Loading...
Đêm đầu tiên ở Vùng Đất C.h.ế.t dài lê thê, lê thê đến mức cô cảm giác như thời gian đã quên mất mình , cuộn tròn trong cái khoảnh khắc tăm tối vô tận.
Không gian xung quanh cô chỉ còn lại màu xám khói và bóng tối bủa vây, đôi khi tiếng gió rít qua các khe đá vang lên như tiếng cười khẽ của những linh hồn lạc lối. Mùi đất ẩm mốc, hòa lẫn mùi xương khô bay ra từ những đống xác trơ trọi khiến cô run rẩy.
Cô không dám nhắm mắt thật sự, cũng không dám chìm sâu vào giấc ngủ. Mỗi cơn gió lùa vào hang đều khiến cô co rúm, tưởng như nó sẽ x.é to.ạc cơ thể.
Cô cuộn mình trên tảng đá bằng phẳng duy nhất mà cô tìm thấy trong phạm vi sợi xích cho phép, cố gắng giữ khoảng cách tối đa với đống xương trắng rợn người phía xa.
Vết thương trên vai vẫn âm ỉ đau, cộng với cái lạnh thấu xương từ vách đá, khiến cô chỉ vừa nhắm mắt là lập tức bị những cơn ác mộng quật ngã.
Trong giấc mơ, cô thấy mình bị chôn vùi dưới lớp đất cằn cỗi, bầy x.á.c c.h.ế.t ngóc đầu nhìn cô với ánh mắt trống rỗng, và cô cảm giác như mình sắp tan biến thành một phần của đất lạnh.
Đêm qua, trong khi mọi thứ xung quanh dường như đang cố gắng nuốt chửng cô, cô đã lén lấy một ít nước Linh Tuyền để rửa sạch vết thương, băng bó tạm bằng mảnh vải xé từ áo blouse.
Vết cào trên vai giờ đã ngừng chảy m.á.u, các mép da bắt đầu khép lại , mang đến một chút yên tâm. Có lẽ, cô thầm nghĩ, đây là may mắn, hoặc là… Phép màu từ Linh Tuyền.
Tiếng gió lùa qua cửa hang khe khẽ, nhưng một âm thanh khác, trầm và đầy uy lực, lại khiến cô giật mình :
“Grừ...”
Một tiếng gầm thấp, không rõ từ đâu vọng đến, khiến cô nín thở. Tim cô đập nhanh, m.á.u dường như đóng băng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khi ánh sáng xám xịt đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi vào hang, cô mới đủ can đảm mở mắt, và nhìn thấy…
Ngân Phong đã về.
Con Sói Bạc khổng lồ, thân hình phủ ánh bạc lấp lánh như băng, bước vào hang, mang theo một luồng khí lạnh sắc bén và mùi m.á.u tanh nồng đặc trưng.
Trong miệng nó ngậm một con thú gì đó trông giống thỏ, nhưng to bằng con ch.ó becgie, lông xám tro, và đôi răng cửa dài sắc nhọn như thể vừa rèn trong bóng tối.
Con thú bị ném xuống trước mặt cô với một âm thanh "bịch!" rõ ràng, còn thoi thóp, m.á.u tươi loang ra , nhuộm đỏ một mảng đất trước hang.
Cô lùi lại một bước, đôi tay run lên không kiểm soát. Hình ảnh ấy khiến cô nghẹn lời.
Con Sói Bạc biến đổi, trở lại hình dạng người .
Anh đứng đó, trần truồng, dáng điệu ung dung, như thể việc bước vào hang đầy xương xác là chuyện bình thường nhất trên đời.
Anh ngồi xuống đống cỏ khô, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quan sát, hất hàm về phía cô:
“Ăn đi .”
Cô nhìn xuống con thỏ đang giãy giụa, rồi nhìn anh , mặt tái mét.
“Ăn… Ăn sống sao ?”
“Chứ sao ?” Anh cau mày, giọng không có chút kiêng nể: “Không ăn thì c.h.ế.t đói. Ở đây không có ai nấu cơm đâu .”
Cô nuốt khan, cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô hiểu bản năng sinh tồn của thú nhân, biết họ ăn thịt sống như chuyện hiển nhiên, nhưng cô là con người văn minh, dạ dày và tâm trí cô không thể chấp nhận thứ này .
Cô hình dung tới ký sinh trùng, vi khuẩn và cả sự đau đớn sau khi tiêu hóa thứ thịt tươi sống.
“ Tôi … Tôi cần lửa. Tôi cần nấu chín nó.” Giọng cô run run, nhưng cố gắng tỏ ra kiên quyết.
“Phiền phức.” Anh lầm bầm, nhưng đôi mắt vẫn liếc cô một cái, chứa đựng sự cân nhắc. Nếu cô ăn bừa rồi c.h.ế.t bệnh, nguồn nước Linh Tuyền quý giá sẽ bị lãng phí và anh không muốn mất đi “bình t.h.u.ố.c” này .
Anh đứng dậy, bước ra cửa hang. Dáng đi của anh uyển chuyển nhưng đầy sức mạnh. Anh cúi người , móng tay sắc bén quẹt mạnh vào vách đá.
Tia lửa b.ắ.n ra lách tách, rơi xuống đống cành khô vừa được anh đá vào , và chớp mắt, ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng cả hang động với ánh vàng ấm áp giữa cái lạnh tê buốt.
Cô tròn mắt, bất ngờ. Anh biết tạo lửa sao ? Hóa ra thú nhân không hoàn toàn m.ô.n.g muội như cô nghĩ.
Cô rút con d.a.o găm quân dụng ra khỏi bao, ánh lưỡi d.a.o sáng loáng phản chiếu những tia sáng yếu ớt từ cửa hang, bắt đầu xử lý con thỏ đang nằm bất động.
Tay cô, nhỏ nhắn nhưng chắc chắn, cử động tự tin, thoăn thoắt, nhịp điệu rõ ràng của từng đường cắt, từng vết c.h.é.m. Dù là Tiến sĩ Thực vật học, nhưng những khóa huấn luyện sinh tồn mà cô từng trải qua giờ đây mới thật sự phát huy tác dụng.
Cô không cần lý thuyết hay sách vở; mọi thứ nằm ở kỹ năng, ở bản năng mà cô rèn luyện bằng mồ hôi, bằng quyết tâm.
Sói bạc Ngân Phong nằm nghiêng trên đống cỏ cứng, khuỷu tay chống lên đầu, đôi mắt vàng kim lười biếng nhưng tinh tường quan sát từng cử chỉ của cô.
Ánh mắt ấy vừa tò mò vừa ngạc nhiên, pha chút trầm trồ: Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy một người phụ nữ bình thản trước cảnh m.á.u, bình tĩnh khi cầm d.a.o xẻ thịt.
Giống cô không hề la hét, không hề co rúm lại , cũng không thốt lên những tiếng kêu sợ hãi khi con thỏ giãy giụa nốt hơi thở cuối cùng.
Cô chỉ tập trung, đôi tay nhỏ nhưng linh hoạt và chắc chắn, phối hợp với nhịp thở đều đặn, như đang thực hiện một nghi thức cần sự tôn trọng tuyệt đối.
"Thú vị." Anh thầm nghĩ, ánh mắt vẫn không rời cô.
Không phải anh từng chứng kiến nhiều cảnh sinh tồn, nhưng khoảnh khắc này mang lại một cảm giác khác thường.
Mùi thịt nướng bốc lên, thơm nồng, lan tỏa khắp hang động, xua đi phần nào mùi ẩm mốc, mùi hôi của động vật và đất đá.
Không có gia vị, chỉ là nướng trực tiếp trên than hồng, nhưng đối với cô, với cái bụng đang réo rắt vì đói, đây thực sự là một bữa tiệc của nhân gian.
Cô cẩn thận xé một đùi thỏ, đặt vào tay anh , giọng nhẹ nhàng mà cũng không kém phần kiên định:
“Của anh này .”
Ngân Phong nhíu mày nhìn cái đùi thỏ vàng ươm, hơi do dự.
Thú nhân thích vị m.á.u tươi, vị sống hơn là thịt đã chín, vì họ sinh tồn bằng những giác quan thô ráp nhưng sắc bén hơn loài người .
Thịt chín đối với họ đôi khi là thứ vô vị, khô khốc. Nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của cô, một phần bản năng trong anh cũng bị khuấy động.
Anh đưa tay nhận lấy, c.ắ.n một miếng, thử hương vị.
Vị thịt chín ngọt mềm, lớp da giòn rụm vừa đủ, mùi thơm tỏa ra hòa với khói than.
Anh nhai, cảm nhận từng sợi thịt, từng mùi vị ngấm vào trong từng giác quan vốn nhạy bén của mình .
Không tệ, thực sự không tệ.
Trong hai miếng ngắn, anh đã kết thúc cái đùi thỏ. Sau đó, ánh mắt lóe lên vẻ quyết tâm, anh x.é to.ạc phần thân còn lại của con thỏ, nhai ngấu nghiến cả xương, thỏa mãn cơn đói mà bản năng gào thét.
Bữa ăn kết thúc, Ngân Phong biến hình, rời đi như một cơn gió thoáng qua, chỉ để lại lời dặn dò:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-den-dat-luu-day-toi-dung-my-thuc-thuan-hoa-chu-vi-ac-than/chuong-3-khai-hoang-tren-manh-dat-chet.html.]
“Ở yên đấy. Đừng để
tôi
về thấy cô
đã
thành xương khô.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/xuyen-den-dat-luu-day-toi-dung-my-thuc-thuan-hoa-chu-vi-ac-than/chuong-3
”
Cô đứng đó, lặng lẽ quan sát anh khuất dần, cảm giác trống rỗng nhưng không phải sợ hãi. Lần này , cô không còn ngồi ủ rũ, mặc cho nỗi cô đơn len lỏi trong hang động bẩn thỉu này . Lần này , cô biết rằng bản thân phải hành động, phải biến nơi giam cầm này thành một không gian sống hợp lý, dù nó còn tồi tàn và khó chịu đến mức nào đi nữa.
Cô nhìn quanh, từng góc hang, từng tảng đá, từng đống xương và phân dơi, từng mảng đất ẩm mốc đầy rêu. Đây sẽ là nơi cô sống, ít nhất là trong thời gian tới và cô không thể để bản thân bị khuất phục bởi điều kiện khắc nghiệt.
Vệ sinh kém sẽ dẫn đến bệnh tật, bệnh tật đồng nghĩa với cái c.h.ế.t. Cô hít một hơi sâu, cố gắng thu hết sức lực còn sót lại sau bữa ăn, rồi bắt đầu công cuộc “khai hoang”.
Đầu tiên, cô nhặt một cành cây khô lớn, biến nó thành cây chổi tạm thời, quét dọn tất cả rác rưởi, lông thú, phân dơi khỏi chỗ ngủ, gom về một góc xa nhất.
Những âm thanh của việc dọn dẹp, tiếng cọ xát, tiếng lách cách của xương và đá va vào nhau , từng bước một, vừa vất vả vừa kỳ lạ mang lại cảm giác sống động cho hang động vốn tĩnh lặng và u tối.
Đống xương trắng là thử thách khó khăn nhất. Cô phải dùng hết sức bình sinh, trượt từng khúc xương lớn ra cửa hang, đẩy chúng xuống vực sâu bên ngoài.
Cô lầm bầm trong miệng, vừa tự nhủ vừa khấn vái:
“Xin lỗi các vị tiền bối, hậu bối, nhưng tôi cần không gian sống.”
Sau hai giờ đồng hồ hì hục, đống xương, lông thú, rác rưởi đã được dọn ra góc, hang động trông thoáng đãng hơn hẳn.
Mùi hôi thối giảm bớt, ánh sáng từ cửa hang len lỏi vào , tạo nên những vệt sáng ấm áp trên nền đất.
Cô ngồi xuống, mệt rã rời, uống một ngụm nước từ Linh Tuyền, vị nước thanh mát lan tỏa khắp cơ thể.
Nhìn xuống nền đất trong hang, cô thấy phần đất gần cửa hang, nơi ánh sáng chiếu vào , lớp đất khá tơi xốp, màu nâu sẫm. Phân dơi tích tụ lâu ngày đã tạo thành lớp mùn tự nhiên, giàu dinh dưỡng.
Mắt cô sáng lên.
Đất mùn!
Đây chính là loại đất tuyệt vời cho việc gieo trồng. Tâm trí cô dâng trào hy vọng.
Cô không thể ra ngoài kiếm ăn; mọi nguồn lương thực đều phụ thuộc hoàn toàn vào Ngân Phong. Một phần bản năng cảnh giác bảo cô rằng nếu rời hang, không biết những gì rình rập ngoài kia có thể nuốt trọn cô bất cứ lúc nào. Nhưng phần khác, lý trí cảnh báo rằng cơ thể con người cần vitamin, chất xơ; nếu chỉ ăn thịt, cô sẽ sớm bị táo bón và suy kiệt. Một thực tế khắc nghiệt mà bất kỳ sinh tồn lâu dài nào cũng phải đối mặt: Nếu không tự chủ được nguồn thức ăn, sinh mạng sẽ chỉ là con số đếm ngược.
Cô nhắm mắt, hít một hơi sâu và tự nhủ:
Phải tự trồng rau!
Tô Mộc lấy con d.a.o găm ra , xới xới lớp đất lên.
Bề mặt đất mịn nhưng đầy bụi đen của Vùng Đất C.h.ế.t, lâu ngày tích tụ, khô cứng như bột than. Dưới lớp bụi ấy , đất vẫn còn chút độ ẩm mát lạnh, như vẫn còn chút sự sống cuối cùng giữa cõi c.h.ế.t ch.óc.
Cô khom người , tay nhặt từng hòn đá dăm, gốc rễ cây khô, loại bỏ mọi thứ có thể cản trở sự sống của những hạt giống nhỏ bé mà cô sắp gieo.
Mỗi nhát d.a.o, mỗi cái nhấc tay, cô đều chậm rãi, cẩn trọng.
Không phải vì yếu ớt, mà vì cô hiểu rằng từng hạt mầm, từng tấc đất này sẽ quyết định sự sống còn của cô.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh sáng yếu ớt từ cửa hang chiếu lên lấp lánh trên lớp bụi mịn, tạo thành những tia sáng như đang soi rọi một nghi lễ quan trọng: nghi lễ của sự sinh tồn.
Cô nhắm mắt, kết nối với không gian xung quanh, tưởng tượng mình trong trạng thái tĩnh lặng, nơi mọi hạt giống, mọi mảnh đất, mọi giọt nước đều nghe cô gọi.
Trong kho hạt giống, cô tìm kiếm lựa chọn phù hợp nhất: Loại cây ngắn ngày, dễ sống, chịu được thiếu ánh sáng và đất nghèo dinh dưỡng.
Rau cải ngọt? Không được , cần nhiều nắng. Cà chua? Lâu quá. Khoai tây?...
Ánh mắt cô dừng lại ở một túi hạt giống nhỏ, vừa khéo là thứ cô đã chuẩn bị từ trước : Rau Mầm Siêu Tốc (Cải củ). Đây là giống mà cô từng lai tạo đặc biệt cho các trạm vũ trụ: Thời gian thu hoạch chỉ 5-7 ngày, khả năng thích nghi mạnh mẽ, chịu được bóng tối, đất nghèo, lại chứa cực nhiều vitamin, chất xơ. Cô mỉm cười , lòng tràn đầy hi vọng.
Chính là mày!
Cô nhặt nắm hạt giống, mở túi, hít nhẹ mùi đất, mùi hạt giống tươi mới.
Đối với một người sống giữa rừng rậm khắc nghiệt hay vùng đất c.h.ế.t ch.óc, những hạt giống ấy không chỉ là thức ăn; chúng là biểu tượng của sự sống, của hy vọng, của quyền năng mà cô mang đến nơi này .
Cô đào những lỗ nhỏ trên mảnh đất vừa xới xong, từng lỗ vừa đủ cho hạt giống rơi xuống, rồi nhẹ nhàng lấp đất lại .
Từng hạt một, cô nhắm mắt đặt vào lòng đất như đặt niềm tin vào một tương lai chưa chắc chắn nhưng đầy khát vọng.
Sau đó, cô chuẩn bị nước tưới. Linh Tuyền pha loãng với nước thường – nước lấy từ cái hốc đá hứng mưa ở cửa hang – được cô từ từ rót lên từng hạt giống.
Linh Tuyền có tác dụng thúc đẩy sinh trưởng, tăng sức sống, và cô tin rằng nó sẽ giúp những hạt mầm này chống lại độc tố trong đất và không khí, giúp chúng vươn lên mạnh mẽ, bất chấp khắc nghiệt.
Khi hoàn tất, cô ngồi xuống, mỏi mệt nhưng tràn đầy hạnh phúc.
Trước mắt cô là một mảnh đất nhỏ bé, chỉ rộng bằng cái chiếu cô trải, nhưng lại đầy tiềm năng.
Những hạt mầm ấy chính là sự phản kháng của sự sống trước cái c.h.ế.t, là minh chứng cho năng lực của con người , là một cách để cô khẳng định rằng nơi này , dù Vùng Đất C.h.ế.t hay bất cứ khung cảnh nào, vẫn có thể nảy mầm sự sống.
Chiều tối, khi ánh sáng cuối cùng của ngày hắt vào hang, Ngân Phong trở về.
Anh dừng lại ngay cửa hang, cái mũi nhạy bén hít lấy từng luồng không khí.
Mùi hôi thối nồng nặc thường ngày đã biến mất, nhường chỗ cho một mùi hương mới, một mùi hương sạch sẽ, tươi mát?
Anh bước vào , ánh mắt vừa cảnh giác vừa tò mò, nhìn quanh cái hang trống trải nhưng ngăn nắp.
Đống xương cốt đã biến mất, rác rưởi được gom vào một góc, mọi thứ trở nên gọn gàng, trật tự lạ thường.
Nhưng điều khiến anh dừng chân chính là mảnh đất nhỏ ngay cửa hang. Lớp đất tơi xốp, ẩm mát, tỏa ra mùi hương thanh khiết của đất mới và… Một luồng linh khí yếu ớt nhưng rõ ràng, khiến anh bất giác nhíu mày.
Ánh mắt vàng kim nhìn sang cô.
Cô gái nhỏ đang ngồi trên đống cỏ khô đã được giũ sạch, trải ngay ngắn, mỉm cười nhìn anh .
“Mừng anh về nhà.”
Từ “nhà” vang lên nhẹ nhàng nhưng ấm áp. Nghe xa lạ nhưng lại khiến anh ngỡ ngàng. Kể từ khi bị đày đến đây, cái hang đối với anh chỉ là nơi trú ẩn, nơi l.i.ế.m vết thương, nơi nuôi nỗi cô đơn, chưa bao giờ là “nhà”. Nhưng giờ đây, nhìn không gian sạch sẽ, nhìn cô gái nhỏ bé mỉm cười , anh bỗng cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ: Một chút ấm áp, một chút quen thuộc len lỏi qua lớp băng giá vốn dày đặc trong tim anh .
Anh hừ lạnh một tiếng, cố che giấu sự bối rối, ném con lợn rừng trên vai xuống đất.
“Lắm chuyện. Lo mà nấu cơm đi .”
Cô cười thầm, nhịp tim đập nhanh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Bước đầu tiên trong kế hoạch “thuần hóa” ác thú đã thành công.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.