Loading...

Bàn Tay Vàng Luyện Thủ Khoa Bị Ép Rời Trường
#1. Chương 1

Bàn Tay Vàng Luyện Thủ Khoa Bị Ép Rời Trường

#1. Chương 1


Báo lỗi

01

Tiếng nhạc vinh danh âm vang đến mức đinh tai nhức óc.

Khắp hội trường treo đầy băng rôn đỏ rực.

“Đại hội Biểu dương Giáo viên Tiêu biểu trường Nhất Trung”.

Tôi ngồi ở góc khuất của hàng ghế cuối cùng.

Ánh đèn sân khấu ch.ói lóa.

Chiếc áo sơ mi trên người tôi đã mặc suốt sáu năm.

Sáng nay lúc ra khỏi nhà, tôi mới phát hiện cổ áo đã sờn rách, đành phải gập giấu vào trong.

Trên sân khấu, giọng người dẫn chương trình đầy sục sôi.

“Tiếp theo, xin quý vị dành một tràng pháo tay nồng nhiệt nhất, chào đón người đạt giải ‘Đóng góp Nổi bật’ của năm, thầy Vương Lỗi!”

Tiếng pháo tay vang dội.

Tôi ngẩng đầu nhìn .

Vương Lỗi ưỡn cái bụng phệ bước lên bục.

Bộ vest đi mượn mặc trên người trông vô cùng kệch cỡm.

Hắn ta mới vào làm từ năm ngoái, được giao dạy hai lớp thường.

Kỳ thi cuối kỳ vừa rồi , điểm trung bình hai lớp hắn dạy đứng đội sổ toàn trường.

Nhưng hắn lại là cháu họ của Triệu Bình – Chủ nhiệm giáo vụ trường tôi .

Triệu Bình ngồi ngay hàng ghế đầu, lúc này đang vỗ tay nhiệt liệt nhất, khuôn mặt tràn ngập ý cười .

Tôi rút điện thoại ra , liếc nhìn màn hình.

Màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt tôi .

Một khuôn mặt rất đỗi bình thản, không chút biểu cảm.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là tin nhắn từ ngân hàng. Lương đã về tài khoản.

Một dãy số .

Tôi chằm chằm nhìn dãy số ấy rất lâu.

Tám năm.

Tôi cống hiến ở Nhất Trung đã tám năm.

Năm đầu tiên, tôi nhận một lớp tệ nhất.

Ba năm sau , tỷ lệ đỗ đại học của lớp đó là 92%.

Tôi bắt đầu nổi tiếng. Nhà trường thừa thắng xông lên, thành lập lớp Trạng nguyên đầu tiên.

Tôi làm chủ nhiệm lớp.

Làm một mạch là năm năm.

Năm thủ khoa cấp thành phố, một thủ khoa cấp tỉnh.

Học sinh đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại năm nào cũng có .

Người ngoài gọi tôi là “Bàn tay vàng nhào nặn Trạng nguyên”.

Trong cuốn cẩm nang tuyển sinh của trường, trang đầu tiên luôn in ảnh tôi và danh sách học sinh đỗ đạt.

Bức ảnh đó được chụp từ tám năm trước , khi tôi mới vào nghề.

Lúc ấy , tôi vẫn còn có thể cười rạng rỡ.

Còn bây giờ, tôi nhìn Vương Lỗi trên sân khấu.

Hắn cầm cúp và giấy khen, đứng trước micro nói lời cảm ơn.

Cảm ơn nhà trường bồi dưỡng, cảm ơn chủ nhiệm chỉ bảo.

Từng chữ đều chuẩn mực, và cũng thật sáo rỗng.

Tôi đứng dậy, bước ra khỏi hội trường.

Trời bên ngoài rất âm u.

Gió thổi qua, mang theo chút se lạnh.

Tôi sờ sờ cái cổ áo sờn rách.

Chút hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng tôi , dường như cũng sờn rách theo.

Vỡ vụn rồi .

Lớp tro tàn chất chứa suốt tám năm, từng lớp từng lớp rơi rụng.

Rơi sạch sẽ.

Tôi bước vào văn phòng.

Bàn làm việc của tôi nằm tít góc trong cùng, sát cửa sổ.

Trên bàn chất đầy bài thi và vở bài tập.

Chồng cao nhất là của lớp Trạng nguyên.

Tôi kéo ngăn kéo ra .

Dưới cùng, có một phong bì giấy xi măng.

Tôi cầm lấy nó.

Bên trong là đơn từ chức.

Tôi đã viết sẵn từ ba tháng trước , chỉ là đang chờ một khoảnh khắc.

Chờ một khoảnh khắc khiến tôi triệt để không muốn chờ đợi thêm nữa.

Hôm nay, chính là khoảnh khắc ấy .

Tôi cầm phong bì, đi về phía phòng Chủ nhiệm giáo vụ.

Cửa không đóng.

Triệu Bình đang cười nói vui vẻ với vài người bên trong.

Tôi gõ cửa.

Nhìn thấy tôi , nụ cười trên mặt ông ta tắt lịm đi vài phần.

“Thầy Tô, đại hội chưa xong, sao cậu lại ra ngoài rồi ?”

Giọng ông ta thản nhiên.

Cứ như thể người vừa nhận thưởng trên bục không phải cháu ông ta .

Cứ như thể bao giọt mồ hôi nước mắt của tôi suốt tám năm qua, ông ta đều không nhìn thấy.

“Chủ nhiệm Triệu, tôi có việc.”

Tôi đáp.

Tôi đưa phong bì giấy xi măng ra .

Ông ta không nhận, thản nhiên bưng cốc ly giữ nhiệt trên bàn lên, thổi thổi hơi nóng.

“Việc gì mà gấp gáp vậy ?”

“ Tôi từ chức.”

Tôi nói rất dõng dạc.

Cả văn phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi .

Triệu Bình cau mày, đặt ly nước xuống.

“Thầy Tô, cậu có ý gì đây? Lại đang giận dỗi à ?”

“Không giận dỗi.”

Tôi đặt phong thư lên bàn ông ta .

“Báo cáo tôi đã nộp, phiền ngài phê duyệt.”

Ông ta chằm chằm nhìn phong bì, ánh mắt lạnh đi .

“Thầy Tô, thanh niên đừng có bốc đồng như thế.”

“Vì chuyện bình xét thi đua sao ? Vinh dự của trường là có hạn, phải nhường cơ hội cho người trẻ chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ban-tay-vang-luyen-thu-khoa-bi-ep-roi-truong/chuong-1
vn/ban-tay-vang-luyen-thu-khoa-bi-ep-roi-truong/chuong-1.html.]

“Cậu là giáo viên lâu năm, phải đóng vai trò làm gương.”

Tôi nhìn ông ta .

Đột nhiên thấy thật nực cười , và tôi bật cười thành tiếng.

“Chủ nhiệm Triệu, ngài nói đúng.”

“Người trẻ cần cơ hội.”

“Vậy nên người già như tôi cũng nên nhường chỗ cho người trẻ.”

“Ví dụ như, vị trí giáo viên chủ nhiệm lớp Trạng nguyên chẳng hạn.”

Sắc mặt Triệu Bình thay đổi hoàn toàn .

Có lẽ ông ta tưởng tôi sẽ khóc lóc, sẽ làm ầm ĩ, sẽ oán trách.

Nhưng ông ta không ngờ tôi lại bình thản đến thế.

Trực diện đến thế.

“Cậu đang đe dọa tôi đấy à ?”

Giọng ông ta trầm xuống.

“Không phải đe dọa.”

Tôi lắc đầu.

“Là thông báo.”

Tôi quay lưng bước đi .

Sau lưng, tiếng ly nước đập mạnh xuống mặt bàn vang lên chát chúa.

Tôi không hề ngoảnh lại .

02

Quay về bàn làm việc.

Các đồng nghiệp vẫn chưa từ hội trường trở về, cả văn phòng trống huơ trống hoác.

Thế cũng tốt , tôi vốn thích sự yên tĩnh.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để dọn.

Vài cuốn sách, một cái cốc, một chậu lô hội sắp héo khô.

Phần còn lại , tất cả đều là bài thi và bài tập của học sinh.

Tôi phân loại chúng, xếp ngay ngắn.

Trên mỗi chồng đều dán giấy nhớ ghi chú rõ ràng.

Lớp 12-1, đề thi thử lần 3.

Lớp 12-1, tập hợp các câu hỏi sai.

Lớp 12-1, hồ sơ học sinh.

Làm việc gì, tôi cũng quen thói có đầu có đuôi.

Mặt bàn đã được dọn sạch.

Tôi mang chậu lô hội đặt lên bệ cửa sổ, tưới nước lần cuối cùng.

Hy vọng nó sẽ sống sót.

Điện thoại chợt đổ chuông, là một số lạ.

Tôi bắt máy.

“Xin hỏi có phải thầy Tô không ạ?” Đầu dây bên kia là một giọng nữ rất ôn hòa.

“Là tôi .”

“Chào thầy Tô, tôi là Tống Hân, Chủ nhiệm văn phòng trường Trung học Tư thục Hoa Thịnh.”

Hoa Thịnh.

Ngôi trường cấp ba tư thục nổi tiếng nhất thành phố.

Họ đã tìm đến tôi từ năm ngoái, nhưng bị tôi từ chối.

Lúc đó, tôi vẫn còn ấp ủ chút ảo tưởng cuối cùng với Nhất Trung.

“Chào Chủ nhiệm Tống.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Đường đột gọi điện làm phiền thầy, thầy Tô. Tôi chỉ muốn hỏi lại một lần nữa, thầy có cân nhắc đến trường chúng tôi không ?”

Giọng Chủ nhiệm Tống rất chân thành.

“Phía chúng tôi có thể cung cấp cho thầy một nền tảng rộng mở và công bằng hơn.”

Tôi im lặng một lát.

“ Tôi vừa từ chức ở Nhất Trung.”

Đầu dây bên kia sững lại một giây, sau đó là niềm vui sướng không thể che giấu.

“Thật sao ạ? Thầy Tô, thế thì tuyệt quá!”

“Bây giờ thầy có tiện không ? Hiệu trưởng trường chúng tôi muốn đích thân trò chuyện với thầy.”

“Tiện.” Tôi nói .

“Tuyệt vời quá! Thầy xem là thầy qua trường chúng tôi , hay chúng tôi qua đón thầy?”

“ Tôi sẽ tự qua đó.”

Tôi chỉ muốn rời khỏi cái nơi này càng sớm càng tốt .

“Vâng vâng , chúng tôi luôn sẵn sàng chờ đón. Tôi sẽ gửi địa chỉ cho thầy, trường cho xe đến đón thầy nhé?”

“Không cần, tôi tự đi được .”

Tôi cúp máy, bỏ điện thoại vào túi.

Cửa văn phòng mở ra , các đồng nghiệp lần lượt trở về.

Trên tay ai cũng cầm món quà lưu niệm từ buổi lễ, một chiếc túi vải in huy hiệu trường.

Nhìn thấy bàn làm việc của tôi trống trơn, mọi người đều sửng sốt.

Thầy Lý, dạy lớp bên vách, bước tới hỏi nhỏ: “Tô Kiệt, cậu đây là…”

Tôi tên là Tô Kiệt.

Bình thường mọi người đều gọi tôi là thầy Tô, chỉ có những đồng nghiệp lâu năm như thầy Lý mới gọi thẳng tên tôi .

“ Tôi từ chức rồi .”

Tôi cất nốt vài cuốn sách cuối cùng vào thùng carton.

Mắt thầy Lý mở to.

“Từ chức? Sao lại thế? Công việc tốt thế này mà!”

Phải rồi .

Công việc tốt thế này cơ mà.

Bát cơm sắt. Nói ra ai cũng nể trọng.

Chỉ có người trong cuộc mới biết , đôi khi cái bát này làm bằng băng giá, sẽ làm cóng c.h.ặ.t đôi tay, cóng buốt trái tim bạn.

“Mệt rồi .”

Tôi chỉ buông hai chữ.

Những đồng nghiệp khác xúm lại .

Người kinh ngạc, kẻ xót xa, cũng có những ánh mắt giấu giếm thứ cảm xúc khác.

Tôi không bận tâm.

Vương Lỗi, cháu của Triệu Bình, cũng bước vào .

Hắn ta đang đắc ý hớn hở, nhìn thấy tôi liền chủ động chào hỏi:

“Thầy Tô, thầy cũng về rồi à . Buổi lễ vừa rồi hoành tráng thật.”

Tôi lơ hắn , ôm thùng giấy đi ra ngoài.

Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, có lẽ không ngờ thái độ của tôi lại như vậy .

Nhưng hắn sẽ không phải nghĩ ngợi lâu đâu .

Vậy là chương 1 của Bàn Tay Vàng Luyện Thủ Khoa Bị Ép Rời Trường vừa khép lại với những tình tiết đầy lôi cuốn. Là một truyện thuộc thể loại Nữ Cường, Hiện Đại, tác phẩm này đang được rất nhiều độc giả theo dõi mỗi ngày trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới nhanh nhất, và đừng quên khám phá thêm các truyện hot cùng thể loại đang chờ bạn phía trước!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo