Loading...

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG
#15. Chương 15

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG

#15. Chương 15


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Cô nhìn màn hình tivi, hỏi: “Nếu một người có đức hạnh không đứng đắn, anh vẫn sẽ hợp tác với cô ấy sao ?”

 

Đức hạnh không đứng đắn này là không đứng đắn như thế nào, có đáng được châm chước bỏ qua hay không . Nhưng trước hết thì Kỷ Lâm Phong không xoắn xuýt chuyện này : “Bình thường thì sẽ không đâu . Em gặp phiền muộn gì trong công việc sao ?”

 

Đột nhiên Sở Hòa không có tính nhẫn nại, không đáp gì, quay đầu trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Anh quen biết Diệp Tô à ?”

 

Kỷ Lâm Phong nghe được cái tên này thì hơi sững sờ, hồi tưởng lại chuyện buổi trưa, lập tức đoán ra được . Ngay sau đó anh vội giải thích: “Không tính là biết , buổi trưa có tiếp xúc với một nhà thiết kế tên là Diệp Tô thôi. Ngay trước lúc em đến đưa cơm cho anh . Những chuyện ký hợp đồng với nhà thiết kế này vốn là việc của tổng thanh tra nhưng buổi sáng anh ta đột nhiên có việc gấp nên không ở công ty, trước khi đi có nhờ anh tiếp đãi người này giúp anh ta .”

 

“Vậy nên chuyện kí hợp đồng không thuộc sự quản lí của anh phải không ?”

 

Kỷ Lâm Phong nhất thời hiểu rõ: “Trước tiên không nói đến cái này . Có phải là cô ta đã từng làm gì em đúng không ?”

 

Sở Hòa đột nhiên tựa như một quả bóng nản lòng xì hết hơi , cúi đầu nhìn mặt đất chằm chằm, trong chốc lát, mới chậm rãi nói .

 

“Em và Diệp Tô vừa là bạn cùng lớp đại học vừa cùng một nhà trọ, quan hệ cũng rất tốt …” Lời nói của Sở Hòa dừng lại một lúc, khóe môi lạnh lùng cong lên, “Chủ nhiệm lớp nói năm hai đại học thì trong lớp sẽ có hai người được đi trao đổi học tập, sẽ lựa chọn theo thành tích học.”

“Không phải là vì cô ta gạt em là mình cũng tham gia cuộc thi, cũng không phải là vì cô ta được giải nhất, mà là sau đó ban tổ chức cuộc thi trưng bày bức tranh đạt giải ra thì em mới nhìn thấy. Nhưng có ích gì đâu ? Bị phản bội, bị lừa dối, tức giận cũng không thể phát tiết ra ngoài, người nào đó đã thành công xuất ngoại, ung dung tự tại. Cô ta rất thông minh, để lộ vẻ mặt đầy vô hại, là người có kĩ năng diễn cao siêu, đùa giỡn người khác trong lòng bàn tay… Bây giờ nghĩ lại mình xém chút nữa đã bị ..”

 

Nói đến chỗ này , trong lúc vô tình, giọng nói của Sở Hòa đã trở nên khàn khàn.

 

Kỷ Lâm Phong thấy rất rõ ràng, trong hốc mắt Sở Hòa đang ứ đọng chất lỏng. Tựa như nguồn suối vậy , dâng lên những gợn sóng trong suốt.

 

“Lớp trưởng tình cờ tận mắt nhìn thấy chuyện cô ta làm , nhưng lúc đó cũng không biết tình hình cụ thể, sau đó vô tình nhắc ra trước mặt anh thì mới rõ ràng. Nhưng cái này lại không tính là chứng cứ, ai sẽ tin tưởng chứ?”

 

Kỷ Lâm Phong ôm vai Sở Hòa, giọng nói dịu dàng và kiên định: “Anh tin tưởng em.”

 

Nước mắt tích trữ trong hốc mắt tràn ra như nước sông vỡ đê chỉ trong chớp mắt, Sở Hòa không dám nói lời nào, sợ rằng không khống chế được nữa sẽ nức nở thành tiếng.

 

Kỷ Lâm Phong quay người cô về phía mình , đau lòng đẩy đầu nhỏ của cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình , một tay ôm c.h.ặ.t eo cô, một tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên sống lưng gầy gầy của cô, dịu dàng an ủi:

 

“Muốn khóc thì cứ khóc đi , em ở bên cạnh em.”

 

Bây giờ không giống lúc đó nữa, có anh làm chỗ dựa cho em.

 

Phần vải ở n.g.ự.c nhanh ch.óng bị ướt một mảng lớn, dán c.h.ặ.t lên da thịt anh , có tiếng khóc sụt sùi gián đoạn phát ra . Kỷ Lâm Phong âu yếm hôn lên tóc Sở Hòa, tay phải chậm rãi vỗ nhẹ trên lưng cô.

 

Hồi lâu, nước mắt Sở Hòa mới dừng lại , cảm xúc cũng ổn định hơn, nhưng cơ thể vẫn không nhúc nhích, chôn mình trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh . Cảm nhận được sự an ủi dịu dàng âm thầm của anh , trong lòng cô không còn trống trải nữa, trái tim hệt cánh đồng hoang vu của cô tựa như có vạn vật sinh sôi lần nữa vậy .

 

Cảm xúc đã ổn định trong chốc lát, Sở Hòa rút nửa người mình ra khỏi n.g.ự.c Kỷ Lâm Phong. Nhìn thấy phần áo sơ mi trước n.g.ự.c anh bị nhăn một mảng, như thể vị vò thành một cục giấy báo, Sở Hòa có hơi xấu hổ, cúi đầu nhỏ giọng nói : “Quần áo của anh bị bẩn rồi , có muốn đi tắm không ?”

 

Kỷ Lâm Phong thấy dáng vẻ khóc lóc hai mắt ngấn lệ m.ô.n.g lung, tóc bù xù, biết cô không được tự nhiên, anh đồng ý và đồng thời cũng nhắc nhở cô nên thi thu dọn lại .

 

Một giờ sau , Sở Hòa đi ra từ phòng ngủ, thấy trên người Kỷ Lâm Phong để trần, chỉ có phần thân dưới được che chắn bằng một chiếc khăn tắm màu trắng, anh đứng trước cửa sổ sát đất nói chuyện điện thoại, hơi mơ hồ, cô không nghe rõ lắm.

 

Sở Hòa ngồi xuống ghế sofa, nhìn anh cúp điện thoại đi đến, liền hỏi anh : “Có phải anh vẫn còn làm việc không ?”

 

Kỷ Lâm Phong vốn định ôm cô đến để cô ngồi trên chân mình , nhưng nhìn “bình phong che chắn” mỏng ở phần thân dưới , vẫn quyết định an phận ngồi xuống.

 

“Anh đẩy công việc ra sau hết rồi , tối nay chỉ ở bên cạnh em.”

 

Sở Hòa nghe vậy thì trong lòng vô cùng thoải mái, ngoan ngoãn tựa vào n.g.ự.c anh : “Vậy xem tivi cùng em đi .”

 

“Được.”

 

Nói là xem tivi, nhưng bây giờ vẫn còn sớm, Sở Hòa sợ anh nhàm chán, nên chọn kênh tin tức.

 

Lúc này thì Kỷ Lâm Phong hoàn toàn không có hứng thú với tin tức. Tối nay bạn gái rất yếu đuối, cần anh dịu dàng bầu bạn, anh vốn không nên có những suy nghĩ khác không hợp thời

Kỷ Lâm Phong ho khan một cái, tỏ ý để Sở Hòa nói trước . Sở Hòa đứng dậy kéo cánh tay anh , Kỷ Lâm Phong cũng đứng lên theo, sau đó bị cô dắt cùng đi về phòng ngủ.

 

“Anh lên giường đi , ngồi nằm hay tư thế tùy ý gì cũng được .” Sở Hòa đẩy Kỷ Lâm Phong ngồi xuống giường.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-15

 

Nhìn Sở Hòa đi ra ngoài rồi lại cầm giá vẽ và bảng vẽ đi vào , dáng vẻ như thể đã thoải mái hơn, dường như đã hoàn toàn đi ra khỏi nỗi buồn vừa rồi , trong lòng Kỷ Lâm Phong cũng thả lỏng đôi chút, nhíu mày cười : “Em muốn vẽ anh à ?”

 

“Không sai, bạn trai người mẫu, nhanh ch.óng bày ra tư thế anh cho là đẹp trai nhất đi .” Sở Hòa đã cầm b.út, làm điệu bộ khi vẽ tranh xong xuôi.

 

Lần đầu tiên Kỷ Lâm Phong làm người mẫu, cảm giác vẫn khá mới mẻ. Anh lười biếng tựa vào đầu giường, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng về hướng Sở Hòa.

 

Sở Hòa bị anh nhìn như vậy thì không thể phát huy tài năng của mình được , vì vậy cô tìm đại một cuốn sách trong ngăn kéo và đưa cho anh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-15.html.]

 

Mỹ nam sau khi tắm thì chỉ để trần nửa người trên đầy khỏe mạnh tùy ý tựa vào thành giường, một chân đặt ngang trên giường, một chân khác thì cong lại chống đỡ đầu gối.

Ánh mắt Sở Hòa thoáng hốt hoảng, thu hồi những suy nghĩ đang nhún nhảy trong đầu, cô cúi đầu, tĩnh tâm hạ b.út bắt đầu vẽ.

 

Mái tóc đen hơi ướt, gương mặt trắng sáng, lông mày rậm thẳng, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, môi mỏng hơi nhạt màu, yết hầu hơi nhô ra , đốt ngón tay nhỏ và trắng, các khối bắp thịt rõ nét, hai chân dài thẳng…. Mỗi một nơi thật sự đều là cảnh đẹp ý vui.

 

Mắt tay Sở Hòa không ngừng, đắm chìm trong đó, vô tình lại trôi qua hai giờ đồng hồ.

 

Cuối cùng Sở Hòa chỉnh sửa một số chi tiết, thì bức tranh mới hoàn thành.

 

Cô nhìn bức tranh và thoải mái cười một tiếng, quay đầu lại , ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Lâm Phong, không khỏi cảm thấy sửng sốt

 

Kỷ Lâm Phong đang nhắm mắt tựa lưng lên thành giường, cuốn sách rơi trên giường có mấy tờ giấy bị gấp chồng lên nhau . Không biết là anh đang ngủ hay chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần.

 

Sở Hòa nhẹ nhàng đứng dậy đi đến mép giường ngồi xuống, lẳng lặng nhìn một cái trong nháy mắt, sau đó giơ tay sờ lên mặt anh .

 

Kỷ Lâm Phong bỗng dưng mở mắt ra : “Vẽ xong rồi à ?”

 

Sở Hòa gật đầu một cái, dịu dàng hỏi anh : “Có phải anh rất mệt không ? Mệt thì mau đi ngủ đi .”

 

“Không sao , anh xem thử bức tranh của em vẽ đã .”

 

Sở Hòa lấy giấy vẽ xuống đưa cho anh , Kỷ Lâm Phong nhận lấy, cẩn thận nhìn một hồi, mới cười nhạt nói : “Vẽ rất được .”

 

Sở Hòa cũng nhếch môi: “Em vẽ tốt , vẻ ngoài anh lại đẹp trai —- cái này gọi là như hổ thêm cánh, như cá gặp nước đó.”

 

Kỷ Lâm Phong nhìn đôi mắt hạnh tràn đầy ý cười của cô, thấp giọng cười ra tiếng, đôi mắt lạnh lùng của ngày xưa, giờ phút này lại mang theo muôn vàn tình cảm dịu dàng.

 

Sở Hòa bị ánh mắt và tiếng cười của anh chọc cho hai gò má hiện lên sự thẹn thùng, lập tức xuống giường, bỏ lại một câu “Em đi rửa tay”, sau đó nhanh ch.óng đi đến phòng vệ sinh.

 

Sở Hòa rửa tay xong đi ra , thấy Kỷ Lâm Phong đã nằm trên giường. Cô tắt đèn chính, chỉ để lại hai ngọn đèn tường màu ấm, sau đó lên giường.

hằng nguyễn

 

Trong lòng hiểu rõ lẫn nhau nhưng không nói ra .

 

Mặc dù còn có một căn phòng dành cho khách, nhưng cô không dọn dẹp lại , mà nếu có dọn dẹp rồi thì cũng không chắc Kỷ Lâm Phong sẽ đến đó, huống chi Sở Hòa cũng muốn ngủ chung với anh .

 

Đêm nay, dường như bản thân mình có một loạt ỷ lại vào anh .

 

Thế nhưng, thường ngày nếu nằm cùng một chiếc giường với Kỷ Lâm Phong, anh sẽ lập tức ôm mình vào n.g.ự.c. Tại sao bây giờ lại không nhúc nhích, an phận đến như vậy ? Còn cách mình một khoảng cách nữa.

 

Sở Hòa nằm ngửa một hồi, lại trở mình về phía bên trái. Trong tầm mắt là Kỷ Lâm Phong đang yên lặng nằm ngửa, mí mắt đã đóng lại , lông mi trên và dưới đan vào nhau .

 

“Lâm Phong.” Sở Hòa lẳng lặng nhìn , không nhịn được lại nhẹ nhàng kêu một tiếng.

 

“Hửm?” Kỷ Lâm Phong chậm rãi mở mí mắt lên, quay đầu qua, “Làm sao vậy ?”

 

Sở Hòa không đáp, cong môi, di chuyển người qua đó, dán sát vào thân thể anh , rồi sau đó dùng tay vòng qua phần eo đang để trần của anh .

 

Cơ thể Kỷ Lâm Phong cứng đờ như bị băng bó, tay nâng lên lại ngừng giữa không trung, cuối cùng vẫn đặt lên trên lưng cô.

 

Lo lắng tối nay sẽ không khống chế được , Kỷ Lâm Phong cố ý ép buộc mình không được ôm hôn Sở Hòa, tiếc rằng mình không chủ động, bạn gái lại lập tức chủ động. Kỷ Lâm Phong bất đắc dĩ chớp mắt một cái, vội vàng nhắm mắt ổn định lại tinh thần.

 

Nhưng tinh thần không phải cứ nhắm mắt thì có thể ổn định được . Sở Hòa không buồn ngủ chút nào, trông Kỷ Lâm Phong hình như có hơi mệt mỏi, lạnh nhạt thờ ơ không muốn nói chuyện, cô chỉ đành nhàm chán sờ cơ bụng anh để tự chơi.

Cổ họng Kỷ Lâm Phong khẽ chuyển động, né người , nhanh ch.óng đưa tay nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của Sở Hòa trong lòng bàn tay mình , ngăn động tác kế tiếp của cô lại .

 

“Không ngủ được à ?”

 

Đôi mắt thâm thúy đen láy của Kỷ Lâm Phong nhìn cô chằm chằm, tựa như sự trầm tĩnh trước bão táp, giọng nói trầm thấp, kết hợp với cơ thể cân xứng, dưới ánh đèn lờ mờ toát ra một sự cám dỗ khiến người ta say mê.

 

Cũng không biết tại sao , Kỷ Lâm Phong của tối nay lại có một sức hấp dẫn cực lớn đối với Sở Hòa. Cô mở to đôi mắt tựa nước mùa thu nhìn thẳng vào mắt anh , nhưng cùng lắm thì cũng chỉ liếc mắt đưa tình như thế.

 

Kỷ Lâm Phong biết cô đang chờ điều gì, nhưng sợ rằng đã ăn một miếng, thì sẽ không thể dừng lại được nữa mất.

 

Trong lúc nội tâm của anh đang giao chiến, cằm bị chạm vào thứ mềm mại gì đó .

Sở Hòa đã hành động.

 

Hai người đều nằm nghiêng, vì Kỷ Lâm Phong nằm ở phía trên cao hơn cô đôi chút, thế nên nếu lấy tư thế của Sở Hòa để nhìn , thì cằm của Kỷ Lâm Phong gần trong gang tấc.

 

 

Vậy là bạn đã theo dõi đến chương 15 của BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG – một trong những bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Hệ Thống, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Hào Môn Thế Gia, Học Bá, Gia Đình, Tổng Tài, Ngọt, Truy Thê, Dưỡng Thê đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Truyện sẽ sớm có chương mới, đừng quên theo dõi Fanpage để nhận thông báo nhanh nhất. Trong lúc chờ đợi, hãy thử tìm hiểu thêm các bộ truyện hấp dẫn khác mà bạn có thể chưa từng đọc qua!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo