mềm, và lực kéo của kẻ đang dốc hết uy quyền.
Hổ dồn lực về phía trước .
Không kịp tránh.
Thân gỗ ập xuống.
Bụi mù bốc lên như một làn sương xám.
Khoảng rừng lặng đi .
Huy đáp xuống bên thân cây.
Hơi thở nặng dần.
Con hổ dưới lớp gỗ vẫn vùng vẫy.
Móng cào đất.
Cơ bắp cuộn lại .
Mắt vẫn sáng rực.
Không sợ.
Chỉ không chịu khuất.
Huy đặt tay lên thân gỗ.
Không ấn xuống.
Mà nâng lệch trọng tâm.
Khí truyền qua từng thớ gỗ.
Thân cây chậm rãi lăn sang một bên.
Khoảng trống mở ra .
Hổ thoát.
Nó đứng dậy.
Lông dính bụi.
Hơi thở phả khói trắng trong không khí lạnh.
Nó nhìn Huy.
Lâu.
Không còn ý định lao tới.
Không còn xem là con mồi.
Không còn xem là kẻ xâm lấn.
Chỉ là… một tồn tại ngang hàng.
Hổ quay đầu.
Bước vào bóng tối.
Bóng lưng hòa tan giữa thân cây và sương mỏng.
Gió trở lại .
Rừng thở lại .
Huy đứng một mình giữa khoảng đất vừa bị xé rách.
Máu trên vai đã ngừng chảy.
Cậu ngẩng lên nhìn trăng.
Không hưng phấn. Không tự hào. Chỉ yên.
Như thể vừa đặt xuống một điều gì đó rất cũ.
Dưới lớp đất sâu,
chiếc l.ồ.ng đèn khẽ rung.
Một vòng oán khí mỏng xoáy nhẹ rồi tan vào lòng đất.
Trên cao, giữa tán lá đã ngừng gió,
một chiếc lá khẽ lay.
Ở rìa rừng, đất ẩm hằn lại một vệt dài,
rồi chậm rãi chìm vào bóng tối.
Đêm rằm ấy , không chỉ có một kẻ đưa ra quyết định.
Và từ khoảnh khắc đó,
khu rừng này …
không còn như trước nữa.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.