Loading...
Vừa nói , vị "cô nương" kia vừa lột một lớp da trên mặt ra ! Ta nhìn kỹ lại , thứ người đó cầm trong tay chính là mặt nạ da người chỉ có trong các cuốn thoại bản.
Hóa ra , đó lại là một thiếu niên tuấn tú, mày kiếm mắt sáng.
"Ngươi... ngươi..."
"Lát nữa hãy nói , giờ cứ chậm rãi bước qua đây đã ."
8.
Ta và tỷ tỷ rón rén tiến lại gần hắn . Giây phút đứng trong đường hầm, chúng ta mới dám thở phào nhẹ nhõm. Ta đồ rằng từ nay về sau , mình sẽ chẳng bao giờ dám nhìn thẳng vào bầu trời sao nữa.
"Không ngờ cô nương kia trốn trong giếng lại thành mồi cho sâu bọ... Thế nhưng, lúc nãy chúng ta cũng đã xem cái giếng đó, tại sao những thứ quỷ quái kia không rơi sớm không rơi muộn, mà cứ phải đợi lúc nàng ta trốn vào mới rơi xuống?" Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi , ta rùng mình một cái, hai tay điên cuồng xoa xoa cánh tay.
"Ngươi tưởng đó là cái giếng sao ?" Thiếu niên khẽ nheo đôi mắt đào hoa.
"Chẳng lẽ không phải ?" Tỷ tỷ thắc mắc.
Thiếu niên tự đắc giải thích: "Đó là Tế Tự Mãnh (chén tế). Cũng có thể hiểu đó là bát ăn chuyên dụng để nuôi Thánh Diên."
"Dưới đó có cơ quan, khi thức ăn được bỏ vào , mộ thất sẽ rung động một cái. Thánh Diên nhận được tín hiệu 'đến giờ cơm', tự nhiên sẽ rơi xuống." Hắn khoanh tay, tựa lưng vào vách đường hầm.
Ta và tỷ tỷ nửa hiểu nửa không gật đầu, thầm cảm thán người này hiểu biết thật nhiều.
"Khoan đã ... tiểu ca, huynh là ai? Sao lại nam cải nữ trang? Chẳng lẽ huynh cũng muốn vào cung làm phi t.ử sao ? Còn nữa... con đường này từ đâu mà có ?"
Thiếu niên kia phì cười : "Ta đã quan sát ngươi nửa ngày rồi , ở cái nơi kỳ quái thế này mà cũng có tâm trí để ngủ sao ?"
"Cũng may người ngươi gặp là ta , vạn nhất bị Hoàng đế kia tìm thấy trước , mạng nhỏ của ngươi chẳng phải đã mất từ lâu rồi sao ?"
Ta ngượng ngùng gãi đầu. Khoan đã , hắn vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta !
"Gia phụ là một Phát Khâu Trung lang tướng, ta đương nhiên cũng có chút ngón nghề này ."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Lời hắn nói ta nghe chẳng hiểu hết.
"Phát Khâu Trung lang tướng" là cái gì? Là đại phu (lang trung) sao ? Hay là thợ cắt tóc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyen-phi-noi-co-mo/chuong-4.html.]
Nhưng dẫu sao hắn vừa cứu chúng ta , ta cũng không tiện hỏi dồn, bèn lịch sự tự báo gia môn: "Hóa ra là vậy ! Ta tên Lâm Tiểu Thanh. Còn huynh , tiểu ca?"
"Tô Tầm." Thiếu niên nhàn nhạt thốt ra hai chữ, không muốn nói thêm nhiều.
Ta quay sang nhìn tỷ tỷ.
"Bây giờ không phải lúc để tự giới thiệu, chúng ta mau rời khỏi đây thôi."
Tỷ tỷ
vừa
nhắc,
ta
mới sực nhớ
ra
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tuyen-phi-noi-co-mo/chuong-4
Bên ngoài vẫn còn một con sâu lớn
biết
nuốt đầu
người
đang chờ giờ cơm tới. Phải mau ch.óng rời khỏi đây thôi!
9.
Trong mật đạo này rất có thể ẩn chứa cơ quan mật thiết. Tô Tầm tự nguyện đi tiên phong mở đường, ta và tỷ tỷ cẩn trọng từng bước bám sát theo sau . A tỷ không nói lời nào, Tô Tầm cũng im hơi lặng tiếng. Ta vốn là kẻ sợ nhất cảnh bầu không khí rơi vào trầm mặc, bèn bắt đầu tìm dăm ba câu chuyện phiếm để khỏa lấp thời gian.
A tỷ thỉnh thoảng chỉ đáp lại bằng những tiếng "ừ", " à ", "ồ" cho qua chuyện. Xem ra từ sau khi tận mắt chứng kiến hình hài con sâu của lão Hoàng đế, tỷ ấy đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc rồi . Ta lại quay sang tìm chuyện để nói với Tô Tầm. Qua lời hắn kể, ta mới dần vỡ lẽ.
Hóa ra , địa cung mà chúng ta đang đứng đây chính là lăng mộ được Tiên đế bí mật xây cất. Tô Tầm sở dĩ biết rõ nguồn cơn và vị trí nơi này đều là nhờ phụ thân hắn . Chức nghiệp của thân phụ hắn , có thể hiểu nôm na là một vị tướng quân chuyên phụ trách việc kiến tạo lăng tẩm cho bậc Đế vương.
Khi nhắc về phụ thân , đôi mắt Tô Tầm chợt thoáng qua một tia u tối, lời kể cũng dần trở nên nhiều hơn, đưa ta quay về những mảnh ký ức thuở thiếu thời của hắn . Vì nắm giữ ngón nghề tổ truyền, Tô phụ rất được Tiên hoàng trọng dụng. Biến cố xảy đến vào một đêm mưa gió năm hắn mười hai tuổi. Phụ thân hắn trở về nhà với vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, chẳng nói chẳng rằng, lập tức đưa Tô Tầm lên ngựa, thúc quân chạy suốt ngày đêm đến Thanh Châu.
Đó là nhà của vị huynh đệ kết nghĩa vào sinh ra t.ử với cha hắn . Vừa tới nơi, cơm còn chưa kịp ăn lấy một miếng nóng sốt, Tô phụ đã bắt Tô Tầm quỳ xuống dập đầu bái sư, cầu xin người huynh đệ kia thu nhận đứa đồ đệ này .
"Cha, chẳng phải Người luôn ép con đọc sách, không cho phép con học những thứ này sao ?"
Cha hắn giữ im lặng, chỉ dùng vài câu quan thoại kiểu như "đa nghệ bất áp thân " ( biết nhiều nghề không hại vào thân ) để đuổi hắn ra hoa viên của Chu phủ ăn bánh điểm tâm. Nhưng Tô Tầm vốn tính hiếu kỳ, lén lút nấp ngoài cửa thư phòng, nghe trộm phụ thân và Chu bá phụ đàm đạo.
"Tô huynh đã biết chuyến đi này cửu t.ử nhất sinh, cần gì phải vào cung diện thánh?"
"Chuyện liên quan đến thương sinh bá tánh, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn ?"
"Không ngờ Thánh thượng đương triều lại điên cuồng đến mức độ này . Tô huynh định tính sao ?"
"Ta đã liên lạc với Hàn tướng quân hồi kinh. Đợi ta lấy được thứ đồ trong Thần Tiên Mộ đó ra , sẽ phò tá Đại hoàng t.ử thượng vị."
"Ôi, Đại hoàng t.ử vô tài vô đức, khó lòng gánh vác trọng trách…! Nhưng thôi, dẫu sao cũng tốt hơn để Thần Vương lòng dạ lang sói lên ngôi. Chỉ là... thứ trong Thần Tiên Mộ rốt cuộc là vật gì? Mà có thể khiến Bệ hạ không tiếc tay đồ sát bốn tòa thành ở Miêu Cương chỉ để giữ kín bí mật này ?"
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.