Loading...
Vừa về đến nhà, Bạch Thu Thu đã nhìn tôi cười lạnh:
“Suất học đại học của cô, rốt cuộc bao giờ mới chuyển cho tôi ?”
Tôi cũng cười nhạt đáp lại :
“Cô gấp cái gì?”
Bạch Thu Thu tức tối:
“ Tôi có thể không gấp sao ? Sắp đến ngày khai giảng rồi , tôi còn phải xin xác nhận, làm thủ tục, còn rất nhiều việc phải lo. Tôi sợ không kịp, hay là cô chuyển cho tôi ngay bây giờ đi !”
Nghĩ cũng hay quá nhỉ!
Tôi thẳng thừng từ chối:
“Cứ đợi đi ! Đợi Hạ Yến Lễ đi công tác về rồi tôi sẽ cho cô.”
Bạch Thu Thu không phải dạng dễ bỏ cuộc, rõ ràng là bắt đầu sốt ruột thấy rõ.
Tối hôm đó, tôi bị đau bụng phải dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng hai chị em thì thấy đèn vẫn còn sáng.
Giờ này còn chưa ngủ, đang âm mưu chuyện gì nữa đây?
Người ta vẫn nói , phòng người không thể không đề phòng. Tôi không muốn hại ai, nhưng cũng không thể để người khác hại mình .
Tôi lặng lẽ ghé tai vào tường nghe thử, không ngờ lại nghe được những điều khiến tôi chấn động.
Giọng Bạch Thu Thu đầy giận dữ:
“Không phải em nói cô ta sẽ ngoan ngoãn nhường suất học cho chị sao ? Tại sao mọi chuyện không diễn ra như em nói ?”
“Em làm sao mà biết ? Rõ ràng kiếp trước cô ta tự nguyện từ bỏ cơ hội học đại học chỉ để cưới Hạ Yến Lễ, anh ta cũng chẳng phải tốn chút công sức nào mà đã đưa suất học đó cho chị. Thế mà kiếp này , cô ta cứng đầu đến mức không ăn không uống cũng không chịu nhường, thật như gặp ma vậy !”
Tôi sững người — Bạch Tinh Tinh cũng trọng sinh sao ?
Bạch Thu Thu im lặng vài giây rồi nói :
“Em có nhận thấy Tô Vân Sương thay đổi rất nhiều không ?”
Bạch Tinh Tinh trả lời:
“Có chứ. Kiếp trước cô ta như người giúp việc tận tụy, chăm sóc chúng ta từng ly từng tí, lấy lòng đủ kiểu. Hạ Yến Lễ nói gì cô ta cũng nghe . Còn kiếp này , cô ta chẳng thèm để tâm đến chúng ta , đối với Hạ Yến Lễ cũng lạnh nhạt thấy rõ.”
Nghe đến đây, Bạch Thu Thu lập tức cao giọng:
“Chẳng lẽ… cô ta cũng trọng sinh rồi sao ?”
“Có thể không ?” –
Bạch Tinh Tinh hỏi lại .
“Chắc chắn rồi ! Nếu không thì làm sao giải thích được sự thay đổi của cô ta ?”
“Vậy giờ phải làm sao ?”
“Nếu Tô Vân Sương thật sự trọng sinh, chắc chắn cô ta nhớ hết chuyện kiếp trước , sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu . Muốn có được suất học từ cô ta là điều không tưởng.”
Giọng Bạch Thu Thu hạ thấp, nhưng càng trở nên hiểm độc:
“Vậy thì chúng ta phải nghĩ cách ép cô ta , khiến cô ta buộc phải nhường suất học cho chị!”
Giọng điệu thâm độc của Bạch Thu Thu khiến tôi rùng mình , lặng lẽ quay trở lại phòng.
Đêm đó, tôi không tài nào ngủ nổi.
Để phòng ngừa bất trắc,
tôi
quyết định rời
đi
càng sớm càng
tốt
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trong-sinh-tu-bo-cho-tra-nam-dinh-tien-nu/chuong-10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-tu-bo-cho-tra-nam-dinh-tien-nu/c10.html.]
Không cần đợi ngày lành tháng tốt , ngày mai đi luôn.
Sáng hôm sau , mí mắt tôi cứ giật liên tục.
Người ta nói mí trái giật là có tiền, mí phải giật là gặp nạn — mà tôi thì mí phải cứ giật mãi không dứt. Có dự cảm chẳng lành.
Để đề phòng bất trắc, tôi gọi cả mấy người hàng xóm thân quen trong khu đến giúp tôi thu dọn hành lý.
Tôi gọi dì Trương, dì Vương, chị Lý và bà Ngô, cô Vương ở cạnh nhà đến hỗ trợ.
Hai chị em Bạch Thu Thu nằm mơ cũng không ngờ tôi lại “chơi lớn” như vậy .
Nhìn thấy nhà tôi bỗng xuất hiện năm sáu người cùng lúc phụ dọn đồ, mặt Bạch Thu Thu tái mét:
“Chuyện gì vậy ? Sao lại dọn đồ?”
“Cô là ai mà xen vào ?”
Dì Trương đanh giọng.
“ Tôi … tôi chỉ lo cho Vân Sương…”
“Lo? Tôi thấy cô chỉ mong cô ấy đi thật sớm thì có ! Một đứa con gái không danh không phận mà dám ở lì trong nhà vị hôn phu người ta . Ai chẳng biết cô đang mưu mô cái gì.”
Bà Ngô nói to, không chút nể nang, khiến mặt Bạch Thu Thu xám xịt, một chữ phản bác cũng không dám thốt ra .
Khi những món đồ cuối cùng được mang ra xe, tôi bắt gặp ánh mắt nén giận của hai chị em họ.
Tôi biết , họ không ngồi yên nữa rồi .
Tôi biết , âm mưu của bọn họ nhất định sẽ được tung ra vào chính ngày hôm nay.
Hành lý đã được chuyển ra ngoài, tôi cũng chuẩn bị lên xe rời đi .
Lúc đó, từ tầng trên vọng xuống tiếng Bạch Tinh Tinh gọi:
“Chị Tô ơi, chị để quên một thứ rồi ! Là ảnh bố mẹ chị! Tụi em tìm thấy dưới gầm giường nè!”
Tôi rất trân trọng những kỷ vật của bố mẹ , và bọn họ biết rõ điều đó.
Họ biết tôi sẽ không bỏ lại những tấm ảnh ấy — nhất định sẽ quay lại lấy.
Tôi biết rõ, trên tầng kia đang chờ tôi là một cái bẫy.
Nhưng nếu họ đã nôn nóng như vậy , tôi đành thuận theo mà “dâng mình vào lưới”.
Tôi bình tĩnh đáp:
“Chị lên lấy ngay đây!”
Trên lầu, mặt của Bạch Thu Thu và Bạch Tinh Tinh đều lộ rõ vẻ căng thẳng.
“Chị, chị ấy có lên lấy không ?”
Bạch Tinh Tinh hạ giọng hỏi, lo lắng.
“Chắc chắn sẽ lên! Chị nghe nói cô ta luôn giữ gìn đồ của ba mẹ cẩn thận như bảo vật. Hôm đó em xé ảnh bố mẹ cô ta , cô ta tức điên lên. Nhất định lần này cũng không thể bỏ qua đâu .”
“Vậy chúng ta chuẩn bị sẵn đi , đợi chị ta lên là ra tay! Nhưng chị nhớ nhẹ tay thôi, đừng thật sự làm em què luôn đấy.”
“Yên tâm, chị biết chừng mực mà!”
Hai người đang bàn tính thì dưới lầu vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Cô ta đến rồi !”
Hai chị em liếc nhìn nhau , ánh mắt lóe lên tia đắc ý, chăm chú nhìn về phía đầu cầu thang.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.