Loading...

XIN ĐỪNG LÃNG PHÍ SUẤT TRỌNG SINH
#9. Chương 9: - Hết

XIN ĐỪNG LÃNG PHÍ SUẤT TRỌNG SINH

#9. Chương 9: - Hết


Báo lỗi

Nữ tu kia trừng mắt nhìn nam chính với vẻ mặt "hận sắt không thành kim", sau đó quay sang quan sát ta một lượt rồi nói với vị sư huynh cầm đầu: "Đại sư huynh , muội thấy khí tức của Xích xà này vô cùng thuần khiết, không giống hạng yêu tà hại người , trái lại đúng là có tướng mạo của bậc sắp phi thăng. Chuyện này rõ ràng là lỗi của Ngũ sư đệ , chúng ta chưa phân rõ trắng đen đã tới vấn tội, thật là đắc tội với người ta rồi ."

Đại sư huynh nghe xong lập tức chắp tay cúi người hành lễ với ta : "Vãn bối nhìn người không rõ, có nhiều đắc tội, mong tiền bối lượng thứ!"

Đám tu sĩ còn lại cũng lục tục làm theo.

Nam chính không tin vào mắt mình , gào lên: "Các người đang làm gì thế? Nó là yêu cơ mà! Chính nó đã khiến đệ mất sạch tu vi!"

Nữ tu kia xoay người giáng cho hắn một bạt tai trời giáng: "Yêu cũng có đạo của yêu! Còn ngươi, tự mình trộm cỏ bản mệnh của người ta nên mới bị hóa mất nội đan, vậy mà còn dám đổi trắng thay đen, thật là bôi nhọ thanh danh môn phái!"

Đại sư huynh cũng nghiêm nghị tiếp lời: "Ngũ sư đệ , đệ mau quỳ xuống tạ lỗi với vị tiền bối Xích Xà này ngay."

Mặc cho nam chính vẫn không ngừng gào thét, ta đã chẳng còn tâm hơi đâu mà nghe nữa. Ta phất tay áo, mỉm cười vẻ độ lượng: "Thôi bỏ đi , các người đi đi ."

Dáng vẻ ta lúc này tiêu sái vô cùng: "Có lẽ duyên số phi thăng của ta chưa tới nên mới lạc mất nhành cỏ ấy , bản thân ta canh giữ không cẩn mật cũng có phần trách nhiệm, không thể hoàn toàn trách hắn ."

Nghe ta nói vậy , bọn họ càng thêm tự trách, ép bằng được nam chính phải dập đầu tạ tội với ta ba cái rồi mới chịu rời đi .

Ta mỉm cười , xoay người đi vào trong động. Với tính cách của nam chính, hắn tuyệt đối sẽ không để yên. Hắn mà dám quay lại , ta sẽ có lý do chính đáng để lấy mạng hắn .

Quả nhiên, ta vừa quay lưng, tên nam chính đã lén lút quay trở lại , tay lăm lăm trường kiếm đ.â.m thẳng vào lưng ta : "Xà yêu, ta phải g.i.ế.c ngươi!"

Ta thầm nhủ: "Số ngươi đã tận, là tự ngươi tìm đường c.h.ế.t, đừng trách ta ."

Ngay lúc ta định ra tay, một đạo thiên lôi từ trên trời cao đột ngột giáng xuống, đ.á.n.h trúng ngay thân mình nam chính. Hắn đổ rầm xuống đất, c.h.ế.t không nhắm mắt.

Cảnh tượng này ... thật là...

Ta nhìn đám tu sĩ vừa kịp chạy tới, hai tay buông thõng vẻ vô can: "Các người thấy rồi đấy, hắn bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, không liên quan gì đến ta nhé."

Nhưng bọn họ không nhìn x.á.c c.h.ế.t, mà đờ đẫn nhìn lên bầu trời. Nơi đó, sấm chớp đang cuồn cuộn tụ lại , uy áp rúng động cả núi rừng. Ta cũng ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt kinh ngạc mở to đầy vui sướng.

Đây chính là... Phi Thăng Lôi Kiếp!

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ truyện khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: TỪ NAY TA CHẲNG ĐỢI CHÀNG NỮA 

Sau khi phi thăng, Tạ Trường Cảnh chỉ mang theo hai người .

 

Một là nhi t.ử của bọn ta , Tạ Chiêu, và người còn lại là ánh trăng sáng trong lòng chàng ta , Mạnh Nguyệt Dao.

 

Nhi t.ử là cốt nhục của chàng , chàng sẽ không để nó chìm lẫn giữa thế nhân.

 

Ánh trăng sáng là ân nhân của chàng , chàng phải thực hiện lời hứa đã trao.

 

Duy chỉ có ta , chàng nói , “Lưu Huỳnh, vợ chồng chúng ta cũng từng chung chăn gối, khi nào rảnh, ta sẽ đưa Chiêu Nhi về đoàn tụ với nàng.”

 

Kiếp trước , vì câu nói ấy , ta đã đợi ba năm rồi lại ba năm. Cuối cùng cô độc đến già, cũng chẳng thấy bóng dáng chàng đâu .

 

Kiếp này , ta sẽ không đợi chàng quay về nữa.

 

Ta đã lên đường rời khỏi nhà.

 

Từ nay về sau , chàng tu tiên của chàng , ta sống cuộc đời của ta .

 

Núi cao sông dài, chẳng cần tương phùng.

1.

 

Ta dùng một giỏ trứng đổi lấy ba mươi văn tiền từ bà Vương ở đầu làng.

 

Bà cười tủm tỉm trêu chọc ta , “Thanh Vân Tông chẳng phải là tiên môn tu đạo sao ? Các vị tiên nhân đều sống bằng sương gió và hấp thụ linh khí mà. Nương t.ử sắp theo Tạ công t.ử đến chốn bồng lai tiên cảnh ấy rồi , sao còn cần tiền làm gì?”

 

Tạ công t.ử mà bà nhắc đến chính là phu quân của ta , Tạ Trường Cảnh. Một Kiếm tu thiên tài nổi tiếng của Thanh Vân Tông.

 

Ba ngày trước , chàng ta đắc đạo phi thăng. Thanh Vân Tông đã cử đệ t.ử đặc biệt xuống đón chàng về tông môn.

 

Tạ Trường Cảnh đã nói trước mặt mọi người rằng chàng sẽ mang hai người về tông môn. Trước đó, chàng cần giải quyết những chuyện trần tục.

 

Tất cả mọi người đều nghĩ, người chàng muốn mang đi là ta và nhi t.ử của bọn ta , Tạ Chiêu.

 

Nhưng thực ra không phải .

 

Dù là kiếp trước hay kiếp này . Trong số những người Tạ Trường Cảnh muốn mang đi , không hề có ta .

 

Ta cẩn thận cất tiền vào trong tay áo. Mỉm cười , nửa thật nửa giả giải thích, “Tạ Trường Cảnh là tiên nhân, còn ta thì không .” Nếu không có tiền, thì sống sao đây?

 

Hơn nữa, số tiền này không phải để ta dùng khi đến Thanh Vân Tông. Đó là tiền lộ phí để ta rời đi .

 

“Cũng phải , cũng phải . Thanh Vân Tông lớn như vậy , chắc chắn không thể không có chỗ phải tiêu tiền được .” Thấy ta nói có lý, bà Vương phụ họa theo.

 

Ta không đáp lại bà nữa. Đổi tiền xong, ta đi về phía nhà mình . Chưa đến cổng sân nhỏ, ta đã nghe thấy tiếng cười nói vọng ra từ bên trong.

 

Giữa sân, Tạ Chiêu đang luyện tập ngự kiếm. Thằng bé đứng không vững trên kiếm, lắc lư qua lại . Thỉnh thoảng lại kêu lên: “Cha ơi, con cảm thấy sắp ngã rồi !”

 

“Tâm vững, thì kiếm ổn .” Nam nhân được gọi là ‘cha’ có giọng nói thanh lãnh.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/xin-dung-lang-phi-suat-trong-sinh/chuong-9
Chàng ta chắp tay sau lưng, dáng vẻ thanh nhã.

 

Vốn đã không giống phàm nhân, nay lại càng thêm vài phần tiên phong đạo cốt không vướng bụi trần vì đã đắc đạo phi thăng.

 

Đó chính là phu quân của ta , Tạ Trường Cảnh.

 

Năm năm trước , chàng đi ngang qua đây, rồi dừng chân định cư. Bọn ta kết thành vợ chồng dưới sự tác hợp của Trưởng thôn.

 

Lúc đó, tuy chàng ta ăn mặc như người bình thường, nhưng khí chất quanh người phi phàm, không giống người thường.

 

Sau này ta mới biết . Hóa ra chàng ta lại là Đại đệ t.ử dưới trướng Chưởng môn Thanh Vân Tông. Một Kiếm tu thiên tài đã vượt qua Trúc Cơ tiến vào Kết Đan từ khi mười mấy tuổi.

2.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xin-dung-lang-phi-suat-trong-sinh/chuong-9-het.html.]

 

Không chỉ có hai người trong sân, còn có một người khác.

 

Đó là một nữ t.ử xinh đẹp , yểu điệu. Nàng có đôi mày mắt dịu dàng như nước. Thái độ không lạnh lùng vô tình như Tạ Trường Cảnh. Ngược lại , nàng rất hòa nhã và kiên nhẫn dạy dỗ Tạ Chiêu.

 

Thấy thằng bé chao đảo, nàng lo lắng không ngừng đưa tay ra , sợ nó ngã. Đó chính là Mạnh Nguyệt Dao.

 

Nhắc đến nàng, ta cũng không biết nên dùng từ ngữ nào. Bởi vì ta và nàng chẳng có quan hệ gì.

 

Chỉ có Tạ Trường Cảnh và Tạ Chiêu là cực kỳ thân thiết với nàng.

 

Đã đến giữa trưa.

 

Xa xa trên cánh đồng làng, từng sợi khói bếp trắng bay lên. Bên ngoài, tiếng chim hót, ve kêu hòa quyện trên cây.

 

Trong khung cảnh ấy , cảnh tượng trong nhà như một gia đình ba người ấm cúng, lại vừa yên bình, tốt đẹp .

 

Ta không khỏi nghĩ. Kiếp trước không có ta , Tạ Trường Cảnh đã đưa Tạ Chiêu và Mạnh Nguyệt Dao đến Thanh Vân Tông. Trên đỉnh núi Thanh Vân Tông, liệu họ có sống như bây giờ không ?

 

Ta đứng lại khá lâu, ánh mắt lại tập trung.

 

Tạ Trường Cảnh đã chú ý đến ta . Người tu đạo có thần trí nhạy bén. Chàng cảm nhận được một luồng khí tức thừa thãi, liền ngưng mắt nhìn về phía cổng sân nhỏ.

 

Cứ như thể bị khách không mời làm phiền, ta thấy rõ một tầng hàn ý bao phủ trong mắt chàng . Cho đến khi nhìn thấy là ta , vẻ mặt chàng ngạc nhiên, “Lưu Huỳnh?”

 

3.

 

Thật ra ở kiếp trước , ta đã sớm quên mất dung nhan của Tạ Trường Cảnh.

 

Thời gian đã cách biệt mấy chục năm. Nếu ta không nhớ nhầm, lần cuối cùng bọn ta gặp nhau chính là trong hai ngày này .

 

Kiếp này , khi gặp lại chàng , ta mới chợt nhận ra .

 

Ồ, hóa ra chàng lại trông như thế này .

 

Thấy ta không đáp lời, Tạ Trường Cảnh khẽ nhíu mày. Chàng ta bước đến bên cạnh ta , đưa tay vuốt lên trán ta , “Nàng sao vậy ?”

 

Ta theo bản năng muốn tránh đi .

 

Động tác của Tạ Trường Cảnh khẽ dừng lại , ánh mắt thanh lãnh đột nhiên trở nên sâu thẳm vô cùng.

 

Lúc này , Tạ Chiêu đã xuống khỏi kiếm. Thằng bé mới bốn tuổi, nhưng đã có thể kiềm chế cảm xúc một cách tự nhiên.

 

Thấy ta , nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó biến mất, biểu cảm trở nên nghiêm túc, đoan trang, “Mẫu thân .” Nó cất tiếng, giọng điệu tự nhiên mang theo vài phần già dặn của một thiếu niên.

 

Lễ phép thì có lễ phép, nhưng luôn tỏ ra xa cách.

 

Ta từng nghĩ đó là do tâm tính của Tạ Chiêu di truyền từ Tạ Trường Cảnh. Nên cách đối nhân xử thế mới như vậy .

 

Nhưng trải qua một kiếp, ta hiểu, không phải như thế.

 

Thằng bé cũng có thể thân thiết với người khác, cũng có thể thể hiện tính cách trẻ con. Còn đối với ta , nó luôn giữ vẻ khuôn phép, thêm vài phần xa cách.

 

Thậm chí đến lần cuối cùng gặp mặt ở kiếp trước , nó cũng như vậy . Lạnh lùng kiêu ngạo như một thanh kiếm cắm trong trời Đông tuyết lạnh.

 

Nó không còn gọi ta là mẫu thân nữa, mà gọi ta là “Giang thị.”

 

“Cha và con đều đã là người đắc đạo, không bị trần tục ràng buộc.”

 

“Giang thị, người chấp niệm quá sâu, chi bằng sớm buông bỏ mà quy ẩn đi .”

Trạm Én Đêm

 

Lúc đó ta đã đợi hai cha con họ mấy chục năm. Từ tuổi xuân xanh, đến khi tóc bạc trắng. Vẫn không thể gặp được hai cha con họ.

 

Cho đến khi ta bệnh nặng nằm liệt giường, nín hơi thở cuối cùng không chịu nuốt xuống. Cánh cửa viện cũ nát mới được đẩy ra .

 

Ta tưởng là Tạ Trường Cảnh, bèn gọi tên chàng . Nhưng lại bị đối phương lạnh nhạt ngắt lời, “Phụ thân đang bế quan tu luyện, không tiện làm phiền.”

 

Lúc này ta mới phát hiện, người trở về không phải Tạ Trường Cảnh. Mà là Tạ Chiêu.

 

Nghe nói người tu hành có thể giữ dung nhan không già, mãi mãi trẻ trung. Tạ Chiêu sau khi lớn lên, thật sự giống hệt Tạ Trường Cảnh lúc hai mươi mấy tuổi. Cũng đôi mày mắt thanh lãnh xa cách, cũng ánh mắt lạnh lùng bạc bẽo.

 

Khi nhìn xuống ta , người đã héo mòn khô héo. Cứ như thể chỉ là một chiếc lá rụng nhẹ nhàng.

 

Tạ Chiêu nói rằng lần này nó trở về gặp ta là để tròn cái duyên m.á.u mủ mà ta đã ban cho. Nó còn bận quay về tu luyện, bảo ta đừng làm mất thời gian của nó.

 

Kiếp trước có lẽ là bị câu nói đó của nó chọc tức. Cũng có thể là ta thật sự đã đến lúc dầu hết đèn tắt. Lời nói của nó vừa dứt không lâu, ta đã nhắm mắt lại .

 

Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Tạ Trường Cảnh phi thăng.

 

Giỏ trứng đó ban đầu ta định đổi lấy tiền, để làm một sợi dây tua kiếm cho tiên kiếm của Tạ Trường Cảnh. Nhưng một khi đã tỉnh táo sáng suốt. Ta sẽ không giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước nữa.

Bạn vừa đọc đến chương 9 của truyện XIN ĐỪNG LÃNG PHÍ SUẤT TRỌNG SINH thuộc thể loại Tiểu Thuyết, Trọng Sinh, Cổ Đại, Đô Thị, Linh Dị, Nữ Cường, Vả Mặt, Hiện Đại, Hài Hước, Trả Thù, Huyền Huyễn, Xuyên Sách, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Phép Thuật, Sảng Văn. Truyện sẽ được cập nhật ngay khi có chương tiếp theo, đừng quên theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ các chương mới nhất. Trong lúc chờ đợi, bạn có thể khám phá thêm nhiều bộ truyện đặc sắc khác đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Chúc bạn có những phút giây đọc truyện thật trọn vẹn!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo