Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hơi rượu nồng đượm, theo từng nụ hôn gấp gáp mà nóng bỏng lan khắp người .
Cảm giác tê dại râm ran kéo đến, lúc ấy ta mới bắt đầu thấy sợ.
Nhưng nghĩ đến việc hắn lần này ra trận, chín phần ch-ếc một phần sống, nếu có thể vì nhà họ Phó mà lưu lại cốt nhục… coi như cũng là chuyện tốt .
Thế nên ta c.ắ.n răng nhắm mắt, mặc hắn tuỳ ý.
Sáng hôm sau khi hắn tỉnh rượu, ta còn tưởng hắn sẽ hối hận.
Không ngờ hắn chẳng tức giận, ngược lại còn như mê luyến mùi vị, càng đòi hỏi mãnh liệt hơn.
Từ giường, đến thư án… Trong phòng đại tỷ, không một góc nào hắn chịu bỏ qua.
Chuyến đắm chìm ấy kéo dài ba ngày ba đêm.
Đến sáng ngày thứ ba, khi ta còn đang ngủ say, Phó Tranh đã lặng lẽ rời đi .
Chỉ để lại một chiếc vòng ngọc truyền đời của nhà họ Phó.
Bảo vật tổ truyền ấy , từ trước đến nay đều do chính thất tướng quân phủ giữ gìn.
Khi ấy ta tin tưởng vô cùng, rằng Phó Tranh nhất định sẽ giữ lời, quay về cưới ta .
Hai tháng sau đó, ngày ngày ta ăn chay niệm Phật, cầu cho hắn bình an trở về.
Nhưng giờ đây…
Phó Tranh công thành danh toại quay về, mà đại tỷ cũng đã thu dọn lòng mình trở lại kinh thành.
Mọi thứ lại quay về đúng quỹ đạo cũ.
Còn chuyện làm thiếp , ta thà ch-ếc cũng không đồng ý.
Đó là điều duy nhất mẹ ta căn dặn trước lúc lâm chung.
Ta khẽ vuốt ve bụng, càng nghĩ càng thấy chua xót.
Thôi vậy … coi như ta và đứa bé này không có duyên phận.
Đã hạ quyết tâm, ta gọi nha hoàn thân cận Xuân Hạnh đến thu dọn hành lý.
Phó Tranh chắc hẳn một ngày cũng không chờ nổi mà muốn đón đại tỷ vào phủ.
Ta… nhất định phải rời khỏi kinh thành càng sớm càng tốt .
Ta ở phủ tướng quân chưa bao lâu, chẳng mang theo bao nhiêu hành lý.
Vốn dĩ chỉ như bèo trôi nước nổi.
Khi rời khỏi phủ Thẩm, ta cũng chỉ đem theo một túi đồ dùng đơn giản.
Ngày ấy hoàng thượng đã rõ chân tướng, hạ chỉ để ta vào ở phủ tướng quân, thay Phó Tranh giữ gìn hậu phương.
Có thánh chỉ trong tay, lại thêm chuyện đại tỷ bỏ trốn hôn nhân vốn đã đuối lý, nhà họ Thẩm buộc phải giao phó một lời giải thích với nhà họ Phó.
Cha ta và kế mẫu vì thế cũng chẳng dám nói gì thêm.
Nhưng một đứa con gái con vợ lẽ, lại vụng trộm không danh phận với nam nhân, rốt cuộc cũng làm mất hết thể diện của phủ Thẩm.
Cha sai gia đinh gửi lời tới ta : Dù Phó Tranh còn sống hay không quay về, ta cũng không cần trở lại phủ nữa.
Mất trinh tiết, giờ lại mang th-ai, từ nay về sau , ta chỉ còn bị thiên hạ khinh bỉ.
Cho nên, ngay từ lúc Phó Tranh bế ta đặt lên giường… ta đã chẳng còn đường lui nữa rồi .
Đang thất thần, một nha hoàn khác vội vàng chạy vào , sắc mặt hốt hoảng: “Cô nương Lưu Tịch, không xong rồi ! Tiểu thư Lưu Tô nổi giận đùng đùng, dẫn theo phu nhân đang đến viện này !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-quan-ngu-voi-ta-roi-quay-dau-lay-dai-ty-ta/c2.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tuong-quan-ngu-voi-ta-roi-quay-dau-lay-dai-ty-ta/chuong-2
html.]
Vừa dứt lời, Thẩm Lưu Tô đã giận dữ xông vào .
“Bốp!”
Vừa thấy mặt ta , nàng ta giơ tay tát thẳng.
“Đồ tiện nhân câu dẫn tỷ phu, k-ỹ n-ữ thanh lâu còn biết xấu hổ hơn mày! Một con hầu bò lên giường đàn ông, lại còn dám mặt dày sống trong phủ tướng quân!”
Ta bị đ-á-nh đến choáng váng, chưa kịp hoàn hồn thì nàng ta lại vung tay thêm cú nữa.
“Bốp!”
May mà Xuân Hạnh nhanh tay nhào tới, thay ta đỡ cú tát ấy .
“Không biết xấu hổ thì thôi, còn cố ý cùng người ta lăn lộn trong phòng ta , muốn chọc tức ta cho bằng được phải không ? Sợ người ta không biết mày giỏi mị thuật, dụ được đàn ông ba ngày ba đêm không rời khỏi giường hả?”
Thẩm Lưu Tô vừa mắng vừa đập phá.
Mọi thứ quanh viện đều bị nàng ta hủy sạch.
Ta và Xuân Hạnh chỉ biết ôm nhau co lại một góc, không dám nói một lời.
Từ nhỏ đến lớn, đã quen rồi .
Đại tỷ ở ngoài là tiểu thư khuê các đoan trang lễ độ, nhưng về đến phủ thì kiêu căng ngạo mạn, không ai dám chọc vào .
Muốn hành hạ lũ con vợ lẽ và đám hạ nhân như ta , thủ đoạn của nàng ta không thiếu.
Kế mẫu ta chỉ có mỗi một đứa con gái này , yêu chiều như ngọc, chưa từng đoái hoài sống ch-ếc của kẻ khác.
Trong lúc hỗn loạn, mấy bà quản sự xông vào kéo ta từ dưới đất lên.
Ngay sau đó có đại phu bước tới bắt mạch.
Tay ta run lên, tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cả mẹ kế lẫn Thẩm Lưu Tô đều dán c.h.ặ.t mắt vào ta , cho đến khi đại phu khẽ lắc đầu: “Mạch tượng quá yếu, chưa thể nhìn ra có th-ai hay không .”
Mẹ kế thở phào, gật đầu với nàng ta : “Con hầu kia đã nói rồi , hai tháng nay nó vẫn có kinh, chắc chắn không mang th-ai.”
Thẩm Lưu Tô khinh miệt cười lạnh: “Còn mơ tưởng để lại dòng dõi cho tướng quân? Đừng nói là không có , dù có rồi thì ta cũng khiến nó mất đi !”
Ta thầm thấy may mắn, chuyện có th-ai ngoài Xuân Hạnh ra , ta chưa nói với bất kỳ ai.
Cũng may mới có th-ai chưa lâu, mạch tượng vẫn còn yếu.
Nếu không , với thủ đoạn của mẹ kế, không chừng đứa nhỏ còn chưa kịp thành hình đã bị đ-á-nh rơi, mà mạng ta e là cũng khó giữ.
Ngoại tổ nhà ta vốn là gia đình y tổ, vì bị hãm hại mà sa sút.
Mẹ ta y thuật cao minh, toàn bộ đều truyền lại cho ta .
Ta hiểu rõ thân thể mình hơn ai hết.
Mẹ kế cười lạnh, mượn lời Thẩm Lưu Tô để châm chọc thêm: “Mẹ mày chẳng qua là con tiện phụ chuyên lăn lộn trong đám đàn ông, cái thói dụ dỗ ấy đúng là được di truyền. Chỉ tiếc mày là đôi giày rách, đến làm thiếp cho tiểu tướng quân còn không xứng.”
Ta nghiến răng chịu đựng nỗi nhục, không dám hé một lời.
Lần duy nhất hồi bé, vì mẹ mà cãi lại chị cả… bị nhốt trong chuồng ngựa ba ngày ba đêm không một giọt nước, ta không dám quên.
Mẹ kế còn định tiếp tục làm khó thì bỗng nhiên Thẩm Lưu Tô hét toáng lên.
Thẩm Lưu Tô xông tới, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta , giọng lạnh lẽo đáng sợ: “Con tiện nhân kia , vòng ngọc tổ truyền nhà họ Phó sao lại ở chỗ mày?”
Lưng ta lạnh toát, vội nghiêng người tránh né.
Nhưng đã muộn.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.